CÔNG VIỆC LÀM THÊM CỦA BẠN CÙNG PHÒNG - 3

Cập nhật lúc: 2025-08-01 16:26:25
Lượt xem: 269

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi lắc đầu.

 

“Không . Từ lúc hơn với Kỳ Liên, ngoài chuyện chuyển tiền cho hằng ngày, chẳng gì thêm.”

 

Nam Phối ngơ ngác:

 

“Chuyển tiền hằng ngày?”

 

“Ừ, cũng bất ngờ. Cậu đối xử với bạn bè rộng rãi. Trước đây tụi thiết gì với .”

 

Nam Phối sững .

 

“Cậu làm gì nhiều tiền thế? Tôi còn thấy ăn cơm trắng ở căn-tin.”

 

“Cơm trắng á?”

 

“Ăn với dưa muối.”

 

Tôi c.h.ế.t lặng.

 

Kỳ Liên thà ăn cơm trắng dưa muối cũng quên chuyển tiền cho .

 

Cậu đối xử với đến , thế mà giảm giá cho .

 

Hơn nữa, sống kham khổ thế .

 

Mà vẫn còn bỏ 5.000 tệ để học bóng chuyền?

 

Không ngờ yêu thể thao đến !

 

Với tinh thần phát huy thể thao dân,

 

Tôi quyết định sẽ dạy Kỳ Liên bóng chuyền miễn phí.

 

cũng chuyển tiền cho kha khá , chẳng tính là miễn phí .

 

Tối đó, Kỳ Liên trở về ký túc, say khướt suýt ngã.

 

Tôi vội chạy đỡ lấy.

 

“Kỳ Liên, sẽ dạy bóng chuyền miễn phí! Cậu đưa quá nhiều tiền .”

 

Kỳ Liên móc từ túi áo khoác một xấp tiền nhàu nhĩ, dúi tay .

 

“Gom đủ .”

 

Cậu giống như chú chuột chuỗi trong nông trại của .

 

Lăn lộn ngoài gió sương làm kiếm sống.

 

Tối tự động bò về tổ.

 

Tôi thở dài.

 

“Cậu đừng đưa tiền nữa, dạy miễn phí.”

 

Mắt lờ đờ, miệng kiên quyết.

 

“Không, trả.”

 

Kỳ Liên lúc cứng đầu thật, tiện từ chối, đành cất tiền túi.

 

“Được , học lúc nào cũng .”

 

“Bây giờ.”

 

“Bây giờ trời tối thế , học ở ?”

 

“Trên giường.”

 

Rồi ôm lấy , hôn một cái lên môi.

 

“?”

 

11

 

Đó là nụ hôn đầu của !

 

Kỳ Liên cao hơn , cả hình đè lên .

 

Tôi chẳng nghĩ gì nhiều, chỉ còn cách dìu về giường.

 

Đặt xuống, vỗ tay chuẩn rời .

 

Kỳ Liên kéo lòng.

 

“Ôm.”

 

Cậu nhắm mắt, siết chặt vòng tay quanh eo .

 

“Thời lượng bao lâu? Có thể ôm đến sáng mai ?”

 

“Sao cơ?”

 

“Có thể ôm đến sáng mai ?”

 

Tôi ép úp mặt cơ bụng , lẩm bẩm nghi hoặc.

 

Cậu thất tình ?

 

Uống say thế, còn mấy lời .

 

Tôi vỗ nhẹ lưng an ủi:

 

“Được, sáng mai tỉnh dậy, vẫn sẽ thấy ở đây.”

 

Kỳ Liên cố chống tay định gì đó,

 

cuối cùng vẫn chống cơn buồn ngủ.

 

Ôm , ngủ say như chết.

 

Nửa đêm, cảm thấy bộ đồ ngủ thực sự khó chịu.

 

Bộ vốn cọ da, còn Kỳ Liên ôm chặt như , càng thấy khó chịu!

 

Thế là dậy đồ ngủ khác.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cong-viec-lam-them-cua-ban-cung-phong/3.html.]

Nghĩ đến chuyện hứa sẽ ôm đến sáng, lòng .

 

Sáng hôm , Kỳ Liên thấy bộ đồ ngủ mới thì sững sờ.

 

Trong mắt chút hoảng loạn.

 

Hơi thở cũng trở nên gấp gáp, tay vò tóc, lẩm bẩm:

 

"Xong ? Sao chẳng nhớ gì cả. Diễn nhanh quá..."

 

Tôi từ trong lòng dậy.

 

"Gì cơ?"

 

Cậu ôm đầu, vẻ đau đầu:

 

"Chuyện tối qua ... Vậy mà chẳng nhớ gì cả..."

 

Không nhớ gì ?

 

"Cậu nhớ tối qua …" hôn .

 

Thôi , chuyện hổ như thế , nhớ thì cũng .

 

Tôi nuốt hai chữ cuối cùng.

 

Kỳ Liên chằm chằm bộ đồ ngủ đang mặc, sang bộ hôm qua ở cuối giường, mặt đỏ lên, cắn môi:

 

"Tôi sẽ chịu trách nhiệm."

 

12

 

"Đi ăn một bữa nhé?"

 

"Đi ăn cơm ?"

 

Chúng đồng thanh.

 

Khách hàng trả tiền, nên giữ quan hệ cho .

 

Chắc cũng duy trì quan hệ với "thầy dạy bóng chuyền" như .

 

Tôi vỗ vai Kỳ Liên, đầy ẩn ý:

 

"Từ giờ gọi là thầy An nhé!"

 

Cậu ngớ :

 

"Sao gọi là thầy?"

 

Chưa tỉnh ngủ ?

 

Còn say ?

 

Tôi nhắc :

 

"Chuyện đưa tiền tối qua ..."

 

Tôi gian:

 

"Tôi dày dạn kinh nghiệm, kỹ thuật điêu luyện, gọi là thầy ?"

 

Kỳ Liên vén chăn chân một cái, nhanh chóng che .

 

Tai đỏ bừng.

 

"Lão sư… Thầy An. Tối qua thầy … dạy cái gì ?"

 

Chưa dạy gì hết mà? tỉnh rượu.

 

Tôi nhảy xuống giường giục:

 

"Đi ăn mau lên!"

 

Trên đường tới căn-tin, mặt Kỳ Liên vẫn vương nét e lệ như cô dâu đêm tân hôn.

 

Tôi liếc vài đầy thắc mắc.

 

Cậu lập tức né ánh mắt .

 

Vừa bước căn-tin, gặp một sinh viên thể thao từng học bóng chuyền với .

 

Cậu vui vẻ khoác vai , Kỳ Liên cau mày.

 

Tôi và sinh viên khoác vai thiết.

 

Sắc mặt Kỳ Liên càng lúc càng đen.

 

"Thời gian gần đây vẫn còn làm thêm nhiều ?"

 

"Gần đây ít việc."

 

"Thế thì , nghỉ ngơi , đừng để cơ thể nhỏ bé mệt quá."

 

Cậu sinh viên vỗ vai .

 

Tôi hớn hở:

 

" , nhưng dạo phục vụ trung niên với già, chẳng ai khỏe bằng , làm mệt nhất đấy..."

 

Cậu tiếp lời:

 

"Tôi dùng sức, nhờ dạy kỹ thuật mới học nhiều. Thật còn mua thêm một khoá—"

 

"Không ."

 

Kỳ Liên đột ngột xen , mặt lạnh như băng.

 

Cậu kéo lưng .

 

"An Diêu bao , chỉ thôi."

 

13

 

"Cậu bao dưỡng hả?"

 

Cậu sinh viên ngạc nhiên .

 

Loading...