Editor: Trang Thảo.
Tôi day nhẹ thái dương vì đau đầu mở cửa. Lục Dã đó, cả tỏa sát khí. Tay nắm chặt lá thư . Quầng thâm mắt cho thấy thức trắng đêm, thậm chí thể tìm suốt cả đêm.
đó trọng điểm. Trọng điểm là ánh mắt còn là sự nhiệt liệt của ngày hôm qua, mà trở nên thâm trầm, phức tạp, pha lẫn cơn giận kìm nén và một tia hoảng loạn khó hiểu.
“Tỉnh ?” Tôi tựa khung cửa, cố giữ giọng lạnh nhạt nhất thể: “Hai trăm triệu cần trả nữa, coi như là... phí tối qua.”
Lục Dã gì. Hắn chằm chằm , lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội. Sau đó, đột ngột xé nát lá thư thành từng mảnh. Giấy trắng bay lả tả rơi xuống đất. Ngay khi tưởng sắp tay, bật . Nụ còn khó coi hơn cả .
“Phí tối qua?”
“Thẩm Thanh Thuyền, giỏi thật đấy.”
“Anh coi là trai bao để b.a.o n.u.ô.i ?”
Hắn sải bước phòng, đạp mạnh cửa đóng sầm . Hắn ép tấm gương gần cửa , hai tay chống hai bên . Lục Dã cúi đầu, giọng lạnh lẽo vang lên bên tai.
“ nhớ rõ...”
“Ba năm , khi dùng thứ đồ đó ép buộc , đó ...”
“Lục Dã, đời sống là của , c.h.ế.t cũng làm ma của .”
Cả cứng đờ.
Hắn nhớ .
“Sao gì?”
Lục Dã đưa tay bóp cằm , ép ngẩng đầu gương.
“Thẩm tổng chẳng giỏi ăn ? Sao bây giờ câm ?”
Trong gương, mặt tái nhợt, đáy mắt lộ rõ sự hoảng loạn thể che giấu. Còn Lục Dã phía , ánh mắt âm u, khóe môi cong lên thành một nụ giễu cợt.
Gã Lục Dã hận thấu xương trở .
“Nhớ ?”
Tôi nhắm mắt, buồn giãy giụa thêm: “Nếu nhớ thì cần nhiều. Hiệp nghị xé, tự do .”
“Tự do?” Lục Dã hừ lạnh: “Gia chủ họ Thẩm định chuyện tự do gì với đây?”
“Nói về việc nhân lúc cháy nhà mà trục lợi thế nào ?”
“Nói về việc cố chấp nuôi một con chó, nuôi cho nó quen nhân lúc nó mất trí nhớ mà vứt bỏ ?”
“Nói về việc nhốt trong nhà, ép yêu hết đến khác ?”
“Hay là...” Bàn tay luồn cổ áo , ấn mạnh lên vết hằn đỏ từ tối qua: “Nói về việc lợi dụng lúc mất trí nhớ để lừa lên giường thêm một nữa?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cot-truyen-nay-co-gi-do-sai-sai/chuong-7-gay-ong-dap-lung-ong.html.]
Đầu ngón tay siết khiến đau buốt.
“Thẩm Thanh Thuyền, thấy đặc biệt tự hào ?”
“Nhìn như một con ch.ó vẫy đuôi lấy lòng mặt , thấy sung sướng phát điên ?”
“Nhìn mắng gã chồng cũ là thằng đần, thầm vì ngu xuẩn ai bằng ?”
Tôi mở mắt, qua tấm gương.
“Phải.” Tôi thừa nhận dứt khoát: “Tôi thấy sướng.”
“Nhìn Lục thiếu gia cao cao tại thượng tự lao lòng , quả thật cảm giác thành tựu.”
Tôi xoay , đối diện trực tiếp với : “Lục Dã, ba năm qua chẳng đau khổ ? Bây giờ buông tay, tự do.”
“Cậu thể tìm yêu, tìm xứng đáng với phận của . Chúng thanh toán xong xuôi.”
“Thanh toán xong xuôi?”
Lục Dã túm chặt cổ áo , nhấc bổng lên. Cảm giác chới với khiến buộc nắm lấy cánh tay .
“Thẩm Thanh Thuyền, đời làm gì chuyện rẻ mạt như ?”
“Anh thì chơi, thì vứt ?”
“Ban đầu là nhất quyết trêu chọc , kéo cả gia đình để ép buộc. Bây giờ ngủ đủ , chỉ một câu xong xuôi là đuổi ?”
Hốc mắt đỏ bừng, gân xanh thái dương nổi lên. Tin tức tố bùng phát dữ dội trong gian chật hẹp, ép đến nghẹt thở.
“Tôi cho , cửa .”
“Nếu là thứ bỏ hai trăm triệu mua về, thì khi hết hạn, đừng ai mong trả hàng.”
Hắn ném xuống đất: “Theo về.”
“Tôi về.”
“Không về?” Lục Dã lạnh: “Được.”
Hắn gằn giọng: “Anh về, sẽ c.h.ế.t cho xem. Tôi sẽ tự tay đào bỏ tuyến thể của .”
Trang Thảo
Tôi lập tức ngẩng đầu: “Lục Dã, điên ?”
“Tôi điên , ép điên đấy.”
“Thẩm Thanh Thuyền, chiêu chẳng do dạy ? Nắm điểm yếu của đối phương để ép họ phục tùng. Sao , dùng lên thì ?”
Tôi trở về căn biệt thự đầy ắp kỷ niệm . Chỉ là , phận đảo ngược.
Lục Dã tịch thu điện thoại của , cắt đứt liên lạc với bên ngoài. Ban ngày đến công ty xử lý đống hỗn độn, tối đến đúng giờ trở về, dùng đủ cách hành hạ giường.
Không còn chút ôn nhu như mấy ngày , chỉ còn sự phát tiết và chiếm hữu thuần túy. Hắn như đòi tất cả tủi nhục suốt ba năm qua, đồng thời ép thừa nhận trong khoái cảm rằng thể rời xa .