Cú Đấm Đổi Lấy Trái Tim - Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-03-16 11:59:11
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Âu Dương Hạo hai tay nhận lấy, mỉm : “Sẽ nhanh thôi, cảm ơn nhé.”

 

Trong lúc Thiên Tường tiếp tục kiểm kê hàng, Âu Dương Hạo bước ngoài cửa, nhập điện thoại quen thuộc mà ngoài bố , thuộc lòng nhất.

 

“Tút... tút... tút...”

 

“Alô.”

 

Sau vài tiếng chuông, Trâu Miểu bắt máy. Giọng khàn, nhưng ngữ điệu bình thản. Nghe thấy giọng ôn hòa , Âu Dương Hạo bất giác thấy nghẹn ngào. Chỉ qua một đêm mà cảm giác như lâu lắm giọng . Cảm xúc dâng trào, giọng run rẩy: “Alô... Trâu Miểu...”

 

“Âu Dương Hạo?” Trâu Miểu ngay lập tức nâng cao giọng, lộ rõ vẻ bất ngờ, thậm chí còn kèm chút thể tin: “Anh... cái quái gì đây?”

 

“Xin ! Tôi sai !”

 

Âu Dương Hạo Trâu Miểu nhất định sẽ mắng , và đó cúp máy. Anh vội vàng chen ngang, dồn dập những gì : “Trâu Miểu, sai . Thật sự, tha thứ cho , nhưng xin . Tôi làm hòa với . Hiện giờ đang ở trong khu chung cư của , sẽ đợi . Khi nào gặp , khi nào tha thứ cho cũng . Tôi nhiều điều với . Tôi sẽ đợi.” Giọng gấp gáp, thậm chí chút lộn xộn.

 

Đầu dây bên , Trâu Miểu im lặng trong chốc lát.

 

"Lăn."

 

Trâu Miểu .

 

"Giữa còn gì để ."

 

Không ngoài dự đoán, Âu Dương Hạo từ chối thẳng thừng, tim như vỡ vụn. Chưa kịp lên tiếng, Trâu Miểu tiếp: "Đừng lôi vô tội chuyện vớ vẩn giữa chúng nữa."

Trang Thảo

 

Nói xong, Trâu Miểu lập tức cúp máy.

 

Âu Dương Hạo mím môi, sẽ như . Anh chỉ giọng Trâu Miểu, nhưng lòng vẫn đau âm ỉ.

 

Anh cúi đầu, lủi thủi về trạm chuyển phát nhanh, trả điện thoại cho Thiên Tường: "Trả , cảm ơn."

 

Thiên Tường rõ chân tướng, dáng vẻ uể oải của Âu Dương Hạo, liền an ủi: "Đừng buồn quá, tìm kỹ xem. Nếu tìm thì coi như của ngươi, cũ , mới sẽ đến."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cu-dam-doi-lay-trai-tim/chuong-12.html.]

 

lúc , Âu Dương Hạo chỉ tìm cái “cũ” .

 

Câu của Thiên Tường như chọc đúng nỗi đau, khiến lòng đau thắt. Dù , vẫn gượng , lời cảm ơn khi rời .

 

Anh bước lang thang, từ lúc nào chung cư của Trâu Miểu.

 

Ngước lên cửa sổ quen thuộc, rèm vẫn khép hờ, giống hệt những ngày .

 

Khi còn sống ở chung cư của Trâu Miểu, gần như sáng nào Âu Dương Hạo cũng hương thơm từ bữa sáng của Trâu Miểu đ.á.n.h thức. Lúc mơ màng mở mắt , rèm cửa vẫn khép hờ, ánh sáng xuyên qua đủ, khéo léo che chỗ . Nếu hương thơm đ.á.n.h thức, thể ngủ thêm một giấc thật say.

 

Trâu Miểu là , miệng cay nghiệt nhưng hành động dịu dàng và chu đáo. Cậu chỉ , mà còn hơn bất kỳ ai.

 

Nếu , làm Âu Dương Hạo thể luôn dính lấy Trâu Miểu như thế? Vì Trâu Miểu đối xử với quá .

 

Âu Dương Hạo bặm môi, thất thần. Anh chợt nhớ đến những bữa sáng mà Trâu Miểu nấu. Trước đây, ăn qua loa như một điều hiển nhiên. Giờ nghĩ , lòng đau thắt. Có lẽ chính sự bảo bọc thầm lặng và trọn vẹn khiến nhận , một ngày sẽ mất Trâu Miểu.

 

Anh lầu, đưa điện thoại quét qua NFC mà Trâu Miểu lưu cho . Cửa tự động mở. Ấn nút thang máy lên tầng của Trâu Miểu, Âu Dương Hạo đến cửa, gõ nhẹ vài tiếng. Anh bên trong thấy , chỉ : "Trâu Miểu, sai ..."

 

Anh cúi đầu, trán tựa cửa, hai tay buông thõng.

 

"Tôi sai . Tôi sẽ sửa. Ra đây mà..."

 

Anh thật, nhưng đổi , vẫn chịu xuất hiện.

 

Quả nhiên, trong phòng hề động tĩnh. Cổ họng Âu Dương Hạo nghẹn , giọng khàn khàn: "Tôi sẽ đợi ..."

 

Nói xong, xoay , nước mắt bất giác trào . Không là do dồn nén từ đêm qua đến giờ vì điều gì khác, nhưng nỗi đau cứ cuộn trào. Anh vội chạy cầu thang, vì nếu Trâu Miểu lúc mà thấy lóc t.h.ả.m hại thế , chắc chắn sẽ càng giận hơn.

 

Từ trong túi, Âu Dương Hạo lấy một túi khăn giấy lớn, đây là thứ mà chuẩn sẵn vì rằng sẽ . Ba gói to đùng, rút từng tờ lau mặt, lau nhét túi đựng rác mang theo để giữ ý thức bảo vệ môi trường như Trâu Miểu từng nhắc nhở.

 

Khăn giấy cũng là do Trâu Miểu đưa. Trước đây khen loại dùng , Trâu Miểu liền mua mấy hộp lớn đưa mang về. Âu Dương Hạo tiếp tục rút giấy lau nước mắt, vô tình chạm một vật cứng bên trong túi. Anh ngẩn , rút xem, hóa là cuốn sổ nhỏ Trâu Miểu từng đưa khi học đại học.

 

Đây là cuốn sổ dây nắp cứng, bên trong còn kẹp một cây bút. Trâu Miểu đưa quên bút khi thi.

 

"C.h.ế.t tiệt..."

Loading...