CÔNG VIỆC LÀM THÊM CỦA BẠN CÙNG PHÒNG - 2

Cập nhật lúc: 2025-08-01 16:26:14
Lượt xem: 302

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cậu nghẹn lời.

 

Tôi hiểu .

 

Nhỡ đang đánh bóng chuyền mà ngã va đập gì, đúng là gánh nổi thật.

 

Lúc nãy nhận tiền đúng là vì tham quá.

 

Tôi gật đầu nghiêm túc:

 

“Thật sự thể nhận đơn đó, tuổi cao quá, rủi ro lớn, sẽ tiền.”

 

Kỳ Liên mỉm nhẹ nhõm.

 

Tôi bỗng nghĩ đến điều gì đó:

 

“Mà bảo chuyện Nam Phối , lý do là gì?”

 

Cậu hạ giọng:

 

“Không chuyện vẻ vang gì cho cam…”

 

Dẫn ông cụ chơi bóng chuyền.

 

Mà còn là hai ông cụ bảy mươi tuổi.

 

Nói vẻ vang thì cũng chẳng đến mức mất mặt.

 

Tôi nhắn “TD” WeChat, tiền cho hai ông cụ.

 

“Sức lực để dành cho dùng còn hơn!

 

“Thật còn dư năng lượng đấy, là—”

 

Tôi tắt điện thoại, ghé sát mặt Kỳ Liên:

 

“Xét tình em cùng phòng, cho đặc quyền, dùng trả , bây giờ chúng …”

 

8

 

Kỳ Liên dính sát lưng tường, giọng run run:

 

“Cậu… kéo khóa quần kìa…”

 

Tôi cúi xuống , tiến gần một cách thản nhiên:

 

“Dù thì lát nữa cũng cởi mà.”

 

Tôi đang chuẩn tắm đấy chứ.

 

Kéo lên kéo xuống, phiền phức.

 

Cậu áp sát tường, thở dốc nhẹ.

 

“Tôi… sẵn sàng, lúc nãy là nhất thời bốc đồng thôi…”

 

Tôi cau mày.

 

Học bóng chuyền thì cần chuẩn gì chứ?

 

“Không học nữa ?”

 

Cậu định huỷ đơn ?

 

Người huỷ , cũng sẽ huỷ ?

 

Nghiệp đến nhanh thế ?

 

Kỳ Liên đỏ mặt, dám .

 

“… Muốn học.

 

“Cậu chờ , để dành dụm tiền.”

 

Sáng hôm ở căn-tin, nhận chuyển khoản WeChat 375,87 tệ từ Kỳ Liên.

 

Thêm 129,36 tệ nữa qua Alipay.

 

Sao tiền tròn lẻ thế ?

 

Tôi đang xếp hàng, liền nhắn tin hỏi :

 

【Trả góp ?】

 

【Không .】

 

【Trả ?】

 

【Không .】

 

【Vậy là gì?】

 

Kỳ Liên nhắn :

 

【Cho tiêu.

【Tặng đấy, nhiều, cứ tiêu , sẽ chuyển thêm.】

 

Tôi mù tịt.

 

【Sao cho tiền tiêu?】

 

【Vì thích tiền.】

 

Kỳ Liên bình thường lạnh lùng, ít giao du, với đây cũng chẳng thiết.

 

Không ngờ “nam thần lạnh lùng” kết bạn kiểu .

 

Lấy tiền ném luôn chứ gì!

 

Tôi nhắn trêu chọc:

 

【Tôi thích gì đều cho ? Nếu bảo thích đàn ông, cũng khiêng một ông đặt lên giường cho ?】

 

Kỳ Liên trả lời nữa.

 

Một lát , nhắn thúc:

 

【Thật đấy, tiêu , đừng khách sáo.】

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cong-viec-lam-them-cua-ban-cung-phong/2.html.]

vốn chẳng kiểu khách sáo gì cho cam.

 

Hồi nhỏ ghét nhất là mấy dịp lễ Tết, với họ hàng cứ ở cửa kéo qua kéo “mang theo gì làm gì, ngại c.h.ế.t ”, hoặc giành trả tiền hóa đơn lúc ăn xong.

 

Tình bạn mà, qua mới thành “bạn”.

 

【Được thôi, đến lúc đó kéo dài thời gian phục vụ cho , hút cạn sức của thì ngừng !】

 

9

 

Kỳ Liên trả lời.

 

Cậu quả nhiên ít thật.

 

Trên vẫn mang theo nét lạnh lùng xa cách.

 

Dạo gần đây Kỳ Liên bận rộn hẳn lên.

 

Tan học là chẳng thấy bóng dáng .

 

Không chỉ , còn chuyển cho những khoản tiền lặt vặt.

 

Mỗi đều kèm ba chữ:

 

【Cho tiêu.】

 

dù bận rộn, tâm trạng của dường như .

 

Mỗi khỏi ký túc xá đều với vẻ mãn nguyện, giọng điềm đạm:

 

“Hôm nay đơn ?”

 

Tôi: “?”

 

Nếu chuyển tiền cho , thì câu thật đáng ăn đòn.

 

hôm nay khác.

 

Tôi nhận cuộc gọi từ ba, tâm trạng trĩu nặng.

 

Tôi đang cần tiền gấp, mấy hôm nay nghỉ , giờ tiếp tục làm thêm.

 

Cúp máy, lục tìm khách hàng trong điện thoại.

 

“Hôm nay việc.”

 

Sắc mặt Kỳ Liên khựng .

 

“Việc gì?”

 

Tôi an ủi rằng khách hàng ông già bảy mươi, đừng lo về vấn đề sức khỏe khi vận động.

 

“Yên tâm , ông cụ bảy mươi.”

 

Mặt chẳng khá hơn tí nào.

 

“Vậy là ai?”

 

Tôi nhanh chóng lướt đến tài khoản WeChat của khách hàng mục tiêu.

 

“Cặp vợ chồng năm sáu mươi tuổi.

 

“Nghe vẫn khỏe mạnh lắm.

 

“Hồi trẻ họ cũng từng làm , kinh nghiệm, giờ chỉ tìm thêm chơi cùng.”

 

 

10

 

Kỳ Liên sặc nước, ho sù sụ.

 

“Cặp… vợ chồng? Muốn tìm thêm chơi? Đừng, đừng .”

 

“Tôi đang cần tiền mà.”

 

“Thiếu tiền?”

 

“Ừ.”

 

Học phí của vẫn đóng đủ.

 

Ba gọi, bảo nếu vẫn đủ thì ông sẽ chuyển tài khoản 20 triệu tệ.

 

Phải, chính là kiểu “thiếu gia nhà giàu” tự lực cánh sinh, thà c.h.ế.t đói cũng đụng đến tiền nhà.

 

Tôi sợ ông thật sự chuyển tiền cho , thì còn chứng minh gì nữa?

 

Chẳng thế là về nhà thừa kế gia sản ?

 

Tôi là loại vô dụng đó ?

 

Ai thừa kế thì cứ thừa kế!

 

Tôi thì !

 

Kỳ Liên đặt cốc nước xuống, kéo tay , như sợ chuồn mất.

 

Cậu nghiến răng, môi run run.

 

“Đừng . Tối nay… đưa năm nghìn.”

 

Cậu gom đủ ?

 

Dù gì cũng là khách hàng của , kiếm tiền từ ai mà chẳng ?

 

“Vậy giờ đưa luôn .”

 

“Tí nữa.”

 

Tôi đồng ý, đầu thấy Kỳ Liên đăng một dòng trạng thái lên Moments:

 

【Tôi thật vô dụng.】

 

Sau đó gõ gì đó điện thoại cúi đầu rời ký túc.

 

Nam Phối thì thầm bàn với :

 

“Kỳ Liên đang yêu ? Suốt ngày sớm về khuya.”

 

 

Loading...