Còn Có Chuyện Tốt Như Thế Này Ư??? - Chương 76: Thân phận nay đã khác

Cập nhật lúc: 2025-12-05 00:55:58
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Một đêm mộng .

Mãi đến khi mặt trời lên cao, Ô Lệnh Thiền mới Thanh Dương gặm tay làm y tỉnh giấc.

Thanh Dương suốt ngày nghỉ ngơi cây phong đỏ ngoài cửa sổ, thường nhặt lá rụng mặt đất để gặm, lẽ vì cây phong khả năng thanh lọc ma khí nên thần trí của nó cũng minh mẫn hơn sáu năm ít.

Ô Lệnh Thiền giường vẫn tỉnh hẳn, ngơ ngác đưa tay sờ lớp lông mềm mại cằm Thanh Dương.

Tối qua là mơ ?

Sao y nhớ Trần Xá hôn nhiều ?

Ô Lệnh Thiền nghiêng đầu, há miệng định ngáp thì đột nhiên cảm thấy cuống lưỡi truyền đến cơn đau nhói, lan cả khoang miệng và vòm họng, tê rần râm ran.

Trong phút chốc, nụ hôn gần như nuốt chửng y của Trần Xá tối qua đột nhiên hiện lên trong đầu.

Ô Lệnh Thiền bật phắt dậy.

Không mơ!

Hôm qua trời đổ mưa, lá phong trong Đan Cữu Cung rơi đầy đất.

Sau cơn mưa mùa hạ, tiết trời mát mẻ, Trần Xá khoác trường bào màu chàm trong tiểu đình bên cạnh cây phong đỏ, hóng gió thản nhiên pha , lư hương bên cạnh tỏa khói lượn lờ, một khung cảnh yên tĩnh tường hòa.

Tuân Yết ôm một chồng công vụ đến tìm Trần Xá quyết định, phần lớn đều là những chuyện phiền toái đau đầu, Ô Lệnh Thiền thích những chuyện , giờ Trần Xá trở về càng mặc kệ, làm một kẻ phủi tay.

Sau khi Tuân Yết trình bày xong từng việc một, lén lút quan sát sắc mặt Trần Xá, : “Nghe Ôn gia chủ , Tư Phù quân ở Đồng Lan Điện… sáng nay tỉnh, gặp ngài và quân thượng.”

Động tác pha của Trần Xá khựng , nóng bốc lên lượn lờ quanh mày mắt , cặp thú đồng hung hãn đến đáng sợ nay bình thản đến lạ thường.

“Ừm, .”

Tuân Yết tinh ý nhận : “Ngài ?”

Thần thức của Trần Xá dù cố tình thu cũng thể lan mấy trăm dặm, tự nhiên sẽ chuyện xảy ở Đồng Lan Điện.

Hắn như Tuân Yết, ẩn ý: “Ta bây giờ qua đó, là vì cho ông .”

Để tránh cho Tư Phù quân mới tỉnh tức đến thăng thiên.

Tuân Yết hiểu nguyên do.

lúc , phía truyền đến tiếng bước chân lộc cộc, động tĩnh liền là Ô Lệnh Thiền tỉnh giấc.

Bàn tay cầm chén của Trần Xá khẽ siết , hờ hững ngước mắt .

Tuân Yết nghiêng nhường đường, gật đầu hành lễ: “Quân…”

Chữ “thượng” còn xong, một tiếng “Trần Xá!” trong trẻo vang lên, theo là một bóng hồng như chiếc lá phong rơi, lướt thẳng qua mắt Tuân Yết, nhẹ nhàng đáp lòng Trần Xá.

Tuân Yết nghiêng đầu, thầm cảm khái.

Quân thượng và Trần quân quả nhiên là tình

Ô Lệnh Thiền ôm cổ Trần Xá, mày mắt hớn hở áp lên mặt mà “chụt” một cái.

Tuân Yết: “!”

…sâu đậm???

Tuân Yết lặng lẽ hít một ngụm khí lạnh, kinh hãi , chỉ cảm thấy như gặp quỷ.

Ma Thần ở cao, mắt chắc chắn ma thú đoạt xá !

Trần Xá cũng sững sờ.

Ô Lệnh Thiền vội vàng rửa mặt chải đầu, vài lọn tóc mai trán vẫn còn ướt, nước men theo đó từ từ nhỏ giọt, y thẳng đối mặt trong lòng Trần Xá, vòng tay qua cổ a , đôi mắt cong cong, bất cứ ai cũng thể niềm vui hề che giấu của y.

Trần Xá hồn, khẽ phất tay.

Tuân Yết mặt mày tái mét lui .

Chờ đến khi chân tay lóng ngóng khỏi Đan Cữu Cung, Tuân đại nhân mới rốt cuộc bình tĩnh , mặt vẫn còn kinh hãi về phía rừng phong đỏ lưng.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Trời đất ơi.

Chẳng trách bây giờ gặp Tư Phù quân, nếu để ông hai đứa con trai của dan díu với , chỉ sợ sẽ tức đến c.h.ế.t tươi tại chỗ.

Ô Lệnh Thiền quần áo còn mặc chỉnh tề, lười biếng gục vai Trần Xá: “Tuân Yết tới làm gì ?”

“Vài chuyện vặt thôi.” Trần Xá ngập ngừng , thấy y như thể chuyện gì xảy , một tay ôm lấy eo y, “Khốn Khốn…”

Ô Lệnh Thiền: “Hửm?”

Trần Xá ấn giữa mày y đẩy , rũ mắt hờ hững y: “Hôm nay dính như ?”

Ô Lệnh Thiền: “?”

Ô Lệnh Thiền chằm chằm Trần Xá một lúc lâu, mới u uất : “Bọn họ ngươi giả tạo, đều tin, giờ xem đúng là như —— tối qua rõ ràng là ngươi động tay động chân , bây giờ nhận? Nhà ai trưởng nào nửa đêm mò đến đầu giường hôn chứ? Hửm? Nói ! Nói, mau!”

Trần Xá: “…”

Thấy Trần Xá hiếm khi cho cứng họng, Ô Lệnh Thiền đắc ý vắt chân lắc lư: “Ta nhớ hết , sáu năm ngươi ý đồ với , còn nhân lúc mơ màng mà trộm hôn !”

Trần Xá: “…”

Ô Lệnh Thiền bắt chước giọng điệu của Trần Xá, trầm giọng thúc giục : “Nói, mau!”

Trần Xá từng ngờ rằng Ô Lệnh Thiền tỉnh sẽ phản ứng , đành bất lực : “Phải, a sớm ý đồ bất chính với ngươi .”

Ô Lệnh Thiền chớp chớp mắt.

Lúc tự xưng “a ”, bỗng dưng cảm giác tội .

“Khụ.” Ô Lệnh Thiền ho một tiếng để xua cảm giác kỳ quái, nho nhã gật đầu, “Chuyện thường tình thôi, ai thấy mà chẳng ý đồ bất chính, đây là mệnh, là định , là… Ây! Thụ! Thanh Dương đừng gặm cây đó!”

Trần Xá: “…”

Trần Xá như : “Chuyện thường tình? Bao gồm cả thôi bách và mấy trăm cái lô đỉnh ?”

“Mấy trăm cái lô đỉnh gì, chuyện từ bao giờ?” Ô Lệnh Thiền ngạc nhiên, nhớ tới câu hỏi dồn của Trần Xá tối qua, “Ta , đó là thuận miệng để thôi bách khó mà lui thôi, còn chẳng để trong lòng, ngươi cứ canh cánh mãi thế?”

Trần Xá: “…”

Trần Xá cái đầu thông tình ái của Ô Lệnh Thiền căn bản hề liên kết “lô đỉnh” với “chuyện yêu đương”, thậm chí còn xếp lô đỉnh loại phương thức tu hành thuần túy.

…Cho nên trong khi Trần Xá đang chìm trong biển giấm, thì kẻ đầu sỏ gây nên cảm xúc của đang vô tâm vô phế mà ngủ say sưa.

Trần Xá nhíu mày, định xác nhận một nữa, thì thấy Ô Lệnh Thiền lè lưỡi oán giận.

“Lưỡi của ngươi gắn d.a.o , rát cả lưỡi , vòm họng cũng đau, hình như xước .”

Ngón cái Trần Xá nhẹ nhàng lướt qua khóe môi trầy xước của y, hờ hững : “Ta xem nào, há miệng .”

Ô Lệnh Thiền: “A… Ưm.”

Ngón cái Trần Xá nhẹ nhàng luồn trong, lòng bàn tay hướng lên , áp vòm họng y khẽ miết, quả nhiên chạm những vết xước li ti, thăm dò xuống , là đầu lưỡi đỏ hồng.

Ô Lệnh Thiền đùi , ngoan ngoãn ngửa đầu mặc cho thăm dò trong miệng .

—— y hệt như bộ dạng mặc làm gì thì làm tối qua.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/con-co-chuyen-tot-nhu-the-nay-u/chuong-76-than-phan-nay-da-khac.html.]

Yết hầu Trần Xá trượt lên xuống, giọng khàn khàn: “Đau ?”

Ô Lệnh Thiền ngậm ngón tay , rõ lời mà vẫn lẩm bẩm oán giận: “Lưỡi của chính ngươi gắn dao, tự ngươi l.i.ế.m thử xem…”

Trần Xá đưa sâu hơn, mặt trong ngón cái nhẹ nhàng ấn cuống lưỡi y.

Cổ họng Ô Lệnh Thiền nông, trong miệng thêm chút đồ vật là sẽ theo bản năng mà nôn khan, y mơ hồ cảm thấy khó chịu, lè lưỡi chống lòng bàn tay Trần Xá cố sức đẩy ngoài, rõ: “Đừng, đừng sâu như …”

Trần Xá hề lay chuyển.

Ô Lệnh Thiền đành níu tay kéo ngoài, nhưng sức của Trần Xá cực kỳ mạnh, vẫn rũ mắt dùng lòng bàn tay vuốt ve đầu lưỡi y: “Đừng lộn xộn, xem vết thương cho ngươi.”

Nước mắt Ô Lệnh Thiền sắp nghẹn tới, ưm ưm ngừng.

Một lúc lâu , Trần Xá mới ung dung rút tay .

Ô Lệnh Thiền tưởng khỏi hẳn, dùng lưỡi l.i.ế.m vòm họng, lập tức ngũ quan nhăn thành một cục: “Lâu như , ngươi chỉ thôi !”

Y còn tưởng Trần Xá sẽ đại phát thần uy dùng linh lực chữa lành vết thương nhỏ đó chứ.

Thật thừa thãi khi đưa tay sờ, còn sờ lâu như .

Ô Lệnh Thiền suýt nữa thì nôn cho xem.

Trần Xá để ý đến bộ dạng xù lông của y, thần thái tự nhiên rũ mắt rót một chén nhỏ, bỏ linh đan hòa tan đưa qua.

Ô Lệnh Thiền cũng nhận, vẻ mặt khổ sở xích uống một ngụm.

Linh đan tức khắc chữa lành vết thương nhỏ.

Ô Lệnh Thiền tiếp nhận một cách quá tự nhiên, những tâm tư ép y chấp nhận d.ụ.c vọng tham lam của Trần Xá nháy mắt đất dụng võ, đành âm thầm cất .

Cả đời bao giờ may mắn như , màn đêm che giấu, ban ngày bắt đầu giả làm , vẻ lo lắng Ô Lệnh Thiền dẫn con đường sai trái, rốt cuộc là đúng sai.

Giống như một trưởng thực sự lo lắng cho tiền đồ của .

Trần Xá véo eo Ô Lệnh Thiền bế y lên đặt sang chiếc ghế bên cạnh, hờ hững : “Thấy phản ứng của Tuân Yết ?”

Ô Lệnh Thiền: “Gì cơ? Vừa trong mắt là ngươi, thấy khác.”

Trần Xá: “…”

Trần Xá nghẹn lời, suýt nữa thì quên mất định gì.

“Côn Phất Khư gì kiêng kỵ, nhưng phận của trưởng của ngươi, bán ma, ngươi sợ khác chỉ trỏ lưng ?”

“Cứ để họ chỉ trỏ.” Ô Lệnh Thiền cho một ánh mắt an tâm, hào sảng , “Ta phân tán mực của Huyền Hương thái thú khắp nơi ở Côn Phất Khư, một khi thấy kẻ nào quân thượng, Mặc Bảo đại nhân sẽ lấy thẳng cái đầu cổ bọn chúng, khà khà khà!”

Trần Xá: “…”

Thú đồng của Trần Xá thẳng y, tay thuận thế áp lên má y, từ từ cúi xuống.

Lóc cóc.

Thanh Dương lon ton chạy tới, vui vẻ nhặt lá phong đỏ đất lên ăn.

Động tác của Trần Xá khựng .

Hắn tuy mạnh mẽ tính chiếm hữu, nhưng bộ mặt “quân tử” ăn sâu bén rễ bao năm nay khiến luôn ghi nhớ ôn hòa khiêm cung —— còn làm là chuyện khác.

Cho đến khi một tiếng “chụt” vang lên.

Ô Lệnh Thiền ngửa đầu hôn lên môi , còn tò mò hỏi: “Ngươi đang đợi gì ?”

Con ngươi Trần Xá trầm xuống, đột nhiên bóp chặt cằm Ô Lệnh Thiền cúi xuống hôn lên môi y.

Lần biến thành lưỡi thú, mà nhẹ nhàng quấn lấy đầu lưỡi lành lặn của Ô Lệnh Thiền.

Gò má Ô Lệnh Thiền ửng đỏ, cảm giác đầu óc sắp hôn cho choáng váng, tuy hiểu cảm giác tê dại nóng ran dâng lên từ thắt lưng là gì, nhưng y vẫn theo bản năng dựa lòng Trần Xá.

Trần Xá dừng một chút, lồng n.g.ự.c dán y mơ hồ truyền đến rung động của tiếng khẽ.

Ô Lệnh Thiền , vui nhảy khỏi , xoa xoa gò má đỏ bừng: “Ta nóng, tắm đây, ngươi cứ ở đây mà một .”

Nói xong, y phất tay áo bỏ .

Trần Xá nhịn mà bật khe khẽ.

Ô Lệnh Thiền chạy nhanh đến suối nước nóng ở hậu điện, vội vàng tắm rửa qua loa, chờ đến khi cơn khô nóng vô cớ biến mất mới từ trong nước bước .

Không ai hầu hạ, y đến tóc cũng lau, khoác quần áo ướt sũng .

Vừa trở nội điện, liền thấy một vệt mực bay trở về.

Huyền Hương hiện nguyên hình, vui chằm chằm y: “Ngươi làm cái chuyện nhận quen gì thế, nhất định dùng kết giới cản ?”

Ô Lệnh Thiền oan ức c.h.ế.t: “Ai cản ngươi chứ? Ta chỉ tắm rửa thôi mà, chẳng làm gì cả, thành nhận quen?”

Huyền Hương nhíu mày: “Tắm rửa cũng tránh ?”

Từ nhỏ đến lớn, và Ô Lệnh Thiền khi nào xa lạ như ?

Ô Lệnh Thiền thấy đổ tội lên đầu , bĩu môi: “Nói với ngươi thông —— ngươi về , chuyện gì gấp ?”

“Chuyện ở cấm địa.” Huyền Hương , “Tổ linh sắp ngủ say.”

Ô Lệnh Thiền thuần thục dọn ghế xuống, lưng mái tóc ướt sũng về phía Huyền Hương để sấy khô cho , kinh ngạc : “Ngủ say? Nghĩa phụ thương ?”

“Tổ linh là thần, thể thương?” Huyền Hương , “Có lẽ là tai họa Uổng Liễu Oanh giải quyết, thêm một Trần Xá Đại Thừa kỳ, Côn Phất Khư thể yên mấy trăm năm, cho nên lúc mới an tâm ngủ say.”

Ô Lệnh Thiền vui: “Chẳng lẽ thể là vì một vị quân thượng minh thần võ, mưu lược hơn , nên nghĩa phụ mới yên tâm ngủ say ?”

Huyền Hương uể oải : “Lời chính ngươi tin ?”

“Tin tin.” Ô Lệnh Thiền khiêm tốn , “Quân thượng, tôn quý.”

Huyền Hương: “…”

Lại cái vẻ tự luyến tự phụ ngày xưa.

Huyền Hương : “Hôm nay đại trưởng lão ở cấm địa, ngày mai ngươi hãy qua đó.”

Ô Lệnh Thiền ngoan ngoãn gật đầu, nghĩ ngợi hỏi: “Ta thể mang Trần Xá cùng ?”

Thấy y gọi thẳng tên ngày càng thuận miệng, Huyền Hương luôn cảm thấy gì đó đúng, nhưng nghĩ , đành : “Tổ linh ghét bỏ , sẽ cho cấm địa.”

“Ai nha, đó là .” Ô Lệnh Thiền , “Trần Xá lấy phong ấn tai họa Uổng Liễu Oanh, đây là đại công đức, tổ linh sẽ thị phi bất phân. Hơn nữa phận của bây giờ khác , theo , nghĩa phụ chắc chắn sẽ ghét bỏ nữa.”

Huyền Hương nhạo một tiếng: “Vì bây giờ phận khác? Lần ngươi ở đó, minh vẫn đuổi đấy thôi.”

Ô Lệnh Thiền : “He he.”

Huyền Hương tiếng “he” của y làm cho tim đập thình thịch, một dự cảm lành.

Dựa theo kinh nghiệm chăm sóc đứa trẻ c.h.ế.t tiệt từ nhỏ đến lớn, một khi y “he he” như , chắc chắn chuyện khiến tối tăm mặt mày, sốt ruột sốt gan sắp xảy .

Quả nhiên, liền Ô Lệnh Thiền nghiêm túc : “Bởi vì phận của là quân hậu.”

Huyền Hương: “?”

Trần Xá: “…”

--------------------

Loading...