CỐ TỔNG, ĐỪNG GỌI TÔI LÀ ANH RỂ - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-05-05 17:11:16
Lượt xem: 131

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đang lúc lơ đãng đạp vài mét, bỗng một gã công t.ử nhà giàu trông sành điệu, đeo kính râm, toát lên vẻ "du học sinh" chặn đường.

"Mẹ kiếp, mày là An Thần đúng ?"

"Tôi... đây, chuyện gì ?"

thẳng chân đạp đổ chiếc xe đạp của . Tôi ngã cái "uỵch" xuống đất, m.ô.n.g đau ê ẩm. Tôi xoa m.ô.n.g gào lên với gã: "Anh là ai hả? Bị điên ? Tự dưng đạp xe làm gì!"

Gã chẳng chẳng rằng, giơ chân định đạp mạnh một nhát bụng . lúc đó, phía bỗng vang lên một giọng lạnh thấu xương: "Dừng tay!"

Gã thanh niên sành điệu thấy đến, liền thu chân đầu chạy mất hút. Cố Ngôn sải bước lớn từ xa lao tới. Anh định đưa tay kéo dậy, nhưng tự phủi m.ô.n.g lên.

Ống quần rách một mảng, bánh xe đạp đạp cho méo xệch thành hình bầu dục. Trên mặt dính đầy bụi bẩn do vô tình quệt tay lên, gương mặt nhỏ nhắn trắng bệch, khóe mắt ửng đỏ.

Từ nhỏ đến lớn bao giờ đ.á.n.h thắng ai cả. Cái kẻ yếu sên như thật sự dọa cho khiếp vía .

Cố Ngôn đưa trong chiếc Maybach của : "Dù cũng cùng đường."

Tôi thê t.h.ả.m gật đầu: "Cảm ơn Sếp."

Giữa đôi lông mày của Cố Ngôn thoáng hiện lên vẻ phiền muộn, gương mặt vô cùng nghiêm trọng.

"Cậu ở bên chị , mà chị còn nỡ mua cho một chiếc xe ?"

"Hả?"

Cố Ngôn từ trong túi lấy một chiếc chìa khóa xe ném sang cho : "Chiếc cho đấy, làm đừng đạp xe đạp nữa, dễ gặp mấy kẻ quái đản lắm."

Tôi hốt hoảng xua tay: "Không cần sếp ơi, đạp xe đạp mà, chú ý hơn là ."

Cố Ngôn lạnh lùng , ánh mắt u ám như sắp bão tuyết tràn về. Anh trầm giọng : "Anh rể, đừng lời."

Tôi xìu xuống ngay lập tức, ngoan ngoãn như một con lươn trượt trong dây an . Cố Ngôn gọi rể . cái tiếng đó nó đáng sợ đến thế cơ chứ.

Vừa về đến nhà thấy Cố Mỹ đang tất bật thu dọn hành lý chuẩn xa, "Ba du lịch , chị cũng công tác."

Chị dang rộng vòng tay ôm lấy một cái, còn nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên má . Bên cạnh bỗng vang lên tiếng nghiến răng ken két của Cố Ngôn. Nhìn kìa, cứ thẳng về phía với gương mặt vô cảm.

Cố Mỹ thúc nhẹ chân em trai: "Dạo chỉ hai đứa ở nhà, em nhớ chung sống hòa thuận với rể đấy, ?"

Cố Ngôn nghiến răng, sang . Trong đáy mắt thoáng hiện lên một luồng hàn khí lạnh lẽo: "Em sẽ 'xử lý' mối quan hệ ."

Tôi chôn chân tại chỗ, bất giác rùng một cái. Cố Ngôn... chắc định "thịt" luôn đấy chứ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/co-tong-dung-goi-toi-la-anh-re/chuong-7.html.]

11.

Buổi tối mơ thấy Cố Ngôn cầm d.a.o đuổi g.i.ế.c . Anh liên tục hỏi tại khi bẻ cong ở bên chị gái , còn dám ngang nhiên vác mặt đến ở nhà để khiêu khích.

Tôi sợ đến mức hét to một tiếng: "Á!!!"

Tỉnh dậy, thấy Cố Ngôn đang ngay cửa phòng , tay đang cầm một con dao.

"Anh... ... làm gì thế? Tôi cố ý , thật sự cố ý mà."

Tôi vùi nửa khuôn mặt trong chăn. Cố Ngôn , nhíu mày: "Em gặp ác mộng ?"

"Anh cầm dao... định làm gì?"

"Làm bữa sáng. Nghe thấy tiếng em thét t.h.ả.m thiết quá nên chạy lên xem." Cố Ngôn với vẻ kỳ quặc, khi xác định thì mới xuống lầu.

Đợi đến khi mặc quần áo chỉnh tề xuống, phát hiện Cố Ngôn đổi phong cách. Anh mặc một chiếc quần dài mặc nhà kẻ ô, nửa mặc gì cả, cổ đeo một chiếc tạp dề gấu hồng nhỏ xíu, sợi dây thắt lưng viền ren màu hồng buộc ngang hông.

???

Đây là ai trời?! Đây mà là vị sếp hét lửa, hô mưa gọi gió của công ty ?

"Sếp... Sếp?"

"Dậy ?"

Cố Ngôn bê đĩa thức ăn tới bàn, vẫy tay gọi qua: "Lại đây ăn sáng ."

Tôi lừa gạt lâu như thế, băm vằm thành trăm mảnh, trái còn làm bữa sáng cho nữa ? Thật sự là... độc đấy chứ?

Vừa chạm mắt với Cố Ngôn, mặt bỗng hiện lên một nụ kỳ quái: "Anh rể, ăn ."

Quả nhiên là bỏ độc . Chẳng lẽ đây chính là truyền thuyết "g.i.ế.c dùng đao" ? Không lẽ âm thầm bỏ t.h.u.ố.c xổ đấy chứ!

Tôi dám động đũa. Cho đến khi thấy Cố Ngôn bắt đầu ăn, mới lưỡng lự gắp một miếng bỏ miệng.

Cánh tay gắp thức ăn của Cố Ngôn sượt qua ngay mặt , những đường gân xanh nổi lên bắp tay rắn chắc, mượt mà. Tim bỗng nhảy dựng lên một cái. Tôi hoảng hốt và vội vài miếng phắt dậy: "Sếp, ... làm đây."

"Đứng ."

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Tôi cứng đờ đầu . Cố Ngôn mỉm : "Anh rể, cho em nghỉ phép vài ngày."

Cái vẻ gọi rể, làm cho da gà da vịt nổi hết cả lên. Cố Ngôn lững thững tiến về phía .

Trời vẫn sáng hẳn, ánh đèn trong nhà, cái bóng của càng lúc càng nhỏ bé , còn cái bóng của thì to lớn dần lên, bao trùm lấy .

Loading...