Còn Có Chuyện Tốt Như Thế Này Ư??? - Chương 66: Bảy Ngày Đợi Chờ

Cập nhật lúc: 2025-12-05 00:55:47
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ô Lệnh Thiền dường như đang chìm trong một cơn đại mộng hoang đường, vĩnh viễn bao giờ tỉnh .

Y nhớ rõ trong mộng rốt cuộc xảy chuyện gì, chỉ nhớ trời đất đảo điên, ôm y dịu dàng thì thầm, trong cơ thể dường như thứ gì đó vỡ vụn, phát những rung động yếu ớt từ lồng ngực.

Y lao về phía .

Chỉ ôm lấy một hư vô.

Trong cơn mơ màng, Ô Lệnh Thiền dường như trở về thời thơ ấu, một buổi chiều bình thường cùng a luyện chữ trong Đan Cữu Cung.

Trần Xá đệm hương bồ, Ô Khốn Khốn chịu yên, nhất quyết chạy tới lòng a .

Trần Xá lạnh lùng xách y đặt lên chiếc đệm hương bồ nhỏ bên cạnh.

Ô Khốn Khốn làm vẻ đáng thương, ánh mắt đầy mong chờ: “ lạnh, Khốn Khốn lạnh quá.”

Trần Xá thản nhiên : “Bây giờ mới là mùa thu, đệm cũng phù văn, lạnh ngươi .”

Ô Khốn Khốn chỉ những gì , bắt hai chữ “lạnh ngươi” một cách chuẩn xác, lon ton bò lòng a .

Trần Xá xách y đặt lên chiếc đệm nhỏ.

Ô Khốn Khốn vẫn bò.

Ô Khốn Khốn bò.

Mãi đến thứ ba, Trần Xá mới lặng lẽ thở dài, cuối cùng đẩy y nữa.

Ô Khốn Khốn vui sướng trong lòng Trần Xá, lưng tựa eo bụng a , hai cánh tay như một bức tường vững chãi bao bọc lấy y. Ngồi trong góc nhỏ hẹp mà ấm áp mang cho đứa trẻ cảm giác an vô cùng.

“A .” Ô Khốn Khốn ngẩng đầu đàn ông cao lớn như ngọn núi nhỏ , con ngươi lấp lánh lời ngon tiếng ngọt, “Khốn Khốn thích a .”

Trần Xá cúi mắt nắm tay y dạy y chữ “Trần”, hề d.a.o động những lời trẻ con ngọt ngào , thản nhiên : “Viết chữ.”

Ô Khốn Khốn nắm tay chữ, vẫn nghiêm túc : “Khốn Khốn chỉ ngươi thôi, a !”

Tay Trần Xá khựng : “Toàn lời ngon tiếng ngọt.”

Ô Khốn Khốn hiểu ý của từ , nhưng cảm giác tim a dường như đập nhanh hơn một chút, thình, thình thịch.

Y nghi hoặc ngẩng đầu .

…Phát hiện a luôn biểu cảm gì thế mà đang cúi mắt khẽ.

Ô Khốn Khốn ít khi thấy Trần Xá , y chớp chớp mắt, nhịn đưa tay ôm lấy .

“A …”

Tay vươn về phía , hình bỗng chốc lơ lửng, như thể rơi thẳng từ trời cao vạn trượng xuống.

Bỗng nhiên, “Tỉnh !”

đang ríu rít bên tai y, ồn ào ngớt.

Ô Lệnh Thiền thần trí mơ hồ, cơ thể dường như còn chút sức lực nào, y tỉnh , lẩm bẩm : “Ồn quá… A , đuổi bọn họ ngoài .”

“Khốn Khốn? Thiếu quân? Tỉnh …”

Ô Lệnh Thiền đẩy đến phát phiền, cuối cùng cũng gom góp chút sức lực, uể oải mở mắt .

nhẹ nhàng đến gần đẩy y: “Thiếu quân, ngài hôn mê nửa tháng …”

Ô Lệnh Thiền vẫn còn ngơ ngác, khi tầm mắt rõ ràng thì thấy chiếc Kim Linh xám xịt màn giường, một lúc lâu mới nhận ý nghĩa của câu đó.

Ngủ? Nửa tháng?

Sao thể?

Y nay tu hành chăm chỉ, cho dù thương cũng thể nào hôn mê lâu như .

lúc , một bàn tay từ bên cạnh đưa tới, đỡ y dậy.

Ô Lệnh Thiền nghiêng đầu , phát hiện là Trì Phu Hàn.

Trì Phu Hàn mặt mày mệt mỏi, thấy y tỉnh liền thăm dò đưa tay huơ huơ mắt y: “Khốn Khốn, đây là mấy?”

Ô Lệnh Thiền : “Coi là đồ ngốc ?”

Trì Phu Hàn cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, hét lớn ngoài: “Quyến Chi! Quyến Chi mau tới đây, y tỉnh thật !”

Rất nhanh Ôn Quyến Chi vội vàng chạy tới, thời gian dưỡng thương xong, ngoài sắc mặt tái nhợt thì thứ đều bình thường.

Hắn đến bắt mạch cho Ô Lệnh Thiền, hỏi thêm mấy câu, cũng thả lỏng theo: “Tỉnh là .”

Ô Lệnh Thiền luôn cảm thấy quên mất điều gì đó, nhưng đầu thật sự đau, thể nghĩ sâu hơn, nghi hoặc hỏi: “Sao ?”

Trước khi ngủ y đang ở Uổng Liễu Oanh , đột nhiên về Đan Cữu Cung?

Uổng Liễu Oanh…

Ô Lệnh Thiền vội vàng hỏi: “Uổng Liễu Oanh ?”

Trì Phu Hàn liếc sắc mặt y, ho khan một tiếng: “Năm khối trấn vật của Uổng Liễu Oanh gom đủ, kết giới củng cố, Phục đại nhân và Tuân đại nhân đang thu dọn tàn cuộc.”

Ô Lệnh Thiền “Ồ” một tiếng, thấy Ôn Quyến Chi gì đáng ngại: “Thanh Dương, Thôi Bách ?”

“Ừm, … hiện tại thần trí minh mẫn, gặp là tấn công, tạm thời nhốt . Thôi Bách thương khá nặng, vẫn đang tĩnh dưỡng.”

Ô Lệnh Thiền chậm một chút, cơ thể tích tụ chút sức lực, vén chăn gấm lên định xuống giường: “Ta xem Thanh Dương…”

Trì Phu Hàn một tay đè mu bàn tay y , thôi.

Trì kẻ hèn ít khi vẻ mặt , Ôn Quyến Chi bên cạnh cũng chau mày tâm sự nặng nề.

Tim Ô Lệnh Thiền chợt thót một cái.

Uổng Liễu Oanh phong ấn, Thanh Dương và Quyến Chi cũng .

Còn chuyện lớn nào khác giải quyết ?

Ô Lệnh Thiền nhíu mày: “Rốt cuộc xảy chuyện gì?”

Nói thì dài, Ôn Quyến Chi tiện , bèn trao đổi ánh mắt với Trì Phu Hàn.

Trì Phu Hàn đành : “Uổng Liễu Oanh đại loạn, tuy dùng trấn vật phong ấn , nhưng thú triều từ khe hở tràn ít, mấy chục con ma thú tu vi Hóa Thần gần như san bằng phạm vi trăm dặm, mấy ngày nay Tiên Minh phái đến thăm hỏi.”

“Người của Tiên Minh tới… Hít…” Ô Lệnh Thiền nhíu mày càng chặt, theo bản năng xuống giường.

y thật sự quá yếu, cử động một chút, đầu đau như búa bổ, y chống trán một lúc lâu mới phản ứng , yếu ớt : “Người của Tiên Minh đến ý , với a , thể sơ suất.”

Hai .

Thức hải của Ô Lệnh Thiền đau nhói, cả mềm nhũn đến mức gần như nôn.

Ôn Quyến Chi đưa tay qua, cho y uống mấy viên linh đan, cuối cùng cũng làm dịu cơn đau đó.

Ô Lệnh Thiền uể oải : “A ?”

Hai nhất thời trả lời thế nào.

Đầu óc Ô Lệnh Thiền hỗn loạn, nhưng tình cảm gửi gắm gần như xé nát thức hải của y, y quên mất chuyện khi trúng chú thuật, chỉ là khi nhắc đến hai chữ “a ”, lồng n.g.ự.c đau nhói hoảng loạn.

Như thể mất thứ gì đó quan trọng.

Trì Phu Hàn trả lời thẳng, mà hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Bây giờ Côn Phất Khư loạn thành một đống, những trưởng lão còn sống chẳng làm nên trò trống gì, chỉ thể dựa ngươi thôi.”

Sắc mặt Ô Lệnh Thiền trắng bệch như tờ giấy, ngơ ngác : “Có ý gì?”

Hai thấy giấu y nữa, đành liếc sắc mặt y, kể bộ chuyện xảy trong nửa tháng qua.

Nửa khắc , Ô Lệnh Thiền ngơ ngẩn giường, như thể vẫn đang ở trong một giấc mơ kỳ lạ.

Tư Phù quân phù văn phản phệ hôn mê bất tỉnh, đại trưởng lão bảo vệ khe hở trọng thương.

Trần Xá…

Thân hình Ô Lệnh Thiền đột nhiên lảo đảo, suýt chút nữa ngã nhào xuống.

Ôn Quyến Chi vội đỡ lấy y: “Thiếu quân!”

Sắc mặt Ô Lệnh Thiền còn chút máu, trong đầu chỉ quanh quẩn mấy chữ đó.

Lấy làm trấn vật, phong ấn tại Uổng Liễu Oanh.

Thân thể…

Sao thể làm trấn vật chứ?

Trì Phu Hàn thấy con ngươi Ô Lệnh Thiền tan rã, cả như tro tàn, trong lòng cũng hụt hẫng, ho khan một tiếng, vỗ vai y một cái.

“Đừng làm cái bộ dạng như cha c.h.ế.t thế, Tư Phù quân vẫn còn sống, Ôn thúc phụ xem , c.h.ế.t . Trần quân tuy đang ở Uổng Liễu Oanh nhưng ít nhất vẫn còn sống, tìm cách mang chứ gì?! Đừng bày cái bộ dạng đưa đám nữa, chẳng giống ngươi chút nào.”

Ôn Quyến Chi liếc một cái, thấp giọng : “Đừng kích thích y.”

Trì Phu Hàn phục: “Ta kích thích chỗ nào, vốn dĩ là mà!”

Thân hình Ô Lệnh Thiền run lên, bỗng nhiên ho khan dữ dội, kéo theo thức hải từng cơn đau đớn, mồ hôi lạnh túa trong nháy mắt.

Trì Phu Hàn hoảng sợ, dám dùng phép khích tướng nữa, vội vàng nửa ôm y vỗ lưng cho y.

“Chậm một chút, chậm một chút… Quyến Chi! Mau xem y ?!”

Ôn Quyến Chi đang định đưa tay bắt mạch cho y, bàn tay co quắp của Ô Lệnh Thiền đột nhiên nắm lấy cổ tay , cho dù chỉ cũng thể thấy cơn đau đớn tột cùng trong cơ thể y sắp bùng phát, nhưng y nén .

“Cố… Cố Đốt Vân…” Thân hình Ô Lệnh Thiền run rẩy, nhưng vẫn cố gắng , “Cố Đốt Vân tâm cơ sâu, Côn Phất Khư nguyên khí đại thương, phái đến ý , bảo Tuân Yết… , bảo Phục Dư g.i.ế.c của Tiên Minh, một tên cũng chừa, đừng để bọn chúng trở về.”

Ôn Quyến Chi và Trì Phu Hàn hiểu rõ Tiên Minh lắm, chỉ thấy sắc mặt y trắng bệch gần như sắp ngất mà vẫn cố gắng chống đỡ, thể mở miệng khuyên y nghỉ ngơi thêm.

Côn Phất Khư cần quyết định.

Trì Phu Hàn do dự : “G.i.ế.c của Tiên Minh, sẽ chọc giận Cố Đốt Vân ?”

“Không, thể yếu thế.” Ô Lệnh Thiền thở hổn hển , “Hắn phái đến chính là để thăm dò Côn Phất Khư, khó khăn ở Uổng Liễu Oanh giải quyết, cần lo lắng về thú triều nữa, Tiên Minh nhân cơ hội thu phục Côn Phất Khư. Cố Đốt Vân che giấu dã tâm , nếu để bọn chúng trở về, chính là tỏ yếu thế.”

Nếu Cố Đốt Vân thật sự đến thăm hỏi Côn Phất Khư, thể đợi Côn Phất Khư định hãy đến, cần vội vàng đến ngay lúc đại loạn.

Lòng lang thú rõ như ban ngày.

Ôn Quyến Chi thông minh, ý trong lời của Ô Lệnh Thiền, lập tức : “Vâng.”

Hắn dậy định , Ô Lệnh Thiền nữa nắm lấy cổ tay : “Bảo… khụ khụ… bảo các thế gia khác đến tàn sát ma thú chạy trốn, gọi Tuân Yết trở về.”

Tiên Minh là mối đe dọa, nhưng trong Côn Phất Khư cũng là một khối vững chắc.

Không Trần Xá, nhiều mạng của Ô Khốn Khốn.

Ôn Quyến Chi và Trì Phu Hàn rời khỏi Đan Cữu Cung, bôn ba khắp nơi.

Ô Lệnh Thiền một giường, ngơ ngác chằm chằm chiếc chuông gió hình lá phong hồi lâu, bỗng nhiên vai run lên, từ từ gục xuống.

*

Ô Lệnh Thiền dùng một đống linh dược, cuối cùng cũng thể xuống giường .

Chuyện đầu tiên là đến Uổng Liễu Oanh.

Năm khối trấn vật ngũ hành mọc lên từ bốn phương, hội tụ khối trấn vật màu xanh lam ở trung tâm Uổng Liễu Oanh, giống như một chiếc ô che chở, trói buộc chặt chẽ Uổng Liễu Oanh rộng lớn.

Chìa khóa và phong ấn Ô Lệnh Thiền đều còn tác dụng.

…Ngay cả Tùng Tâm Khế cũng tiêu tan từ lúc nào.

Y cuối cùng cũng cảm nhận Trần Xá nữa.

Ô Lệnh Thiền đón gió bên cạnh kết giới Uổng Liễu Oanh, thậm chí dám đưa tay chạm , sợ rằng chìa khóa sẽ phá vỡ kết giới khó khăn lắm mới phong ấn .

Huyền Hương hóa thành hình bên cạnh y: “Lệnh Thiền…”

Sắc mặt Ô Lệnh Thiền trắng bệch, cột sáng của trấn vật Uổng Liễu Oanh, con ngươi chút lệ khí nào, mang theo vẻ lạnh lùng hợp với tuổi của y, thì thầm .

“Ta chỉ… một chút thôi.”

Y sẽ điên đến mức hủy hoại tất cả những gì Trần Xá làm cho y.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/con-co-chuyen-tot-nhu-the-nay-u/chuong-66-bay-ngay-doi-cho.html.]

Y chỉ là… xem một chút mà thôi.

Trần quân Uổng Liễu Oanh trấn thủ, thiếu quân theo lý nên chấp chưởng Côn Phất Khư.

Không ít nhớ đến “kẻ mạnh làm vua”, bắt đầu lục tục đến Đan Cữu Cung, mưu toan c.h.é.m g.i.ế.c Ô Lệnh Thiền, dùng m.á.u để lát đường đến ngôi vị ma quân.

Tuân Yết trở về nhanh, canh giữ bên cạnh Ô Lệnh Thiền, lượt tàn sát hết những kẻ đến ám sát.

Ô Lệnh Thiền cũng tin .

Trần Xá ở Côn Phất Khư, theo lý mà với tu vi của Tuân Yết, nên chọn minh chủ khác, hoặc g.i.ế.c Ô Lệnh Thiền chỉ tu vi Nguyên Anh để trở thành ma quân.

Mãi đến khi Ô Lệnh Thiền thấy ấn ký cổ Tuân Yết.

Ấn ký chữ “Trần” ban đầu, từ lúc nào biến thành chữ “Ô”.

Trong nửa tháng ngắn ngủi đó, Ô Lệnh Thiền từng ngủ ngon một giấc, cho dù khoanh chân đả tọa, cũng nhanh chóng tiếng lưỡi d.a.o c.h.é.m da thịt và tiếng kêu t.h.ả.m thiết đ.á.n.h thức.

Máu gần như nhuộm đỏ khắp nơi trong Đan Cữu Cung.

Mãi đến mấy tháng cuối thu, lá phong đỏ tươi như máu, đỏ đến đáng sợ.

Sứ giả của Tiên Minh g.i.ế.c, ngược khiến Cố Đốt Vân kinh sợ mấy tháng.

Sau đó tin tức gì, thế mà tự đến Côn Phất Khư, mang theo đại lễ chúc mừng Uổng Liễu Oanh phong ấn.

Trong đại điện của Đan Cữu Cung lạnh lẽo một mảnh.

Cách bài trí xa hoa lãng phí mang tính trẻ con từ lúc nào đổi , chính giữa là một mái vòm chạm rỗng, ánh mặt trời chiếu xuống, rọi một cây phong che trời.

Cố Đốt Vân chậm rãi từ ngoài bước , tầm mắt nâng lên, dừng thiếu niên ở vị trí chủ tọa, khẽ sững sờ.

Đã là đầu đông, ma quân mới kế vị của Côn Phất Khư mặc một bộ hồng y, vai khoác một chiếc áo choàng lắm, cổ lông đặt vai, tôn lên vẻ bệnh tật trắng như tuyết khuôn mặt diễm lệ tuyệt trần đó.

Một con ma dương to lớn đáng sợ chân y, tỏa ma khí tím đậm ngút trời, xem tu vi thế mà đến đỉnh Hóa Thần, nó mở đôi đồng t.ử ngang quỷ dị, trừng trừng .

Ô Lệnh Thiền nhắm mắt nghỉ ngơi, thấy động tĩnh liền mở mắt , nhẹ nhàng cong môi .

“Cố chưởng tôn, lâu gặp.”

Cố Đốt Vân vẫn giữ vẻ ôn hòa như cũ, giả vờ hành lễ: “Gặp qua quân thượng.”

Ô Lệnh Thiền híp mắt , cúi , chiếc áo choàng dày nặng trượt khỏi vai y, để lộ bờ vai mảnh khảnh: “Chưởng tôn khách sáo , bây giờ ngài là chủ của Tiên Minh, hà tất hành đại lễ ?”

Cố Đốt Vân cũng : “Lần gặp mặt vẫn là ở thịnh hội Bồng Lai, đến một năm, thật sự là vật còn mất a.”

Ô Lệnh Thiền bắt chéo chân, lười biếng : “Chưởng tôn .”

Cố Đốt Vân cũng khách sáo, vén áo bào xuống một bên, dâng lên hậu lễ chuẩn .

Ô Lệnh Thiền khẽ hất cằm, Tuân Yết từ xuất hiện, cung kính thu lấy lễ vật.

Cố Đốt Vân chằm chằm kẻ tu vi Động Hư cảnh răm rắp theo mệnh lệnh của y, con ngươi khẽ động, ôn tồn : “Một nữa chúc mừng quân thượng kế vị, ngài bây giờ chỉ là tu sĩ Nguyên Anh trẻ nhất tam giới, mà còn là ma quân trẻ nhất của Côn Phất Khư a.”

Ô Lệnh Thiền lười nhác nghịch phù văn trong lòng bàn tay, lơ đãng : “Chưởng tôn quá khen, gì khác, chỉ là mệnh hơn khác, một cha và một trưởng thôi.”

Sắc mặt Cố Đốt Vân sâu thẳm.

Đột nhiên, Ô Lệnh Thiền gập phù văn , : “Cố chưởng tôn đến đây, chắc hẳn là vì chuyện ở thịnh hội Bồng Lai, giao hảo với Côn Phất Khư, như a, hai giới qua nhiều hơn, đối với đều lợi.”

Cố Đốt Vân : “Đích xác là như .”

“Vậy còn một chuyện phiền Cố chưởng tôn.”

“Quân thượng mời .”

Khóe môi Ô Lệnh Thiền mang theo nụ : “Ta còn cần một khối trấn vật Tiên giai, Cố chưởng tôn bây giờ chấp chưởng Tiên Minh, thể giúp tìm kiếm một phen .”

Cố Đốt Vân nhíu mày một cách khó phát hiện: “Trấn vật Tiên giai? Uổng Liễu Oanh phong ấn ?”

“Khối trấn vật thứ năm, là trấn vật Tiên giai thật sự, lúc nào sẽ rời khỏi Uổng Liễu Oanh.” Ô Lệnh Thiền lười biếng , “Nếu may, thú triều xuất hiện nữa, thì Côn Phất Khư Trần quân thứ hai để xoay chuyển tình thế .”

Cố Đốt Vân giả : “Phải, tự nhiên sẽ lưu ý.”

Hai hàn huyên vài câu, Cố Đốt Vân chắp tay thi lễ, xoay rời .

Mãi đến khi thở của biến mất khỏi Côn Phất Khư, Tuân Yết canh giữ ở một bên mới tiện tay ném hậu lễ , nhíu mày : “Hắn đến làm gì ?”

Ô Lệnh Thiền nhắm hai mắt, chán ghét : “Lão cáo già đó đến để xem thử Uổng Liễu Oanh vững chắc thôi.”

Đầu tiên là châm chọc y một phen tu vi Nguyên Anh tư cách làm quân thượng Côn Phất Khư, đó Tuân Yết là vì chịu ấn ký chữ Ô mới nguyện trung thành với y.

Nếu y cứu Trần Xá khỏi Uổng Liễu Oanh, để tam giới chúng sinh cùng chôn cùng, lão già sợ là cũng sẽ trở mặt ngay tại chỗ.

Tuân Yết kỳ quái chằm chằm Ô Lệnh Thiền.

Ban đầu chỉ cảm thấy vị thiếu quân nhỏ trẻ tuổi khí thịnh, ngờ khi giao đấu với những lão cáo già của Tiên Minh một câu thể vòng tám trăm cái cua, thông minh đến .

Sau khi tình cảm gửi gắm của Ô Lệnh Thiền loại bỏ, cơ thể y dần dần hồi phục, nhưng để di chứng đau đầu thường xuyên.

Y xoa trán: “Cha tỉnh ?”

“Vẫn .”

Ô Lệnh Thiền “Ừm” một tiếng, vén áo bào dậy khỏi ghế ma quân.

Thân hình cao lớn của Thanh Dương lập tức lên, theo sát Ô Lệnh Thiền.

Khi đến bên cạnh Tuân Yết, nó còn hung dữ nhe răng với , ý bảo đừng cản đường.

Tuân Yết: “…”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Không giống dê lắm, ngược giống một con ch.ó bảo vệ chủ.

Côn Phất Khư rơi trận tuyết đầu mùa.

Ô Lệnh Thiền khoác chiếc áo dày nặng bờ vai đơn bạc, từng bước về phía Đồng Lan Điện.

Tư Phù quân phù văn phản phệ, vẫn đang hôn mê bất tỉnh, mà ở một hồ sen điện kết giới bao phủ, hoa sen nở rộ bốn mùa.

Giữa hồ sen, một tấm bia mộ, đó mấy chữ.

Ô Tê Sương.

Ô Lệnh Thiền đầu tiên tên của mẫu , là từ bia mộ mà .

Ô Lệnh Thiền thắp một nén hương, cố gắng hồi tưởng cũng chỉ thể nhớ trong biển lửa ngút trời, nàng chỉ cổ một cái.

“Nguyện Khốn Khốn của , trường sinh lâu lạc.”

Ngón tay Ô Lệnh Thiền vuốt ve ba chữ đó, như thể năm đó y vươn tay đáp nàng.

“Nương, con sẽ.”

*

Tuân Yết g.i.ế.c suốt hai năm, cuối cùng mới g.i.ế.c những kẻ dị tâm ở Côn Phất Khư đến mức dám vươn móng vuốt về phía Đan Cữu Cung nữa.

Linh mạch của Ô Lệnh Thiền tình cảm gửi gắm phản phệ cũng cuối cùng tĩnh dưỡng , cũng còn tinh thần sa sút như ban đầu.

Không thể thực sự đ.á.n.h gục y.

Nơi tổ linh yên tĩnh an hòa.

Mãi đến khi một trận ồn ào vang tận mây xanh, phá vỡ sự yên tĩnh.

Đầu xuân, Ô Lệnh Thiền lon ton chạy đến nơi tổ linh, đến tảng đá đó liền “thịch” một tiếng quỳ xuống, cộp cộp cộp dập mấy cái đầu, tốc độ nhanh thua gì Thanh Dương.

Đợi đến khi tổ linh phản ứng thì muộn, chỉ thể nhịn đau cho y thêm một giọt mực.

“Ai nha, cần cái .” Ô Lệnh Thiền tin tức về một khối trấn vật Tiên giai, bảo Phục Dư tìm, cơ hội để a trở về khiến y vui mừng khôn xiết, ngoan ngoãn quỳ ở đó, mắt long lanh , “Nghĩa phụ, thể tu hành bên cạnh ngài ?”

Bên cạnh tổ linh ngoài Minh , mấy ngàn năm qua gần như ai dám ở quá lâu.

Ô Lệnh Thiền mong chờ thần.

Rất lâu , Minh giương cánh bay xuống, nghiêm nghị : “Thiếu quân… Quân thượng, tổ linh cần thanh tu, ngài vẫn nên trở về nghỉ ngơi … Nếu lo lắng ma khí đủ, tổ linh sẽ mở riêng một ma nhãn cho ngài ở Đan Cữu Cung.”

Ô Lệnh Thiền : “Ồ!”

Ô Lệnh Thiền xoay .

Minh thở phào nhẹ nhõm.

Ừm, dễ chuyện một cách bất ngờ.

Không ngờ ngày thứ hai, Ô Lệnh Thiền nữa bộ đến, hai lời liền cặm cụi dập đầu: “Tổ linh, nghĩa phụ! Hôm nay ngài còn cần thanh tu ? Ta thể tu hành bên cạnh ngài ?”

Tổ linh: “…”

Minh: “…”

Tổ linh .

Ô Lệnh Thiền .

Ngày thứ ba, Ô Lệnh Thiền nữa đến quan tâm hỏi thăm tình hình tu hành của nghĩa phụ.

Tổ linh: “…”

Không ai thể từ chối Ô Lệnh Thiền ba , tổ linh sợ đồng ý, đứa trẻ thể đến la hét suốt 360 ngày một năm, quả thực thể làm gì khác, chỉ thể giữ y đây, chỉ điểm y tu hành.

Ô Lệnh Thiền vốn dĩ thiên phú cực cao, huống chi ở nơi tổ linh linh lực dồi dào .

Lễ cập quan y cũng tổ chức rầm rộ, ngay cả tự cũng lấy, một tảng đá tổ linh khổng lồ đó đả tọa tu hành.

Ngày đêm nghỉ, mặc gió mặc mưa, rêu xanh bò lên theo bộ hồng y xám xịt, chim chóc đậu vai y giương cánh.

Ô Lệnh Thiền dường như hòa làm một với bốn phía, một lát nghỉ ngơi.

Khi Phục Dư hao hết trăm cay ngàn đắng cuối cùng tìm trấn vật Tiên giai mới, là 2 năm .

Trong tám ngày lôi kiếp, Ô Lệnh Thiền tóc đen chấm đất, từ nơi tổ linh , tỏa uy áp linh lực của cảnh giới Hóa Thần.

Trong vòng bốn năm ngắn ngủi, Ô Lệnh Thiền đột phá từ Nguyên Anh, trải qua bảy ngày lôi kiếp, cuối cùng đến cảnh giới Hóa Thần.

Nếu là đây, y sớm la hét om sòm bắt lập bảng xếp hạng mới cho y, lúc là vẻ mặt bình thản, chỉ khi thấy trấn vật trong tay Phục Dư mới cuối cùng lộ nụ .

Khối trấn vật Tiên giai mới là đoạt trong một bí cảnh, Phục Dư canh giữ nửa năm mới thu phục nó, thuộc tính tương hợp với khối trấn vật thứ năm.

Phục Dư hai năm gặp Ô Lệnh Thiền, chợt thấy y chút dám nhận.

Vóc Ô Lệnh Thiền cao lên ít, vẫn còn mảnh khảnh, vẻ trẻ con mặt sớm biến mất còn một mảnh, vẻ diễm lệ hùng hổ dọa đó dường như càng thêm xuất sắc và quyến rũ.

Ngón tay mảnh khảnh của y vuốt ve trấn vật mang theo linh lực cường đại, ngón tay nhẹ nhàng điểm một cái, thản nhiên hạ lệnh.

“Đổi trấn.”

Thay đổi trấn vật ngũ hành thành hình là chuyện dễ.

Toàn bộ Uổng Liễu Oanh phong ấn , thể , trấn vật Tiên giai thể đổi trấn vật ở trung tâm , chỉ thể tìm đường khác, tìm một ma nhãn mới ở bốn phương để thúc giục.

Ô Lệnh Thiền đỉnh núi xa xa, chằm chằm năm đạo ánh sáng mạnh như chiếc ô ở phía xa từ từ biến mất một đạo, di chuyển về phía đạo trấn vật mới ở phương bắc nhất.

Mãi đến khi kết giới mới hình thành, Ô Lệnh Thiền mới nhẹ nhàng thở một , thả nhảy xuống đến bên cạnh kết giới.

Trần Xá cần làm trấn vật trấn thủ Uổng Liễu Oanh nữa, hẳn là nhanh thể lối .

Ô Lệnh Thiền đó chờ.

Tuyết lớn bay lả tả, thổi bay bộ quần áo đơn bạc của y.

Mãi đến khi tuyết đọng phủ đầy , của Đan Cữu Cung ba bốn lượt đến tìm y trở về, Ô Lệnh Thiền vẫn chớp mắt chằm chằm Uổng Liễu Oanh.

Y đợi bảy ngày.

Chẳng chờ gì cả.

Nếu Trần Xá còn sống, sẽ đến tìm .

Ý niệm lóe lên trong đầu, sợi tơ nhện chống đỡ Ô Lệnh Thiền đến ngày hôm nay cuối cùng cũng căng , đột nhiên đứt gãy trong cơn gió bắc gào thét .

Tác giả lời :

--------------------

Loading...