Còn Có Chuyện Tốt Như Thế Này Ư??? - Chương 98: Phiên ngoại 9

Cập nhật lúc: 2025-12-05 00:56:43
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ô Khốn Khốn bắt đầu mỗi ngày uống thuốc, tu hành, thậm chí còn dọn đến Tích Hàn Đài ở chung với a .

Ô Tê Sương ngày nào cũng quan sát, bà luôn cảm thấy trưởng t.ử của dường như đổi.

Trước đây lúc nào cũng giữ bộ mặt lạnh như tiền, dáng vẻ cự tuyệt khác ngàn dặm, bây giờ cái gì kích thích mà bắt đầu lễ phép với , thái độ ôn hòa khoan dung, hệt như một tảng băng ngàn năm gió xuân làm cho tan chảy.

Ô Khốn Khốn ầm ĩ bướng bỉnh, nghịch ngợm phá phách, lúc ngay cả hiền lành như Ô Tê Sương cũng nhịn mà dùng Đạn Chỉ Thần Công búng cho y oaoa.

Trần Xá như tu thành Phật, mặc cho Ô Khốn Khốn làm càn đầu mà vẫn hề đổi sắc.

Ô Tê Sương nhiều thấy Trần Xá đang mài mực chữ, Ô Khốn Khốn bắt một con côn trùng liền phấn khích nhào tới, đứa trẻ nặng nhẹ cứ thế bò về phía , hất đổ cả chiếc bàn nhỏ, mực và giấy đều văng tung tóe, b.ắ.n hết lên cả hai.

Ngay cả như , Trần Xá cũng hề tức giận, dường như quen từ lâu. Hắn kiên nhẫn khen con côn trùng nhỏ của Ô Khốn Khốn thật hoạt bát, trong khi y đang mắt tròn xoe , đó mới thong thả dọn dẹp vết bẩn mặt đất, đưa y tắm rửa quần áo.

Ô Tê Sương quả thực mà hết .

Tính tình đứa nhỏ đây như , thường xuyên nửa đêm chạy tới ám sát Tư Phù.

Ô Khốn Khốn vì để Ngưng Khí, mỗi ngày đều lời Trần Xá, khi y bướng bỉnh thì Trần Xá liền bắt đầu cầm ngọc giản niệm những dòng “ cái ”, “ cái đó, đứa trẻ lập tức ngoan ngoãn ngay.

Gần đây, dù cho ý chí sắt đá như Trần Xá cũng hiếm khi chút áy náy.

… Hắn hình như nên đè nén thiên tính hoạt bát của Ô Khốn Khốn.

Trần Xá lật tấm chăn gấm để trải giường cho Ô Khốn Khốn, liền thấy giường phơi đầy côn trùng và chuồn chuồn khô.

Trần Xá: “…”

Trần Xá lấy ngọc giản , túm Ô Khốn Khốn đến mặt: “Không để côn trùng lên giường.”

Ô Khốn Khốn: “… Ồ.”

Cứ như liên tục dùng ngọc giản “khống chế” Ô Khốn Khốn suốt ba tháng, cuối cùng một buổi sáng sớm tuyết rơi trắng trời, y Ngưng Khí thành công.

Trần Xá đả tọa tu hành giữa Ngọc Đài, còn thu hồi thần thức thấy tiếng hoan hô chói tai bên tai.

“Ngưng Khí ! A , Ngưng Khí !”

Trần Xá chậm rãi mở mắt , lúc Ô Khốn Khốn mặc áo choàng nhỏ, dính đầy tuyết rơi, phấn khích nhào thẳng lòng .

Đêm qua Ô Khốn Khốn ngủ ở Đan Cữu Cung, ngủ một giấc dậy quần áo mặc xộc xệch, vì chạy tới nên gò má đỏ bừng, đôi mắt màu đỏ sậm sáng lấp lánh : “A , a , a , a !”

Trần Xá thành thục ôm y đến bên cạnh, đưa tay thăm dò linh đài của y.

Quả nhiên Ngưng Khí.

6 tuổi ở kỳ Ngưng Khí, đúng là hiếm thấy.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Ô Khốn Khốn vô cùng phấn khích: “A , Ngưng Khí , nhanh là thể vượt qua ngươi ?”

Trần Xá: “Ừm.”

Ô Khốn Khốn hoan hô nhảy nhót: “Ta đến tiểu trai Phong Vũ!”

Trần Xá một tay kéo y , đưa tay phủi tuyết đọng tan thành nước mặt Ô Khốn Khốn, nhàn nhạt : “Hôm nay là ngày nghỉ, cần đến học đường.”

“Thế ?!” Ô Khốn Khốn vẻ mặt đồng tình, “Nghỉ phép cái gì? Tại đời thứ như , tu hành là đại sự thể chậm trễ, bảo tất cả bọn họ tới học hết !”

Trần Xá: “…”

Trần Xá dỗ dành vài câu, cuối cùng cũng làm Ô Khốn Khốn từ bỏ ý định gọi tất cả học.

Ô Khốn Khốn ai để khoe, đành chạy loạn khắp nơi, với cha thứ 8, với thứ 18, với hai độc miệng cũng lải nhải hai , xong liền chạy, phần lớn thời gian đều là ríu rít bên cạnh Trần Xá, hề thấy phiền.

Trần Xá vô cùng kiên nhẫn, chơi cờ y dễ dàng Ngưng Khí như thế nào, chút Ngưng Khí cỏn con căn bản làm khó Ô Khốn Khốn y, ha ha ha.

Mãi cho đến khi đến khô cả mồm, Ô Khốn Khốn mới chịu nghỉ, ngửa mặt đùi Trần Xá, nghịch dải tua rua bên hông .

Góc độ thể thấy tay áo rộng của Trần Xá, mái tóc đen rũ xuống, cùng ngũ quan lạnh lùng.

Ô Khốn Khốn nghiêng đầu nửa ngày, bỗng nhiên cảm thấy giờ khắc thật .

“A ?”

“Ừm?”

“Nghe Ngưng Khí là thể bắt đầu tu luyện, còn thể trường mệnh trường sinh nữa, chờ lớn lên, chúng còn thể ở bên ?”

Bàn tay đang đặt cờ của Trần Xá khựng , cúi mắt y: “Vì hỏi như ?”

Ô Khốn Khốn ôm eo , nhỏ giọng : “Ta xa a .”

Trần Xá nhàn nhạt : “Lời trẻ con.”

“Không lời trẻ con!” Ô Khốn Khốn , “Ta vĩnh viễn vĩnh viễn ở bên a !”

Trần Xá hỏi y: “Vậy ngươi vĩnh viễn là bao lâu ?”

Ô Khốn Khốn ngập ngừng : “99 năm? 900 năm? Dù cũng là điểm cuối, trời đất còn, liền còn ở bên a .”

Trần Xá lời ngây thơ của y chọc , đưa tay vuốt đầu y: “Sau khi lớn lên ngươi sẽ gặp thật sự chung sống cả đời.”

Ô Khốn Khốn hiểu: “Bây giờ thể tìm ?”

Trần Xá đưa tay búng trán y: “A là đạo lữ.”

Ô Khốn Khốn ỉu xìu: “Tại a thể là đạo lữ của chứ?”

Trần Xá: “…”

Trần Xá quả thực thể lý với một đứa trẻ, cảm thấy câu chuyện càng lúc càng ngõ cụt, đau đầu đưa tay lấy tay áo che lên mặt y, nhàn nhạt : “Nói bậy, còn những lời nữa thì về Đan Cữu Cung .”

Ô Khốn Khốn vội vàng ôm lấy tay : “Được , mà.”

Trần Xá búng trán y một cái, nhẹ nhàng đặt quân cờ trong tay lên bàn cờ.

Cạch.

*

Quân cờ đen trắng từ trời rơi xuống, hỗn loạn đáp xuống bàn cờ, lách tách rơi xuống đất làm tung lên bụi bặm.

Trì Phu Hàn: “Tứ Phương Ô Lộ! Bình ba chín!”

Ầm vang!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/con-co-chuyen-tot-nhu-the-nay-u/chuong-98-phien-ngoai-9.html.]

Một quân cờ trắng đột nhiên phóng đại vô rơi xuống mặt đất, nhốt chặt đạo tu mặc bạch y bên trong.

Tại đại hội Bồng Lai, vô học sinh trong bí cảnh mây mù đang giao đấu với để tranh giành điểm .

Trì Phu Hàn mới đến tuổi cập quan, tu vi Kim Đan thuộc hàng xuất sắc trong tam giới, cộng thêm Tiên giai pháp khí Tứ Phương Ô Lộ, càng như cá gặp nước ở đại hội Bồng Lai.

“Đây chính là thiên chi kiêu t.ử của Tiên Minh , kẻ hèn đầu bảng, cũng chỉ thôi!”

Đạo tu nhốt đầy mặt phẫn hận: “Ngươi dám đơn đả độc đấu với , dựa pháp khí, thắng vẻ vang!”

“Chà!” Trì Phu Hàn kinh ngạc , “Sao thể tính là thắng vẻ vang chứ, pháp khí cũng là một phần của mà, ngươi cũng thể dùng Tiên giai pháp khí đ.á.n.h a, ai nha, là ngươi đấy chứ? Ây da ây da!”

Đạo tu: “…”

Trì Phu Hàn đắc ý c.h.ế.t , cuối cùng cũng thể oai một .

Đang lúc dương oai diễu võ, nơi xa đột nhiên truyền đến một luồng uy áp Kim Đan trung kỳ, thẳng tắp ập về phía Trì Phu Hàn, còn kèm theo thở của một pháp bảo cảnh giới Hóa Thần.

Sắc mặt Trì Phu Hàn đột ngột biến đổi.

Thái Bình Cung?

Trì Phu Hàn lập tức định trốn, nhưng ngay giây tiếp theo, một mũi tên màu đen còn nhanh hơn cả Thái Bình Cung, vèo một tiếng b.ắ.n thẳng mũi nhọn của linh tiễn Thái Bình Cung.

Keng.

Hai luồng linh lực va chạm, thế mà bất phân .

Trì Phu Hàn: “Khốn Khốn!”

Vừa dứt lời, mũi tên màu đen đột nhiên nổ tung, hóa thành một nhà giam dày đặc nghiền nát mũi tên của Thái Bình Cung, một mũi tên của pháp bảo cảnh giới Hóa Thần cứ thế hóa thành bột mịn rơi xuống.

Nơi xa, Mạnh Bằng nhíu mày.

Có thể chặn một đòn của Thái Bình Cung, lẽ nào đến là cảnh giới Hóa Thần?

lúc , những mảnh vỡ của cung tiễn từ từ hóa thành một vệt mực lượn lờ giữa trung như rắn, ánh hoàng hôn bao phủ, chậm rãi quấn quanh một cánh tay thon dài như ngọc.

Tầm mắt Mạnh Bằng lướt qua, con ngươi động.

Người chặn một mũi tên của Thái Bình Cung lăng mà đến, cùng với tiếng leng keng thanh thúy của kim sức va chạm , đáp xuống một cây đan phong ở phía xa.

Các đạo tu của Tiên Minh đang quan sát bên ngoài ngước mắt lên, tất cả đều sững sờ.

Trên cây đan phong, nọ mặc một bộ săn bào hoa lệ màu đỏ sậm vạt chéo, tay áo bó sát cổ tay, đuôi ngựa buông dài, bên hông thon thả buộc một dây eo xa xỉ, ánh chiều tà của hoàng hôn càng thêm rực rỡ.

Bất luận là đan phong hoàng hôn, là trang sức đầy , cũng chỉ làm nền cho y mà thôi.

Thiếu niên khuôn mặt non nớt, ước chừng 17-18 tuổi, tướng mạo diễm lệ tuyệt trần hiếm thấy trong bộ tam giới, mày mắt khóe môi tự mang ba phần ý , trông như một tiểu thiếu gia rành thế sự.

vị thiếu gia tỏa thở của Nguyên Anh.

Mạnh Bằng cùng tất cả đạo tu vẻ hiếm thấy làm cho chấn động thần hồn một nữa kinh hãi bay lên chín tầng mây.

17-18 tuổi… Nguyên Anh?!

Ô Khốn Khốn thong dong bước Tứ Phương Ô Lộ, gần, ngũ quan xinh mang theo ý : “Ây da, một mũi tên mà ngươi cũng đỡ , nếu thiếu quân kịp thời chạy tới, ngươi xiên thành một chuỗi .”

Trì Phu Hàn và y từ nhỏ đ.á.n.h đến lớn, vốn định thuận miệng đấu võ mồm với y một trận, nhưng đưa mắt quét một vòng, ý thức đây là ở Tiên Minh.

Trì Phu Hàn hiểu ý, đột nhiên gật đầu, ôm mười hai vạn phần tôn kính và cảm kích, trầm giọng : “Đa tạ thiếu quân cứu giúp!”

Mọi đều kinh ngạc.

“Thiếu quân? Hắn chính là Ma Khư thiếu quân Ô Khốn Khốn trong lời đồn!”

“Tuổi còn trẻ là tu sĩ Nguyên Anh, thật đáng sợ!”

“Vốn dĩ cảm thấy Trì Phu Hàn xem là thiên phú dị bẩm, còn thiên tư trác tuyệt hơn cả Mạnh Bằng sư , ngờ núi cao còn núi cao hơn.”

, đúng .”

Mạnh Bằng cau mày, nhưng gì, xoay rời .

Ô Khốn Khốn vui vẻ phấn chấn tiếp nhận lời ca ngợi của .

Côn Phất Khư mấy năm gần đây thiên tài xuất hiện lớp lớp, thiếu quân Ô Khốn Khốn năm mười bảy là Nguyên Anh, Trì Phu Hàn tinh thông pháp khí, luyện đan sư Ôn Quyến Chi, hạnh tôn quan Thôi Bách, mỗi một đều là tồn tại thể nghiền ép Tiên Minh.

Rèn luyện trong bí cảnh, gì bất ngờ khi Côn Phất Khư thắng ván .

Ô Khốn Khốn vốn dĩ mấy hứng thú với bí cảnh, chỉ mong chờ trận lôi đài của Thiên Kiêu Bảng ngày thứ hai.

Sau khi đoạt vị trí đầu bảng trong bí cảnh, Ô Khốn Khốn cùng đến tiểu trấn Thiên Kiêu khoe khoang một phen, mãi đến đêm khuya tĩnh lặng mới hưng phấn trở về Tiên Mộc Diều.

Đèn thắp lên, Trần Xá bàn thản nhiên đ.á.n.h cờ, thấy động tĩnh bên ngoài, thấy mà mày mắt ánh lên ý .

Rất nhanh, Ô Khốn Khốn từ bên ngoài lao , nhào thẳng đến bàn cờ: “A ! Ta về !”

Ý của Trần Xá càng đậm, giơ tay đặt quân cờ chấn lệch về chỗ cũ, nhàn nhạt : “Chơi vui ?”

“Vui lắm!” Ô Khốn Khốn đầu đến Tiên Minh, cái gì cũng thấy mới lạ, mắt xuể, tay chân múa may kể cho Trần Xá tất cả những gì thấy, “… Cái trấn nhỏ đó đông lắm, còn cả tượng nữa! A , khi về chúng cũng lập một cái Thiên Kiêu Bảng , tạc một bức tượng trăm trượng của thiên phú cao nhất, lợi hại nhất đặt ở Côn Phất Khư, !?”

Trần Xá : “Được.”

Ô Khốn Khốn “hắc hắc” một tiếng, : “ , ở Tiên Minh còn nhiều tặng túi tiền cho nữa, cả trai lẫn gái đều .”

Động tác của Trần Xá khựng , ngẩng đầu y.

Gương mặt của Ô Khốn Khốn quá mức diễm lệ tuyệt trần, từ nhỏ đến lớn đều thích trêu hoa ghẹo nguyệt, đám trẻ con trong học đường khi còn hiểu ái tình, xem “ngưỡng mộ” thành “thích”, nhảy nhót đòi cưới y.

Sau khi lớn lên càng thể lường, nếu Trần Xá vẫn luôn che chở, e rằng Ô Khốn Khốn sớm kẻ ý đồ lừa bắt mất.

Trần Xá nhàn nhạt : “Ở Tiên Minh tặng túi thơm, túi tiền là ý kết làm đạo lữ với ngươi —— ngươi nhận ?”

Ô Khốn Khốn “a” một tiếng, kinh ngạc : “Lại chuyện như ? Vậy chẳng là…”

Trần Xá đang chờ y tức giận vì những đó dám mơ tưởng đến thiếu quân đường đường.

“… Tham luyến sắc của !” Liền Ô Khốn Khốn sang sảng : “Ở Côn Phất Khư bao nhiêu mơ tưởng , đến Tiên Minh cả một đống!”

Trần Xá: “…”

Ô Khốn Khốn “ha!” một tiếng, từ trong gian Huyền Hương lôi một xâu túi tiền buộc bằng dây thừng, trông sặc sỡ đến mấy chục cái, kiêu ngạo tuyên bố: “Bổn thiếu quân thu hết!”

Trần Xá: “…”

--------------------

Loading...