Còn Có Chuyện Tốt Như Thế Này Ư??? - Chương 78: Ta vướng bận huynh
Cập nhật lúc: 2025-12-05 00:56:01
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nơi Tổ linh, chim hót líu lo.
Lễ tế Tổ linh kéo dài bảy ngày liên tiếp sắp đến ngày cuối cùng.
Ô Lệnh Thiền hiếm khi mặc một bộ lễ phục tế tự màu trắng tuyết, áo thêu từng lớp hoa văn tối của Tổ linh. Rõ ràng là ngày hè, nhưng nơi Tổ linh rét lạnh như mùa đông, linh lực thể chống đỡ, vai y còn khoác một chiếc áo choàng khắc phù văn chống lạnh.
Y bên cạnh Đại trưởng lão hình cao lớn hơn , phía là cự thạch Tổ linh khổng lồ, từ xa khiến y trông như một pho tượng ngọc nhỏ tinh xảo.
Đại trưởng lão liếc vị quân thượng nhỏ tuổi đang quỳ bồ đoàn, ôn tồn hỏi: “Mệt ?”
Y mở to mắt lắc đầu, do dự hỏi: “Sau khi nghĩa phụ ngủ say, nơi sẽ đóng băng ?”
“Đóng băng ngủ say, gì .” Đại trưởng lão , “ quân thượng mang trong ấn Ma quân, thể tùy ý cấm địa, động phủ tu hành của ngài vẫn còn đó.”
Y gật đầu, cự thạch Tổ linh đang dần sương lạnh bao phủ, cúi đầu dập lạy một cái.
Tổ linh im lặng một lúc lâu, khi chìm giấc ngủ nhẹ nhàng nhỏ một giọt mực xuống giữa hai hàng lông mày của y để che chở.
Ô Lệnh Thiền cảm động khôn nguôi, dập đầu.
Đại trưởng lão vội vàng ngăn y , bế y ngoài.
Y bế lên, ngoài vẫy tay với Tổ linh: “Nghĩa phụ, ngủ ngon.”
Một luồng gió ấm áp nhẹ nhàng thổi tới, làm mái tóc đen lưng y bay lên.
Ô Lệnh Thiền cùng Đại trưởng lão khỏi nơi Tổ linh ngủ say, tuyết lạnh chầm chậm rơi xuống, ngây một lúc lâu, đột nhiên hỏi: “Lúc Tổ linh đặt tên cho là ‘Khốn’, là vây khốn cái gì ạ?”
Nếu Trần Xá lấy làm vật trấn để giải tai họa của Uổng Liễu Oanh, chữ ‘Khốn’ là để y phong ấn, vây khốn Uổng Liễu Oanh .
Hay là Tổ linh tuốt chuyện, sớm Trần Xá khả năng giải họa, nên chỉ vây khốn Trần Xá, khiến cam tâm tình nguyện hy sinh tính mạng vì .
Hay là…
Tổ linh chỉ đơn thuần thấy y ồn ào?
Đại trưởng lão cúi mắt y, thản nhiên : “Trong lòng ngươi sớm đáp án .”
Y ngơ ngác : “A? Gì cơ? Ta đáp án mà, nên mới hỏi.”
Đại trưởng lão: “…”
Y nhớ rằng Đại trưởng lão đặt cho y tên ‘Khốn’ là hy vọng y dù lâm cảnh khốn cùng vẫn loạn, chiến đấu căng thẳng vẫn giữ . Phẩm chất y thích, và cũng làm .
Đại trưởng lão : “Sao thế, thích chữ ?”
“Cũng hẳn là thích .” Y , “Hai chữ Lệnh Thiền cũng dùng nhiều năm , dù cũng mấy gọi, đều sẽ gọi là ‘quân thượng’!”
Đại trưởng lão: “…”
Đại trưởng lão thầm nghĩ Tiên Minh đặt tên chắc hẳn nên thơ và ý cảnh hơn Côn Phất Khư, bèn hỏi: “Lệnh Thiền nghĩa là gì?”
Y thuận miệng : “Lúc nhỏ ở Tiêu Điếu Phong ồn ào quá, bọn họ đều mong yên tĩnh một chút, đừng lải nhải nữa, nên mới đặt tên là Lệnh Thiền. Nếu thiên phú tu hành của cao siêu, chắc Tiêu Điếu Phong mong tu Phật .”
Đại trưởng lão: “…”
Chẳng nên thơ chút nào, cũng ngang ngửa chữ ‘Khốn’.
Đại trưởng lão đưa tay sờ đầu Ô Lệnh Thiền.
Đứa trẻ từ khi sinh là Ma tộc thuần huyết hiếm , mang trong chìa khóa và phong ấn, chữ mà Tổ linh ban tặng, e là thương xót cho cuộc đời y định sẵn khốn khổ vô vọng.
May mà chuyện đều cách giải quyết, Trần Xá…
Không đúng.
Tay Đại trưởng lão cứng đờ, dưỡng thương mấy năm nay mới từ nơi bế quan , suýt nữa thì quên mất câu của tên sáu năm .
Chuyện l.o.ạ.n l.u.â.n thì nơi nào cũng .
Huống hồ và y chút quan hệ huyết thống nào, tại thể?
Ô Lệnh Thiền nghĩ cũng lười nghĩ, dù đều gọi y là quân thượng, bèn tung tăng định trở về Đan Cữu Cung.
Đại trưởng lão đột nhiên gọi y : “Khốn Khốn.”
Y dừng bước đầu , thấy Đại trưởng lão hiếm khi nghiêm túc, cũng nghiêm túc theo: “Vâng? Còn chuyện gì khác ?”
Đại trưởng lão tuy qua với loại như Tư Phù quân, nhưng thực chất là thanh tâm quả dục, nhiều cảm xúc. Hắn do dự hồi lâu hỏi thế nào, mãi đến khi Ô Lệnh Thiền tưởng Uổng Liễu Oanh sắp phá phong ấn, sốt ruột đến mức nhảy dựng lên, mới nặn một câu.
“Ngươi trưởng của ngươi… là, là bán ma ?”
Ô Lệnh Thiền sững sờ, hiểu tại : “Biết ạ, thế?”
Đại trưởng lão: “…”
Đại trưởng lão thôi, lấp lửng hồi lâu, mới thêm một câu.
“Cha ngươi tỉnh , ngươi gặp ?”
“Vẫn ạ, a vẫn đang tĩnh dưỡng, nhất là đợi khỏe hẵng đến gặp.” Y thành thật trả lời, “Bảy ngày chắc cũng gần , lát nữa về Đan Cữu Cung gặp a , cùng vấn an cha .”
Đại trưởng lão: “Vậy… lắm.”
Y bao giờ thấy vị Đại trưởng lão đức cao vọng trọng… nhưng yếu ớt, dễ thương bế quan bộ dạng ngập ngừng, lời đến bên miệng mà như , bèn tò mò hỏi: “Rốt cuộc ngài thế, a của , cha vấn đề gì ?”
Đại trưởng lão gượng gạo : “Không gì, về .”
Chuyện cũng đến lượt bận tâm.
Ô Lệnh Thiền cũng hỏi nhiều, gật đầu: “Vậy đây.”
“Ừ.”
Nhìn Ô Lệnh Thiền tung tăng đạp tuyết qua như một cây bồ công , giống như một con thú nhỏ vui vẻ bước miệng thú dữ mà hề gì về nguy hiểm.
Đại trưởng lão đưa tay xoa trán.
Báo ứng của Tư Phù cuối cùng cũng đến .
Hy vọng mới tỉnh, đừng ngất xỉu nữa.
Ô Lệnh Thiền bảy ngày gặp Trần Xá, bây giờ là hoàng hôn, đèn đuốc các nhà sáng trưng, lòng càng nóng như lửa đốt về nhà, dùng Súc Địa Thành Thốn để mau chóng về nhà.
Huyền Hương lạnh lùng kéo b.í.m tóc của y, bắt y chậm : “Vội vàng về làm gì? Đưa tới cho tên bán ma gặm ?!”
Y liếc : “Nói chuyện khó thật, đó mà gọi là gặm , đó gọi là gắn bó khăng khít như môi với răng!”
Huyền Hương: “…”
Trong mắt , Ô Lệnh Thiền vẫn là đứa trẻ ngây ngô ngày nào, túm lấy chạy ngã sứt cả răng mà vẫn khanh khách, mà mới mấy ngày gặp ‘gắn bó như môi với răng’...
Huyền Hương thấy tối sầm mặt mũi.
Ô Lệnh Thiền như bay, nhân lúc Huyền Hương đang sững sờ thì nhanh như chớp chạy về Đan Cữu Cung.
Huyền Hương thẹn quá hóa giận, phất tay bỏ .
Mặc kệ y nữa!
“Trần Xá Trần Xá Trần Xá Trần Xá ——!”
Y như một con thiêu bay loạn xạ trở về Đan Cữu Cung, khắp nơi tìm kiếm bóng dáng Trần Xá.
Chỉ là tìm thấy “a ” , ngược gặp mấy ma tu hình cao lớn đang chờ ở đại điện. Thấy y, bọn họ vội vàng tiến lên đón: “Bái kiến quân thượng!”
“Quân thượng cuối cùng cũng về .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/con-co-chuyen-tot-nhu-the-nay-u/chuong-78-ta-vuong-ban-huynh.html.]
“Chờ ngài khổ quá mất.”
Ô Lệnh Thiền ngơ ngác kéo trong, hiểu chuyện gì: “Các ngươi là ai?”
Người đàn ông dẫn đầu khuôn mặt tuấn, mày mắt tựa như mang ba phần ý , : “Bọn là lô đỉnh do Thôi thiếu chủ đưa tới để quân thượng dùng tu hành. Tướng mạo của quân thượng ai sánh bằng, nên chọn hoa nô mới, ở đây đều là Nhàn lâm thần linh mạch tinh tráng.”
Ô Lệnh Thiền: “?”
Chưa từng thấy lô đỉnh nào vui vẻ hớn hở dâng tới cửa để thải bổ như , trông còn vẻ mong chờ nữa?
Đầu óc y đầy bong bóng, nhưng vẫn nắm trọng điểm: “Nhàn lâm thần? Là gì ?”
Hắn đây tò mò hỏi, Trần Xá cũng cho y .
Mọi , đều .
“Quân thượng thử một chẳng sẽ ?”
Quân thượng thử. Y chỉ hứng thú với việc tu hành, lòng hiếu kỳ nặng mà thôi, chứ từng nảy sinh ý định thải bổ khác để tu hành.
Y trả những lô đỉnh lòe loẹt : “Các ngươi về …”
Còn xong, tiếng ríu rít bên tai bỗng dưng im bặt, tất cả đều một luồng uy áp mạnh mẽ ép cúi đầu, lảo đảo lùi nửa bước.
Y nghi hoặc ngẩng đầu lên, thì thấy Trần Xá đến từ lúc nào, đang ở cửa đại điện, mỉm y.
“Ta đến đúng lúc, quấy rầy chuyện của quân thượng ?”
Chúng lô đỉnh .
Lời mà chua thế .
Y vội vàng dậy, chạy xuyên qua đám oanh oanh yến yến cao lớn thô kệch đến bên cạnh Trần Xá, ngẩng đầu với đôi mắt sáng lấp lánh.
“Không , mà, chuyện gì chứ, đến mới là chuyện nhất đời.”
Lời ngon tiếng ngọt cứ thế tuôn .
Trần Xá lạnh lùng liếc y một cái, thuận miệng : “Những lô đỉnh đều do Thôi thiếu chủ tỉ mỉ lựa chọn để đến hầu hạ quân thượng, chẳng lẽ giữ ?”
Chúng lô đỉnh chịu đựng uy áp cực lớn, nhưng vẫn tha thiết y.
Quân thượng tính tình , tướng mạo diễm lệ tuyệt trần, tam giới khó tìm thứ hai. Linh căn của bọn họ trời sinh thích hợp để thải bổ, tu đến Nguyên Anh là cực hạn.
Dù cũng thể tiến thêm, chi bằng làm lô đỉnh của quân thượng, nhận sự che chở, đỡ khác bắt thải bổ đến c.h.ế.t.
Y thèm đầu , lắc đầu như trống bỏi: “Không, giữ!”
“Hai chữ , tức là giữ?”
Y dõng dạc : “Không!”
Trần Xá lời , vẻ mặt vốn âm u cuối cùng cũng dần ấm , ánh mắt liếc qua đám đang thất vọng.
Thú đồng quá uy áp, một đám dọa giật nảy , chuyện đến lượt , đành ôm hận nối đuôi rời .
Mãi đến khi trong Đan Cữu Cung còn ngoài, Ô Lệnh Thiền như xương mà rúc lòng Trần Xá, choàng cổ ríu rít : “Cuối cùng cũng gặp , nhớ ?”
Trần Xá ôm y, lạnh nhạt về phía .
Y cứ giữ nguyên tư thế đu cổ , bế đến suối nước nóng ở hậu điện: “Hửm? Sao ?”
“Trên là mùi của nơi Tổ linh.” Trần Xá lạnh nhạt cởi áo y, “Tắm cho sạch sẽ .”
“Ồ!”
Y ít khi mặc đồ trắng, bộ lễ phục tế tự trắng như tuyết mang theo cảm giác dị vực đặc trưng của Côn Phất, càng tôn lên ngũ quan xinh thêm phần minh diễm, giờ Trần Xá lột xuống từng lớp một.
Trần Xá một lời, lột sạch Ô Lệnh Thiền đặt trong suối nước nóng.
Y cần động tay cũng thể tắm rửa, vui vẻ thoải mái, bò tảng đá để Trần Xá gội mái tóc ướt sũng cho : “Năm nào cũng lễ tế Tổ linh, nhưng bảy ngày năm nay thấy dài ghê, xem là vì ?”
Trần Xá: “Hửm? Vì ?”
Đôi mắt y cong lên: “Bởi vì vướng bận đó.”
Động tác vuốt tóc y của Trần Xá khựng một chút.
Y lời ngon tiếng ngọt, ngược còn thẳng thắn đến đáng sợ, trong lòng nghĩ gì liền nấy. Chính vì , Trần Xá mới canh cánh trong lòng chuyện đám lô đỉnh .
Y còn định thêm vài câu, đột nhiên thấy bên tai truyền đến một tiếng xuống nước nhỏ.
Trong suối nước nóng khói sương lượn lờ, một cánh tay từ bên hông luồn tới, chậm rãi ôm lấy eo y, theo là một thể cao lớn nóng rực áp sát gần.
Mái tóc đen nhánh xõa trong làn nước trong vắt, tựa như mực tan, tôn lên một Ô Lệnh Thiền tựa như giao nhân trong nước, đến mức khiến thể rời mắt.
Y ướt sũng, Trần Xá ở ngay mắt, hề che giấu niềm vui trong lòng, chủ động ghé sát cùng gắn bó khăng khít như môi với răng.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Khác với những nụ hôn hung hãn đây, mặt Trần Xá biểu cảm gì, bất động như núi, nhàn nhạt Ô Lệnh Thiền vụng về l.i.ế.m lên môi .
Y loay hoay nửa ngày gì, vui trừng : “Huynh làm gì thế?”
Trần Xá , ngón tay nâng chiếc cằm thon gầy của y lên, như đang thưởng thức một món ngọc thạch quý giá, giọng nhàn nhạt: “Gọi là gì?”
Ô Lệnh Thiền: “Trần Xá.”
Trần Xá: “Không đúng.”
Y nghĩ một lát, ghé sát hôn , nhỏ giọng gọi: “A .”
Trần Xá: “…”
Bảy ngày ở Tích Hàn Đài, Trần Xá nghĩ vô cách để Ô Lệnh Thiền chỉ một , dọa dẫm dụ dỗ, cưỡng chế mê hoặc, d.ụ.c vọng khống chế và chiếm hữu trong xương tủy như cỏ dại gặp gió xuân mà điên cuồng sinh sôi, gần như đến mức khiến chính Trần Xá cũng sợ hãi.
vô ý nghĩ đen tối, tan biến trong khoảnh khắc thấy Ô Lệnh Thiền.
Trần Xá nhẹ nhàng cúi , ngậm lấy đôi môi y.
Ô Lệnh Thiền trẻ non , thích mật với a , hé môi mặc cho Trần Xá công thành chiếm đất, đến mỗi tấc trong miệng đều chiếc lưỡi thú gai ngược càn quét một vòng.
Vòm họng vì cực kỳ mẫn cảm, cùng với sự l.i.ế.m láp mỏng manh, khiến cơ thể Ô Lệnh Thiền nữa sinh một luồng khô nóng, gò má cũng ửng hồng.
Thế nhưng thần thức của Trần Xá quấn lấy y một cách kín kẽ, tựa như vô bàn tay đang tùy ý vuốt ve, nơi nào lướt qua cũng dấy lên từng trận tê dại.
Y bỗng chốc mở to mắt, thở hiểu trở nên dồn dập, thở hổn hển dùng tay chống n.g.ự.c Trần Xá đẩy .
“A, a … Ta, tắm!”
Trần Xá gì, nhưng thể cảm nhận đang , đó bàn tay ấn nhẹ gáy y, khiến cả y ngoan ngoãn rúc lồng n.g.ự.c rộng lớn .
Y vẫn còn đang thở dốc, liền cảm giác tay của Trần Xá luồn trong nước, men theo đường eo căng chặt của y xuống, cuối cùng dừng ở phần bụng .
“A!”
Trán y lấm tấm mồ hôi, suýt nữa thì nhảy dựng lên, nhưng Trần Xá chuẩn từ ấn gáy giữ .
Hắn cũng hiểu d.ụ.c vọng non nớt rốt cuộc là gì, làm để xoa dịu.
Lần khi mơ hồ chút manh mối, y còn tưởng là do nóng, bèn vội vàng tắm, thì tránh cũng thể tránh, bắt tại trận.
Móng tay y mới cắt tỉa, sức bấu lấy vai Trần Xá, nhạy cảm nhận thấy vết chai mỏng trong lòng bàn tay cọ đau nóng, cơ bụng căng thành những đường nét gọn gàng.
“Ưm.” Y tựa trán cổ Trần Xá, con ngươi gần như tan rã, vẫn còn lẩm bẩm, “A , buông ! Ta… thật sự tắm… A !”
Đáp y chỉ là tiếng khẽ của Trần Xá.
--------------------