Editor: Trang Thảo.
Trong dòng suy nghĩ miên man, Âu Dương Hạo chợt nhận thang máy dẫn lên căn hộ của Trâu Miểu. Anh cố kìm nén cảm giác chua xót và áy náy trong lòng, nhưng cuối cùng vẫn nhấn nút thang máy lên.
Anh thử thêm một nữa.
Nếu Trâu Miểu gọi cơm hộp, chắc chắn sẽ mở cửa. Nếu tự nấu ăn, Trâu Miểu thói quen dọn dẹp và vứt rác bữa tối, nên cũng sẽ ngoài.
Thế nhưng, tính toán của Âu Dương Hạo đều sai.
Anh đợi lâu, liên tục chằm chằm màn hình điện thoại để xem giờ. Đến tận 7 giờ tối, thời điểm mà Trâu Miểu thường vứt rác, hàng xóm dắt cả gia đình ngoài dạo, nhưng Trâu Miểu vẫn xuất hiện.
Âu Dương Hạo cảm thấy nỗi buồn dâng lên trong lòng. Có vẻ như Trâu Miểu cảnh giác hơn, cố tình tránh mặt .
Trang Thảo
Đứng mãi ngoài hành lang thế thật vô ích. Dù Âu Dương Hạo tự thấy ác ý, thậm chí còn cẩn trọng, nhưng khác điều đó. Lỡ họ nghĩ là kẻ biến thái thì ?
Canh cửa cả ngày, thêm cả tối hôm qua ngủ đủ, tâm trạng luôn nặng nề, khiến Âu Dương Hạo cảm thấy mệt mỏi. Anh lững thững cầu thang bộ, xuống bậc thang, móc điện thoại nhắn tin cho Từ Độ: [Anh Độ...]
[Tôi thất bại . Hôm nay chặn Trâu Miểu một , nhưng gặp .]
[Cậu mất mặt, phiền, còn nghĩ chỉ tìm để xin tiền.]
[Cậu gặp nữa.]
[Cậu gặp ...]
[Thật sự gặp ...]
Âu Dương Hạo kìm , cứ lặp lặp sự thật mà bản tin. Nỗi buồn dâng lên tột cùng, đến mức thậm chí chẳng còn tâm trạng để gửi thêm biểu cảm.
Tin nhắn từ Từ Độ nhanh chóng đến: [...]
[Uống một chén ?]
[Để mời.]
[Tôi đang tàu điện ngầm, đường về nhà.]
[Nếu cần gì thì , sẽ đổi hướng qua chỗ .]
Sự an ủi chút do dự từ em làm Âu Dương Hạo cảm động. đồng thời, sự xác nhận gián tiếp của Từ Độ rằng Trâu Miểu thật sự gặp nữa giống như một mũi tên đ.â.m thẳng tim.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cu-dam-doi-lay-trai-tim/chuong-16.html.]
Dẫu , Âu Dương Hạo vẫn từ bỏ.
[Không cần , Độ. Cảm ơn . Tôi chỉ thấy buồn quá, vài câu. Mọi chuyện đều do tự làm , cũng chẳng dám oán trách ai.]
[Tôi vẫn thử tiếp.]
Từ Độ trả lời: [Vậy thì cố lên.]
[Chúc may mắn.]
[Nếu tin gì về , sẽ báo cho ngay.]
Sau khi trò chuyện với Từ Độ, đôi lời an ủi, Âu Dương Hạo cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, tinh thần cũng phấn chấn đôi chút: [Cảm ơn Độ, thấy khá hơn nhiều .]
[Thật vẫn luôn cảm thấy giống như một cái máy, nhiều lúc lạnh lùng đến đáng sợ, dễ làm tổn thương khác, nhưng đôi khi tình . Tôi là một em .]
Từ Độ: [?]
[Âu Dương Hạo, nếu thì nhất đừng .]
Âu Dương Hạo trả lời, đặt điện thoại xuống, cũng còn tâm trạng làm gì khác. Anh dựa lưng tường, ngẩn , Trâu Miểu bao giờ mới . Trong đầu chỉ quanh quẩn ý nghĩ trò chuyện với Trâu Miểu. Gần đây, nghĩ đến Trâu Miểu nhiều đến mức chính cũng chẳng thể đếm xuể. Mệt mỏi khiến đôi mắt díu , tầm dần nhòe ...
---
“Kẽo kẹt... cạch!”
Không bao lâu trôi qua, tiếng mở cửa bất ngờ vang lên làm Âu Dương Hạo giật tỉnh dậy.
Là tiếng chốt cửa căn hộ của Trâu Miểu! Anh ngờ ngủ quên, nhưng ngay cả trong mơ cũng thể nhầm âm thanh . Cái bản lề cửa khô khốc đó chính từng giúp Trâu Miểu tra dầu mà!
Không thêm một lời, bật dậy khỏi sàn nhà, chạy từ cầu thang.
Trước mắt là Trâu Miểu, tay xách hai túi nilon màu đen lớn, rõ ràng đang chuẩn mang rác xuống tầng. Dù cảnh tượng đầu tiên thấy, nhưng hốc mắt Âu Dương Hạo vẫn đỏ lên ngay lập tức: “Trâu Miểu...”
, Trâu Miểu tỏ hoảng sợ hơn cả đầu. Vừa thấy Âu Dương Hạo, lập tức đặt túi rác xuống, vội vã xoay , tra chìa khóa định mở cửa nhà.
Nhìn tình huống đó, Âu Dương Hạo lao tới, giữ c.h.ặ.t t.a.y Trâu Miểu. Anh sợ dùng lực quá mạnh, liền vội nới lỏng tay, nhưng vẫn căng thẳng đến mức thở dốc: “Trâu Miểu... Trâu Miểu! Tôi sai . Tôi nghĩ thông suốt, nghĩ thông nhiều, nhiều. Thật sự đấy, , ?”
Trâu Miểu , chỉ đó, lồng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt, cố sức bẻ tay : “Cút ...”
“Tôi , cũng thấy nữa.”
Những lời đó khiến Âu Dương Hạo như d.a.o đ.â.m thẳng tim. Trâu Miểu bắt đầu giãy giụa, gạt tay , nhưng Âu Dương Hạo nhất quyết chịu buông. Trâu Miểu thấy thể thoát , đành , ánh mắt đầy phẫn nộ: “Anh đủ ? Mau buông tay !”