Cái đậu mèo nó chứ! Toàn cảm giác như xe tải cán cán , ngay cả một ngón tay cũng chẳng động đậy. về mặt tinh thần thì vô cùng thư thái. Tuyến thể từng ba kẻ Trình Nghiêm ép đến đau đớn kịch liệt, lúc thoải mái vô cùng.
Tôi dự cảm, dù chạm mặt mấy gã Alpha nữa, cũng sẽ bọn họ áp chế. Lần , thật sự nên trả cho Tô Đường bao nhiêu thù lao nữa.
Cánh cửa khẽ đẩy , vội vàng nhắm mắt giả vờ ngủ. Tô Đường đang gọi điện thoại cho ai đó, giọng nén thấp, "Ừm, gọi mấy em qua đây, ném sàn đấu boxing mà dạy dỗ quy tắc... Dám động của thì giác ngộ thiếu tay thiếu chân."
Câu cuối cùng gần như nghiến răng nghiến lợi mà . Hận thấu xương thấu tủy. Tim thắt , vô thức nắm chặt lấy chăn.
"Còn nữa, mua cho vài thứ." Giọng Tô Đường xoay chuyển, bỗng chốc trở nên dịu dàng, "Ừm, kẹp tóc nơ màu hồng, vòng tay khuyên tai lấp lánh, bánh kem nhung đỏ ngon nhất thành phố, bên nhớ làm mấy hình con cá nhỏ, và cả đồ chơi bóng lông tiếng kêu leng keng nữa."
Nghe danh sách mua sắm của , lồng n.g.ự.c trống rỗng trong thoáng chốc. Tô Đường rõ ràng trong lòng , hơn nữa còn là một Omega nữ đáng yêu. Giọng điệu nuông chiều như , chắc chắn là vô cùng thích cô .
Vậy kẻ cứng rắn ngủ với như ... chẳng là tội tày đình ? Số tiền 88 vạn đưa hôm , chắc là tiền "mua mạng" đấy chứ? Người thể tùy tiện tay với tiền lớn như , phận hẳn đơn giản. Ngu ngốc như , thế mà đem đ.á.n.h đồng với gã cư dân mạng giấu tên đăng bài ! là lú lẫn .
Trong đầu nhanh chóng xẹt qua đủ loại hình ảnh bạo lực m.á.u me. Tôi yên nổi nữa, thừa lúc Tô Đường , tung chăn, vớ đại một bộ quần áo leo cửa sổ chạy mất hút.
15.
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Tôi về ký túc xá lấy giấy tờ tùy , tiện tay vơ vét vài món đồ vội vã chạy xuống lầu.
Ngay tòa nhà ký túc xá đang đỗ một chiếc Maybach trông quen mắt. Trình Nghiêm bước xuống xe, đôi mắt lớp kính cận chằm chằm rời: "Chu Khiếu, đang mặc quần áo của ai thế?"
Tôi cúi đầu , nãy gấp quá nên cứ thế vớ đại bộ đồ của Tô Đường mà tròng . Anh cao hơn , dáng cũng vạm vỡ hơn hẳn. Tôi lúc trông chẳng khác nào một đứa trẻ con ăn trộm đồ của lớn để mặc.
rõ ràng bây giờ lúc để tâm đến mấy chuyện . Tôi hung dữ lườm Trình Nghiêm: "Liên quan gì đến ?"
Trình Nghiêm tiến gần một bước, cánh mũi khẽ động đậy hai cái, "Trên mùi tin tức tố Alpha nồng, ngủ với ?"
Tôi khẩy: "Rõ ràng là còn gì."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/con-ca-thu-tu-moi-dung-la-chan-ai/chuong-8.html.]
Rất khó để miêu tả biểu cảm của Trình Nghiêm lúc . Anh giống như đang tức giận, cũng giống như trút gánh nặng, "Tiểu Khiếu, em Alpha khác đ.á.n.h dấu, cũng đ.á.n.h dấu Tiểu Dục, coi như chúng huề ."
"Em theo về , những chuyện chúng cho qua hết. Tiền học bổng, sẽ bù đắp gấp đôi cho em. Chức vụ trong Hội sinh viên, cũng sẽ khôi phục cho em. Sắp tới một buổi diễn đàn học thuật quan trọng, thể sắp xếp cho em làm chủ trì."
"Chúng hòa hảo như xưa nhé? Sau sẽ cố gắng hết sức để bát nước luôn đầy, đối đãi với em và Tiểu Dục công bằng như ." Anh đưa tay , định xoa đầu .
Tôi kinh hãi né tránh như thể đang trốn tránh một loại virus cực mạnh, "Cho nên các định làm cái trò bánh kẹp 'ba cộng hai' ?"
Thật sự là ghê tởm đến phát nôn. Tôi đang định giơ chân đá văng thì đột nhiên phía vang lên một tiếng gào: "Người ở kìa, bắt lấy nó!"
Quay đầu , chao ôi, là một đám đại ca đầu trọc! Bọn họ khí thế hừng hực lao về phía , rõ ràng là tới để bắt .
Tôi vội vàng bôi mỡ chân, "vèo" một cái lướt qua Trình Nghiêm, chạy trối c.h.ế.t.
"Chu Khiếu!" Trình Nghiêm tốc độ đua nên dứt khoát lên xe, nhấn ga đuổi theo.
Đám đại ca đầu trọc cũng học theo, vớ ngay lấy một chiếc xe.
Xì, bốn bánh thì ngon lắm ? Tôi leo tường chứ các leo chắc?
Tôi ba bước thành hai trèo lên bờ tường, chuyên chọn những mái nhà cao thấp đều mà chạy. Ra khỏi trường là khu phố cổ, nhà cửa đa phần cao, lối hẹp, ô tô tuyệt đối thể lái . Tôi thấy chiếc Maybach của Trình Nghiêm khựng bên bức tường vài giây, đột ngột tăng tốc lái hướng khác. Xe của , đám đầu trọc đương nhiên cũng chịu c.h.ế.t.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, rẽ hẻm nhỏ vòng vèo vài lượt theo đường tắt tới trạm tàu điện ngầm gần nhất.
16.
Ngồi chuyến tàu điện ngầm hướng về ga xe lửa, còn kịp thở phào một thì tàu đột ngột rung lắc. Hai chân đang bủn rủn khiến suýt chút nữa vững.
Phía vươn tới một đôi cánh tay, nửa dìu nửa ôm lòng. Tiếp đó, thấy giọng của Yến Duyệt: "Khiếu Khiếu, em định ?"