Làm thì cũng nên quá thiếu lương tâm mà.
Dưới chân căn biệt thự. Cố Ngôn mở cửa lớn , thấy bên ngoài là , gương mặt lập tức đờ đẫn. Anh xúc động đến mức năng lắp bắp, giọng còn chút nghẹn ngào: "Em... em vẫn đến."
Tôi thấy trong mắt sóng sánh ánh nước, dường như nước mắt sắp trào đến nơi , "Tôi ngay là em bạn gái mà, đều là lừa cả thôi."
Tôi đối diện , cảm xúc phức tạp đến mức nên lời. Nếu lúc mà đang phim Hàn Quốc, thì chắc chắn nhạc nền nổi lên đấy.
You’re my destiny~
Thế nhưng, ngời như là phim Hàn. Đời là một vở hài kịch.
Lúc những giọt lệ trong mắt Cố Ngôn còn đang chực chờ rơi xuống, cả c.h.ế.t trân tại chỗ dám nhúc nhích. Từ phía lưng , bên trong cánh cửa biệt thự bỗng nhiên ló một cái đầu.
Chị đại "đồng bọn" mà tìm thò đầu , nháy mắt với một cái đầy tinh nghịch: "Bảo bối, đến ! Mau , đến sớm thế!"
Chị chỉ tay về phía Cố Ngôn giới thiệu với : "Đây là em trai chị, Cố Ngôn! Hôm nay là sinh nhật nó, cũng chính là buổi liên hoan gia đình mà chị kể với đấy, nhân tiện đưa về mắt bố chị luôn!"
Chị nở nụ rạng rỡ, vỗ mạnh một cái lưng Cố Ngôn. Thấy em trai vẫn còn đang ngẩn ngơ, chị giơ tay "tét" nhẹ đầu một phát: "Đứng ngây đó làm gì? Mau chào rể chứ!"
10.
Tôi vạn thể ngờ tới. Vị "phú bà" đồng bọn mà hẹn gặp hôm nay, hóa chính là chị ruột của Cố Ngôn!
Mặc dù ban đầu thấy thật quá đáng khi "bẻ cong" xong chịu trách nhiệm, nhưng cứ nghĩ những gì Cố Ngôn làm với ở công ty , thấy mới là kẻ đáng ghét hơn!
Thế là ngày thứ Bảy , vẫn quyết định tiếp tục sắm vai bạn trai giả để đến dự hẹn. Thế nhưng, cục diện hiện tại ngoài tầm kiểm soát của .
Ví dụ như ngay lúc đây. Cố Mỹ đang ép chào bố ở bàn ăn.
"Bố, , con và An Thần là thật lòng yêu . Người thì bố cũng thấy đấy, hai đừng vội vàng sắp xếp mấy buổi xem mắt khác cho con nữa. Cứ chọn ngày lành tháng là hai đứa con đăng ký kết hôn luôn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/co-tong-dung-goi-toi-la-anh-re/chuong-6.html.]
Chị dùng khuỷu tay huých nhẹ , hiệu cho phối hợp giống như những gì bàn bạc qua tin nhắn.
"Mau chào ba !"
Kịch bản định sẵn, cứ thế mà thuận miệng thốt : "Ba, , hai cứ yên tâm, con sẽ đối xử thật với Cố Mỹ."
Kéttt—! Một tiếng động chói tai vang lên khi chiếc ghế kéo mạnh . Cố Ngôn đập mạnh đôi đũa xuống bàn: "Con ăn nữa."
Mẹ của Cố Ngôn vô cùng ngạc nhiên: "Ngôn Ngôn, hôm nay là sinh nhật con mà, ăn nữa?"
Ba của Cố Ngôn nghiêm mặt, trông cứ như phiên bản già một thế hệ của chính Cố Ngôn : "Cố Ngôn, khách ở đây, đừng hiểu chuyện như thế."
Ánh mắt Cố Ngôn rực lửa về phía . Tôi vội vàng lảng tránh chỗ khác. Tôi thấy tiếng nghiến răng kèn kẹt: "Con nuốt trôi, con về phòng đây."
Nói đoạn, đùng đùng nổi giận bỏ khỏi bàn tiệc. Cố Mỹ mắng theo: "Cái thằng thần kinh ? Tổ chức sinh nhật cho mà còn thèm ăn! Có bệnh thì mà chữa !"
Sau đó chị sang giải thích với : "Tính tình nó từ nhỏ quái gở thế , đừng chấp nó, để lát nữa em xử lý nó ! Chúng cứ ăn tiếp ."
Ba của Cố Ngôn yêu cầu gì khắt khe về kinh tế đối với con rể tương lai, chỉ là đang sốt ruột chuyện cưới xin của con gái. Chỉ cần nhân phẩm , con gái thích là .
Trong thỏa thuận đó với Cố Mỹ, sẽ dọn đến ở nhà chị một thời gian. Mục đích là để bố chị tin tưởng hơn rằng chị thật sự tìm một nửa của đời , từ đó sẽ ép chị xem mắt nữa.
Chị cùng chụp ảnh chung như hứa, còn bảo khi nào cần phối hợp gì thêm cứ việc gọi chị. Lòng thầm thở dài, cảm giác mấy tấm ảnh cũng chẳng còn cần thiết đăng nữa .
Cứ thế, chính thức dọn ở nhà Cố Ngôn. mặc cho Cố Mỹ mắng mỏ thế nào, Cố Ngôn cũng tuyệt đối mở miệng gọi lấy một tiếng " rể".
Ở nhà thèm chuyện với , đến công ty càng xem như tồn tại. Những việc đây vốn thích làm khó , bây giờ đều giao hết cho trợ lý xử lý. Ngay cả khi chủ động tìm báo cáo công việc, cũng thông qua trợ lý nhắn rằng: cứ gửi tài liệu qua email là .
Tôi cửa phòng tổng giám đốc, cánh cửa đóng chặt, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi hụt hẫng khó tả.
Lạ thật. Rõ ràng là đạt kết quả như mong . Anh còn theo đuổi nữa, cũng chẳng rảnh mà gây khó dễ cho . Vậy mà cảm thấy chút khó chịu đến kỳ quặc.
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Tan làm, tâm trạng xuống dốc, mở khóa một chiếc xe đạp công cộng.