Còn Có Chuyện Tốt Như Thế Này Ư??? - Chương 90: Phiên ngoại 1
Cập nhật lúc: 2025-12-05 00:56:35
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ô Khốn Khốn thích ăn cháo.
Đứa trẻ ba tuổi còn bắt đầu tu hành, vì cơ thể yếu ớt thể gặm linh đan, đại trưởng lão chăm sóc một thời gian, thỉnh thoảng sẽ phái mang đến những món mà trẻ con thích ăn.
Những lúc khác đều là Trần Xá tự nấu cho , nhanh và tiện nhất chính là cháo bột.
Ô Khốn Khốn kháng cự thứ đến c.h.ế.t sống , mỗi ăn đều hận thể đồng quy vu tận với Trần Xá.
Hắn đùi Trần Xá, như một con mèo con, liều mạng dùng cả tay chân để đẩy cánh tay Trần Xá , mặt mũi nghẹn đến đỏ bừng, miệng vẫn gào: “Không cần… Khốn Khốn mệt… Không ăn!”
Chút sức lực còn chẳng bằng một cơn gió nhẹ, Trần Xá cứ ngỡ giở trò cáu kỉnh, vẫn giữ vẻ mặt vô cảm, cầm muỗng chọc miệng , đút cháo .
Ô Khốn Khốn: “…”
Ô Khốn Khốn khó khăn nuốt xuống, chẳng dám nhổ , đôi mắt rưng rưng nước mắt ăn xong, nức nở tố cáo: “A ! Khó ăn quá!”
Trần Xá : “Ta nếm , khó ăn.”
Ô Khốn Khốn hình dung cái vị đắng nghét khiến đầu lưỡi như thắt vô thế nào, đành lặp lặp : “Dở lắm, dở lắm!”
Trần Xá thèm để ý đến , Ô Khốn Khốn nhất quyết khiến đầu hàng, bèn túm lấy tay Trần Xá lặp lặp “Dở lắm, dở lắm, dở lắm…”
Không mệt, lặp đến mười mấy bận.
Trần Xá đau cả đầu, sợ cái đồ cứng đầu đến ngất như , đành thỏa hiệp: “Vậy ngươi ăn gì?”
Ô Khốn Khốn hai mắt sáng rỡ: “Không cần cháo của a ! Món nào cũng !”
Trần Xá: “…”
Ta nấu khó ăn đến ?
Để Ô Khốn Khốn đói đến xảy chuyện, Trần Xá đành ôm ngoài, để tiểu quỷ tự chọn xem nên ăn gì.
Cuối cùng cũng ngoài, mùi thơm con phố dài ập mũi, Ô Khốn Khốn cái gì cũng thấy mới lạ, hứng khởi vai Trần Xá, thỉnh thoảng giơ tay hoan hô, chiếc áo choàng nhỏ còn che cả lên đầu Trần Xá, cản mất tầm .
Ô Khốn Khốn chọn lựa một hồi lâu, cuối cùng vươn móng vuốt nhỏ chỉ tay: “A , cái !”
Trần Xá thờ ơ gạt chiếc áo choàng nhỏ của Ô Khốn Khốn khỏi mặt , theo hướng chỉ, liền thấy thứ Ô Khốn Khốn ăn là bánh xốp.
Trần Xá chậm rãi tới, mua một cái nếm thử .
Nhạt nhẽo vô vị.
Trần Xá tiện tay vứt , với chủ quán: “Cho thêm muối .”
Chủ quán thấy khí thế của kinh , dám đắc tội, bèn cho thêm một muỗng.
Trần Xá : “Thêm nữa.”
Chủ quán cho thêm một muỗng.
Trần Xá nhíu mày.
Chủ quán run tay, thiếu chút nữa là úp cả hũ muối bánh.
Một lúc , bánh xốp lò.
Trần Xá nếm thử một miếng, thấy miễn cưỡng thể nuốt , liền đưa cho Ô Khốn Khốn đang bên cạnh thèm đến chảy cả nước miếng.
Ô Khốn Khốn đôi mắt sáng như , phấn khích vồ lấy cái bánh còn to hơn mặt , “Ngao ô” c.ắ.n một miếng.
… Phụt!
Ô Khốn Khốn bắt đầu gào : “Khó ăn! Dở quá!”
Trần Xá: “…”
Trần Xá thấp giọng dọa : “Ô Khốn Khốn.”
Ô Khốn Khốn đói đến mức kêu gào ngừng, mặc kệ lời đe dọa của Trần Xá, đến nước mắt giàn giụa.
Chủ quán bên cạnh đành lòng, bất chấp uy áp đáng sợ của Trần Xá, ngượng ngùng nhắc nhở: “Bánh xốp cho nhiều muối quá sẽ mặn, e là trẻ con ăn nổi ạ.”
Ô Khốn Khốn vốn dùng từ gì để hình dung cái “khó ăn”, “dở” mà a làm, lúc lời , thầy tự thông, cũng giả nữa, bèn bôm bốp vỗ đầu Trần Xá để tỏ ý tán thành.
“Mặn quá, mặn quá…”
Trần Xá: “…”
Trần Xá mặt cảm xúc mua cho một cái mới.
Lần Ô Khốn Khốn “Ngao ô” c.ắ.n một miếng, lớp vỏ giòn của bánh xốp rơi lả tả, nhất thời đôi mắt thực sự tỏa ánh sáng vàng rực rỡ: “Ngon quá!”
Trần Xá: “…………”
Nuôi con bao nhiêu năm nay, Ô Khốn Khốn , cũng phản kháng, khiến Trần Xá đầu tiên trẻ con thích nhiều muối như .
Chẳng trách chịu ăn cháo bột.
Trần Xá phủi vụn bánh xốp mặt, mặt đổi sắc mua 10 cái bánh, dùng linh lực giữ hương vị tươi mới như lò, mua thêm chút điểm tâm, ôm Ô Khốn Khốn về nhà.
Ô Khốn Khốn ăn uống no đủ, lười biếng nhoài n.g.ự.c Trần Xá, bắt đầu lời ngon tiếng ngọt: “A , thật, Khốn Khốn thích , chúng ở bên mãi mãi nhé.”
Trần Xá nhàn nhạt : “Ở bên mãi mãi thì ăn cháo mãi mãi, đúng ?”
Ô Khốn Khốn nhất thời rùng một cái, giật áo choàng của Trần Xá, rúc đầu trong giả c.h.ế.t.
Trần Xá: “…”
Tiền đồ.
Vào đêm, Ô Khốn Khốn vô dụng cái dày yếu ớt, ăn quá nhiều đồ cứng khó tiêu, lẽ là thoải mái, nên cứ quấy yên.
Trần Xá thuần thục đến bên giường, ôm đứa trẻ đang đến mặt mày đẫm lệ lòng, lạnh mặt dỗ dành .
Ô Khốn Khốn nắm lấy vạt áo , móng vuốt nhỏ bấu chặt cứng, như thể coi là cọng rơm cứu mạng cuối cùng, nghẹn ngào : “A , a đừng … Ta ăn cháo, hu hu.”
Trần Xá chút buồn , ôm nhẹ nhàng đung đưa, đưa tay lau nước mắt cho .
Có lẽ mấy năm nay dùng muối để hầu hạ Ô Khốn Khốn, hiếm khi lương tâm trỗi dậy, dịu dàng : “Ừ, .”
Ô Khốn Khốn nhận lời đảm bảo, lẩm bẩm “Thích a ”, vùi mặt lòng , sụt sịt ngủ tiếp.
Mùi hương độc đáo Trần Xá vẫn quẩn quanh bên cạnh, khiến an tâm một cách khó hiểu.
Cũng tại , trong lúc ngủ say, cái mũi thính như cún của dường như ngửi thấy mùi hương xung quanh gì đó đúng, cau mày bắt đầu cựa quậy, mắt còn mở sờ soạng khắp giường.
“A … A …”
Có khẽ bên tai: “Xem quấn ngươi.”
A : “Chỉ là lúc ngủ rời thôi.”
Ô Khốn Khốn mơ màng mở mắt.
Trời còn sáng, ngoài màn giường thắp một ngọn đèn leo lét to bằng hạt đậu, ấm áp mà chói mắt, khẽ chiếu sáng đang bên mép giường, rũ mắt chăm chú.
Ô Khốn Khốn nghiêng đầu, ngái ngủ nàng: “Hả?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/con-co-chuyen-tot-nhu-the-nay-u/chuong-90-phien-ngoai-1.html.]
Ô Tê Sương khẽ : “Thằng nhóc ngốc ngủ đến ngốc .”
Ô Khốn Khốn nửa năm gặp Ô Tê Sương, sớm quên gần hết, đáy mắt là sự xa lạ, sợ hãi lùi về .
khóe mắt lướt qua thấy Trần Xá đang một bên, Ô Khốn Khốn vội vàng bò xuống giường, chân trần lạch bạch chạy tới mặt Trần Xá, ôm lấy cánh tay nấp ở phía , sợ hãi Ô Tê Sương.
“A …”
Ô Tê Sương : “Không nhận ? Ta là mẫu .”
Ô Khốn Khốn hiểu, ló nửa khuôn mặt tò mò nàng.
Ô Tê Sương cô đơn rũ mắt xuống.
Trần Xá nhíu mày, cánh tay mạnh mẽ túm lấy gáy Ô Khốn Khốn, xách lên cánh tay , lạnh lùng : “Gọi .”
Ô Khốn Khốn xoay ôm chặt cổ Trần Xá, chịu gọi.
Trần Xá híp mắt: “Ô Khốn Khốn, còn ăn bánh nữa ?”
Ô Khốn Khốn đầu , nhỏ giọng gọi: “Mẫu .”
Ô Tê Sương dậy, câu lấy cằm Ô Khốn Khốn trêu : “Nói năng lanh lợi ngoan ngoãn quá.”
Trên nàng thở lạnh lẽo như binh khí, nhưng Ô Khốn Khốn cảm thấy sợ hãi, câu cằm trêu vài câu, mặt đều đỏ lên.
Ô Tê Sương đưa tay : “Lại đây, để mẫu ôm một cái nào?”
Ô Khốn Khốn thấy ngượng ngùng một cách khó hiểu, nhưng vẫn chống bản năng gần gũi nàng, hổ để mặc nàng ôm lấy .
Chỉ là khoảnh khắc Ô Tê Sương ôm lấy , cổ tay bỗng nhiên trĩu nặng, cả lảo đảo một cái, Ô Khốn Khốn dọa sợ, vội vàng ôm lấy cổ nàng.
Thấy Ô Khốn Khốn mặt mày hoảng hốt, Ô Tê Sương dọa một phen, nhịn ha hả, cánh tay mạnh mẽ nhấc bổng Ô Khốn Khốn lên xoay vài vòng, mày mắt đều là ý dịu dàng.
“Con trai nặng thật, nặng trịch tròn vo, xem ăn uống tồi, Trần Nhi thật nuôi trẻ con. Khốn Khốn ầm ĩ từ lúc còn quấn tã, khổ cho con .”
Lời thốt , Trần Xá đang đờ một bên cúi đầu xuống: “Cũng , tốn mấy công sức.”
Ô Tê Sương khen : “Đừng tự xem nhẹ , đến đại trưởng lão còn chịu nổi sự nghịch ngợm của đứa nhỏ , huống chi là con – Trần Nhi vất vả .”
Trần Xá gì.
Ô Tê Sương ở bao lâu, liền đến chỗ Uổng Liễu Oanh, nàng dặn dò Trần Xá vài câu, lưu luyến trả Ô Khốn Khốn cho Trần Xá, cầm lấy trường đao bàn cất bước rời .
Ô Khốn Khốn ôm cổ Trần Xá, chăm chú bóng lưng đeo trường đao , trong lòng bỗng dâng lên cảm giác chua xót – tựa như cái vị chua mà ăn thịt mận, a tự tay làm cho , chua đến mức vành mắt y hoe đỏ.
rõ ràng bây giờ y ăn.
Ma xui quỷ khiến, Ô Khốn Khốn giơ tay lên: “Mẫu .”
Ô Tê Sương dừng bước, , chỉ giơ tay vẫy vẫy.
Lúc Ô Khốn Khốn mới mơ hồ nhớ gương mặt quen thuộc của nàng, vị chua xót đó xộc thẳng lên mũi, y bỗng nhiên gào , giãy giụa nhào tới: “Nương… Nương!”
Trần Xá ôm y cất bước ngoài.
Nhìn xa là bóng đêm đen kịt đang dần nuốt chửng lấy Ô Tê Sương.
Ô Khốn Khốn đuổi theo, nhưng y còn nhỏ đến mức bước xuống bậc thang cũng cẩn thận kẻo ngã, chỉ thể gào mặc cho nọ dần xa.
Khoảnh khắc ánh sáng biến mất.
Ô Lệnh Thiền vì , bỗng thoát khỏi cơ thể non nớt bất lực , đột nhiên nhẹ nhàng đáp xuống đất từ vòng tay của Trần Xá, nhanh chóng chạy về phía : “Nương!”
Bóng tối quanh Ô Tê Sương dần tan biến khi Ô Lệnh Thiền lao tới, nàng còn lưng về phía y nữa, mà nghiêng , khẽ mỉm .
Ô Lệnh Thiền đột ngột nhào tới ôm chầm lấy nàng, cảm nhận sự ấm áp quen thuộc, nhịn nức nở thành tiếng: “Nương, con… con nhớ .”
Ô Tê Sương trong mộng chỉ , gì.
Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi sắp kết thúc, Ô Lệnh Thiền cảm nhận ý thức đang dần tỉnh ngay khoảnh khắc ôm lấy nàng, y đẫm nước mắt nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng: “Nương, con là…”
Ô Tê Sương yên lặng đó, kiên nhẫn chờ y .
Ô Lệnh Thiền khó khăn hít một , mới lấy hết can đảm lẩm bẩm hỏi nàng: “Con… là gánh nặng của ?”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Ô Tê Sương dường như ngờ y sẽ hỏi câu , ngẩn một lúc bỗng bật , chậm rãi đưa ngón tay thon dài sờ lên trán Ô Lệnh Thiền, cuối cùng dịu dàng mở miệng.
“Đứa trẻ ngốc.”
Ô Lệnh Thiền chỉ ba chữ , đó liền thấy một tiếng “tách” giòn tan.
Trán như ai đó búng mạnh một cái, đ.á.n.h bay thần hồn của y ngoài, Ô Lệnh Thiền choàng mở mắt, cuối cùng cũng tỉnh từ trong mộng.
Ô Lệnh Thiền ôm đầu, lăn lộn giường, rên ư ử ngừng.
Trần Xá thấy động tĩnh vội vàng bước , vén màn giường xuống: “Khốn Khốn, , đau đầu ?”
Ô Lệnh Thiền đau đến mức nhớ nổi mơ thấy gì, nhăn nhó : “Ngươi nhân lúc ngủ lén đ.á.n.h ? Xì xì xì… Đau!”
Trần Xá bất đắc dĩ lay y dậy: “Ta xem nào.”
Ô Lệnh Thiền nước mắt lưng tròng, ấm ức bỏ móng vuốt , để lộ vầng trán bóng loáng.
Trần Xá nhẹ nhàng gạt những lọn tóc ướt đẫm mồ hôi lên, vốn tưởng Ô Lệnh Thiền cố tình làm ầm ĩ, ngờ kỹ , trán y thật sự một mảng đỏ ửng, như thứ gì đó búng mạnh.
“Ngươi đụng ?”
Ô Lệnh Thiền trừng : “Ta là trẻ con chắc, ngủ một giấc cũng yên còn thể tự đụng ? Ta chỉ là mơ thấy…”
Trần Xá đang định dùng linh lực chữa cho y, liền : “Ừm?”
Ô Lệnh Thiền mơ màng nghiêng đầu, suy nghĩ nửa ngày mới ngập ngừng : “… Hình như mơ thấy nương.”
Tay Trần Xá khựng , chậm rãi thu về, nhàn nhạt : “Ngươi mê sảng gì với nàng ?”
“Không a.” Ô Lệnh Thiền vắt óc suy nghĩ mới nhớ , “Ta chỉ hỏi nàng, là gánh nặng của nàng … Á!”
Trần Xá im lặng một lúc lâu, giơ tay lên, nhẹ nhàng búng một cái giữa mày Ô Lệnh Thiền.
Ô Lệnh Thiền ôm đầu kêu toáng lên, ấm ức đến mức sắp : “Ngươi làm gì ?!”
Trần Xá nhàn nhạt : “Đáng đời.”
Ô Lệnh Thiền: “?”
Vừa mới hợp tịch lộ nguyên hình !
Trần Xá thèm để ý đến y nữa, cất bước rời .
Ô Lệnh Thiền nhăn nhó chân trần xuống đất, chạy nhanh vài bước nhảy phóc lên tấm lưng rộng lớn của Trần Xá, ghì cổ mà mắng: “Đáng đời cái gì? Nói cho hết lời!”
Trần Xá mày mắt mang một lời, hình cao lớn sừng sững bất động, mặc cho Ô Lệnh Thiền la lối .
Đan Cữu Cung rộng lớn chỉ còn thấy tiếng gào thét giận dữ của Ô Lệnh Thiền.
Dưới gốc phong đan hồ sen.
Đóa sen tịnh đế lặng lẽ nở rộ trong đêm sâu.
--------------------