Công Lược 4 Đối Tượng Xong, Tu La Tràng Của Tôi Lật Xe Rồi - Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-04-04 14:40:03
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Có lẽ câu trả lời cũng trong dự đoán của bọn họ, nên mặt chẳng ai biến đổi gì nhiều. Chỉ là ánh mắt u ám như cầm d.a.o đ.â.m c.h.ế.t Giản Đình Chu của cả ba đều giống đến lạ. Nếu mặt mũi khác biệt, còn tưởng đang ba em sinh ba.

Tôi cố nhịn cảm giác khó chịu khắp , mau chóng làm theo bí kíp hệ thống cho, đặt nguyên liệu về để nấu món mang hương vị của .

Mùi thơm bốc lên, mấy gương mặt mắt gấu trúc ngoài phòng khách lập tức đồng loạt ngẩng lên, lũ lượt chạy bếp, say mê rướn hít lấy hít để mùi canh bổ thơm nức.

“Thơm quá mất.”

“Du Nhi, em nấu cho bọn ?”

“Anh thật đấy, vẫn còn nhớ tới đứa em .”

Thấy từng một chuẩn xông lên giành ăn, vội hất tay bọn họ : “Món nấu cho Giản Đình Chu. Mấy ăn.”

Vừa tới tên Giản Đình Chu, mặt mấy rũ xuống thấy rõ. Mặt ai nấy đều xụ xuống thấy rõ.

“Không chứ, Giản Đình Chu khốn nạn như mà em còn nấu canh bổ cho ? Người cần bồi bổ chẳng là em ?”

“Du Nhi, đừng đối xử với quá. Em nên thương hơn một chút.”

“Anh , em thích Giản Đình Chu, nhưng cũng thể chỉ nghĩ cho mãi . Anh lo cho bản nữa chứ.”

Thật bọn họ , cũng thấy lý. cái gì mà thích Giản Đình Chu chứ? Tôi vội chối ngay: “Mấy đừng nghĩ lung tung. Anh yếu quá thôi. Tôi chỉ mong điều mà tự bồi bổ t.ử tế, đừng suốt ngày tới làm phiền nữa.”

Nghe xong, cả bọn vui như mở hội.

Thậm chí còn khoác vai bá cổ , nom như em chí cốt.

“Ra là , Du Nhi sớm .”

“Bọn ủng hộ hết , tay chân giơ lên ủng hộ luôn.”

Vừa giữ nồi canh bổ của , tiện tay bôi danh tiếng Giản Đình Chu.

Ha ha ha.

thông minh quá mà.

18

Chắc vì còn vương vấn nên giữa chừng Giản Đình Chu về.

Tôi vội bưng bát canh củ mài phù dung còn nóng hổi tới mặt . Thấy đám giấu nổi vẻ buồn , âm thầm lườm một cái cảnh cáo, thế là bọn họ lập tức diễn tiếp.

“Giản Đình Chu, đỏ thật đấy. Du Nhi tự tay hầm canh cho mà bọn còn chẳng phần.”

đó, nghĩ thôi thấy tức.”

“Anh Chu , đối xử với ghê.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cong-luoc-4-doi-tuong-xong-tu-la-trang-cua-toi-lat-xe-roi/chuong-11.html.]

Giản Đình Chu chẳng buồn để tâm tới kiểu châm chọc nửa đùa nửa thật . Anh chỉ vui vẻ uống canh. Nghĩ tới tiếng động mập mờ cả đêm qua, dấu hôn lộ liễu từ sáng sớm, chắc hẳn đám cũng hiểu vị trí của trong chuyện .

Khi muỗng canh củ mài phù dung chạm miệng, hương vị quen thuộc của như quẩn nơi cổ họng , hồi lâu vẫn tan. Mắt chợt mở lớn. Tôi cũng đúng lúc bật chế độ dịu dàng: “Ngon ? Tôi học theo công thức sách đó.”

Củ mài, nấm hương, rau chân vịt, trứng gà, cà rốt, nước dùng bí truyền cùng chút hành hoa rắc bên . Mùi thơm bốc lên đến mức như kéo mây khói, chẳng thoát nổi.

Phải một lúc lâu , đáy mắt Giản Đình Chu mới ánh lên một tầng ươn ướt. Anh nghẹn ở cổ họng một câu “thích”, vùi đầu uống sạch bát canh.

Một uống hết ba bát lớn.

Tôi điểm công lược tăng vùn vụt mà mừng đến phát run.

Dạ dày Giản Đình Chu vốn lớn. Uống xong mấy bát canh, chẳng nuốt nổi món nào khác nữa.

Trước khi , còn ôm thật dịu dàng.

“Gặp em, vui.”

Tôi trơ mắt điểm công lược vọt thẳng lên 96,8 phần trăm, kích động đến mức nhảy dựng.

Cả đêm qua hành tới c.h.ế.t sống cũng mới chỉ tăng 12,8 phần trăm. Thế mà vọt lên gấp bốn, hẳn hoi gấp bốn . Chỉ nghĩ thôi cũng thấy đỡ lăn lộn bao năm.

đợi Giản Đình Chu khỏi, ba còn đồng loạt sang .

Ánh mắt kẻ thì soi xét, kẻ thì lạnh, kẻ thì như ép đưa một lời giải thích cho nhẽ.

Tôi khan: “À thì... hôm nay thời tiết thật...”

19

Buổi tối, Giản Đình Chu tan làm về nhà.

Tôi vốn định tiếp tục dùng chiêu “hương vị của ” để kéo thẳng lên một trăm phần trăm. Nào ngờ uống sạch từ đầu đến cuối, còn uống nhiều hơn buổi trưa một bát, thế mà điểm công lược chẳng nhúc nhích chút nào.

Trong khi đó, mấy còn bắt đầu yên.

Ai nấy đều sang gây khó dễ cho .

“Du Nhi, tuy nấu ăn, nhưng thể học. Anh tin sẽ chăm cái dày của em thật . Em cần ngày nào cũng phục vụ tên ch.ó mắt bọn chứ? Hắn dựa chứ?”

“Du Nhi, em thể xuống bếp vì , thể xuống bếp vì ?”

“Anh , em nhớ mùi vị của lắm .”

Dưới ánh mắt nóng rực của Giản Đình Chu, chẳng hiểu lấy gan, bèn vung tay thẳng: “Tôi thích nấu cho ai ăn thì nấu. Mấy ăn thì ăn đồ Giản Đình Chu ăn thừa .”

Tôi cũng mặc kệ bọn họ đau lòng thế nào.

Chỉ còn một chút nữa thôi là thể rút lui thành công.

Loading...