Cốt Truyện Này Có Gì Đó Sai Sai! - Chương 5: Một đêm cuồng nhiệt

Cập nhật lúc: 2026-04-04 14:42:12
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Đêm đó, từ phòng ngủ đến phòng tắm, Lục Dã như đ.á.n.h dấu lên từng tấc da thịt cơ thể , như thể đề phòng gã “chồng cũ ma quỷ” sống cũng thể cướp .

 

Nửa đêm, tỉnh dậy một . Lục Dã ôm từ phía , tay chân quấn chặt. Hắn ngủ say nhưng đôi mày vẫn nhíu , miệng còn lẩm bẩm: “Hai trăm triệu...”

 

“Làm thuê...”

 

“Đem tro cốt gã chồng cũ rải sạch...”

 

Tôi nhịn , trong bóng tối khẽ nhếch môi. Mảnh đất hoang vu suốt ba năm qua trong lòng dường như đón một cơn mưa. Dù là mưa bùn đất đá thì cũng coi như một sự tưới tắm.

 

Ngày hôm , đ.á.n.h thức bởi hàng loạt cuộc gọi của Tống Trì. Tôi nhặt chiếc điện thoại màn hình nứt vỡ nhưng vẫn còn hoạt động lên.

 

“Alo?”

 

“Còn sống ?”

 

“Còn.”

 

Tống Trì hiểu ngay vấn đề: “... Đỉnh thật. Trả xong hai trăm triệu ?”

 

“Cút .” Tôi cúp máy.

 

Vừa đầu , bắt gặp một đôi mắt sáng lấp lánh. Lục Dã đang nghiêng chống đầu, bao lâu . Thấy , nhếch môi, lộ hàm răng trắng: “Chào buổi sáng, chủ nợ. Dịch vụ tối qua đ.á.n.h giá năm ?”

 

Tôi cũng khách khí, vung chân đá xuống giường: “Một . Kỹ thuật quá kém, treo đầu dê bán thịt chó.”

 

Lục Dã hề giận, nhanh nhẹn bò dậy, thậm chí còn hưng phấn: “Một ? Vậy xem còn nhiều gian để tiến bộ . Đêm nay tiếp tục luyện tập nhé.”

 

Hắn cứ để trần trong phòng, ý định mặc quần áo. Trên lưng chằng chịt vết cào, đó chính là kiệt tác của .

 

Lúc ăn sáng, Lục Dã cứ chằm chằm .

 

“Gì thế?” Tôi húp một ngụm cháo.

 

“Tôi đang nghĩ... tên đó ngày thường cũng ăn cơm với như thế ?”

 

“Cũng gần như .”

 

“Hắn bóc trứng cho ?”

 

“Không.”

 

“Có hâm sữa cho ?”

 

“Không.”

 

“Trước khi ngủ rửa chân cho ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cot-truyen-nay-co-gi-do-sai-sai/chuong-5-mot-dem-cuong-nhiet.html.]

 

“... Không .”

 

Lục Dã đặt quả trứng bóc vỏ bát , vẻ đắc thắng: “Tôi ngay mà. Đồ đàn ông rác rưởi. Chẳng qua là cậy gương mặt giống nên mới lừa . Sau cứ theo , bảo đảm sẽ khiến quên sạch .”

 

Tôi nhai quả trứng, suýt nữa thì nghẹn. Lục Dã, mỗi câu bây giờ, đều sẽ vả thẳng mặt .

 

Những ngày bình yên trôi qua ba hôm. Tôi thậm chí nảy sinh ảo giác rằng nếu cứ mất trí nhớ như thì cũng . Cho đến khi những vị khách mời mà đến xuất hiện.

 

Tan làm về nhà, bước sân, thấy Lục Dã ở cửa. Đối diện là ba của gã “chồng cũ”, tức ông cụ Lục gia, cùng ruột đưa Lục Dã lên giường năm nào. Không khí căng thẳng như giương cung bạt kiếm.

 

Lục Dã cầm gậy golf, cả tỏa sát khí. Hình ảnh giống hệt ba năm , khi đập nát phòng khách Lục gia để phản kháng việc ở bên .

 

“Tôi quen các .” Lục Dã chống gậy xuống đất: “Đừng đến đây nhận họ hàng.”

 

“Thiếu gia Lục gia cái gì? Tôi hiện tại đang gánh món nợ hai trăm triệu, đang làm thuê. Muốn trả giúp ? Được thôi, đưa tiền đây biến.”

 

Mẹ mặt tái mét: “Tiểu Dã, con thể chuyện với ba như ? Còn nữa, con và Thanh Thuyền...”

 

“Câm miệng.” Lục Dã chỉ thẳng gậy golf bà: “Thanh Thuyền là để bà gọi đấy ? Đó là chủ nợ của , là vợ , là trái tim của . Ngoài , ai dám gọi tên thì đó c.h.ế.t.”

 

Tôi bên cạnh xe, mà da đầu tê dại. Tên khốn , dám năng như mặt trưởng bối. bước chân thể nhúc nhích.

 

Ba năm , khi đối diện với áp lực từ , cũng cầm gậy golf như . khi đó : “Ai thích cưới thì cưới, c.h.ế.t cũng chạm tên biến thái đó.”

 

Còn bây giờ, vẫn tư thế đó, vẫn cây gậy đó, bảo vệ chính là .

 

Ông cụ Lục tức giận đến mức suýt lên cơn đau tim, cuối cùng nhờ vệ sĩ dìu .

 

Trong sân nhanh chóng trở yên tĩnh. Lục Dã ném cây gậy golf sang một bên, xoay . Vẻ tàn nhẫn ban nãy tan biến sạch, đó là dáng vẻ hớn hở như đang chờ khen.

 

“Thế nào?”

 

“Tôi giúp đuổi bọn họ đấy.”

 

“Đám đó qua hạng lành gì, chắc chắn ít bắt nạt .”

 

Hắn bước tới, tự nhiên nhận lấy cặp công văn tay .

 

“Gã chồng cũ đúng là vô dụng, chuyện trong nhà cũng xử lý xong, còn để chịu uất ức.”

 

Tôi . Ánh hoàng hôn kéo dài bóng đổ dài mặt đất.

Trang Thảo

 

“Lục Dã.”

 

“Nếu một ngày nào đó, phát hiện cũng lừa thì ?”

 

Động tác của Lục Dã khựng . Hắn nghiêng đầu, vẻ khó hiểu: “Lừa cái gì? Lừa tiền ?”

 

Hắn bật , véo nhẹ má : “Lừa thì cứ lừa thôi.”

Loading...