Có Lúc Sông Là Cầu - Chương 4: 04
Cập nhật lúc: 2026-04-02 15:10:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiểu Trương mua nhiều đồ ăn, đa phần đều là đặc sản ở khu chợ đêm đầu phố: cơm nướng thịt xiên, đùi gà nướng, chanh, còn lấy thêm mấy que kem và hai cây kẹo mút. Cậu nghĩ An Tiểu Hà còn nhỏ tuổi, chắc sẽ thích mấy món đồ ngọt .
Lúc về, Lê Chiếu đang dựa ghế tựa quầy, lướt điện thoại.
Tiểu Trương đặt một túi ni lông căng phồng lên mặt tủ, thở hổn hển mở , lấy từng món một đặt lên bàn: "Anh Chiếu, đồ dặn em mua đủ cả đấy, dép lê, bàn chải, cốc uống nước, quần lót. mà thấp bé thế, size mặc ... Thôi cứ mặc tạm chắc cũng ." Nói đoạn, ngó nghiêng quanh tiệm: "Tiểu Hà ?"
"Đang tắm." Lê Chiếu khóa màn hình điện thoại, dậy, cầm hộp quần lót lên xem xét, một lát mới : "Chắc là đấy."
Tiểu Trương móc chìa khóa trong túi quần , xách túi đồ lên: "Ok, để em mang lên cho ."
Vừa bước một bước, tóm chặt lấy vai lôi ngược trở .
"Tôi cho phép phòng ?" Lê Chiếu nhạt giọng: "Đứng yên đây chờ."
Tiểu Trương bĩu môi, thầm hứ một tiếng trong lòng. Anh Chiếu vốn thích khác phòng , càng ghét ai động đồ đạc của .
Thế là miễn cưỡng bày đồ ăn vặt , ấm ức hét to về phía cầu thang: "Thế mau gọi Tiểu Hà xuống ăn cơm , một lát nữa kem chảy hết bây giờ."
An Tiểu Hà tắm xong, chậm chạp lau khô , tròng bộ quần áo Lê Chiếu đưa cho .
Quần áo chắc là của Lê Chiếu, hai chênh lệch chiều cao khá lớn nên An Tiểu Hà mặc trông chẳng khác nào chiếc váy ngủ. Vạt áo che gần tới đầu gối. Mắt nước xông lên làm cho mờ , giơ tay dụi dụi.
lúc , ngoài cửa bỗng vang lên hai tiếng gõ ngắn gọn.
An Tiểu Hà giật nảy , sững bồn rửa mặt.
Người bên ngoài dường như chẳng tí kiên nhẫn nào, đúng hơn là căn bản chẳng định đợi mở cửa, gõ cửa chỉ để tỏ phép lịch sự tượng trưng thôi. Gõ xong liền vặn nắm đ.ấ.m cửa. Một luồng khí lạnh ùa , An Tiểu Hà kìm rụt vai run lên cầm cập, một lát mới rụt rè ngước mắt lên.
"Thật mỏng manh." Lê Chiếu khẽ nhíu mày, nhưng vẫn tiện tay đóng cửa , ngăn luồng khí lạnh từ bên ngoài. Anh đặt chiếc túi ni lông xuống cạnh bồn rửa mặt: "Đồ dùng cá nhân đấy, tự lấy ."
An Tiểu Hà chỉ khoác độc mỗi chiếc áo phông rộng thùng thình, để lộ đôi chân gầy gò trắng bệch, chân trần dẫm nền gạch men lạnh lẽo, trông thật mong manh yếu ớt.
Cậu ngẩng mặt lên, liếc Lê Chiếu một cái, ngoan ngoãn thò tay túi, moi một đôi dép lê màu trắng.
Lê Chiếu ngay, cứ đó rủ mắt . An Tiểu Hà đặt dép xuống sàn, xỏ chân trần thử. Chiều dài thì vặn, nhưng vì bàn chân quá gầy nên vẻ lỏng lẻo.
Có đôi dép mới, cúi gằm mặt, nghịch ngợm cử động các ngón chân, khóe môi bất giác cong lên. Vừa ngẩng đầu lên, tầm mắt chạm ngay ánh mắt Lê Chiếu. Sự vui vẻ trong mắt vẫn kịp tan , nhỏ giọng lí nhí: "Cảm ơn , ... in."
Đồng t.ử An Tiểu Hà ươn ướt sáng lấp lánh, lông mi vẫn còn đọng nước. Tuy tóc lau qua bằng khăn, nửa ướt nửa khô, nhưng thi thoảng vẫn vài giọt nước trượt dọc theo những lọn tóc đen nhánh rớt xuống.
Cậu sở hữu khuôn mặt trái xoan tròn, nhưng phần cằm nhọn hoắt, kết hợp tạo nên một vẻ đáng yêu khó tả.
Ánh mắt Lê Chiếu đậu đó, vặn bắt cảnh một giọt nước từ ngọn tóc mái trượt xuống, nương theo đường nét góc cạnh khuôn mặt, lăn qua làn da ửng đỏ, cuối cùng chìm cổ áo.
Lê Chiếu gì, lấy chiếc máy sấy tóc kệ, cắm điện đưa cho : "Sấy khô tóc ."
An Tiểu Hà theo bản năng nhận lấy. Cậu từng dùng thứ đồ bao giờ, đành ngơ ngác ngẩng đầu lên, định lên tiếng hỏi thì đối phương ngoắt ngoài.
Cậu đành mò mẫm ấn bừa các nút máy sấy. Vừa ấn xuống một cái, tiếng động cơ ầm ĩ đột ngột vang lên khiến giật b.ắ.n . Chiếc máy sấy tuột khỏi tay, rơi 'xoảng' một tiếng xuống nền gạch ẩm ướt, vang lên âm thanh khá lớn.
Cửa phòng tắm lập tức đẩy . Lê Chiếu như thể canh sẵn bên ngoài, liếc mắt một cái là thấy ngay dây điện tuột khỏi ổ cắm, máy sấy lăn lóc nền gạch ướt sũng, bên cạnh là bàn chân của An Tiểu Hà. Có lẽ vì phát hiện, những ngón chân trắng nõn nà của co rụt .
Lê Chiếu ngước mắt lên, mặt cảm xúc: "Cậu cố tình đến đây để hành đấy ?"
Nghe , An Tiểu Hà sợ đến đỏ hoe cả mắt, cuống quýt giải thích: "Kh-Không... , xin ... Tôi... dùng cái , từ sẽ động nữa."
Cậu còn cơ đấy. Lê Chiếu khóe mắt đỏ lên, nước mắt lập tức trực trào, nhưng kịp rơi xuống giơ tay vội vã lau , nấc nghẹn thở dốc: "Xin ..."
Nhìn bộ dạng của , Lê Chiếu bỗng dưng cảm thấy bực bội khó hiểu. Anh nhặt chiếc máy sấy lên: "Lấy khăn lau khô tóc , mặc quần áo xuống nhà."
An Tiểu Hà đỏ mắt gật gật đầu, một lời.
Vốn định ngoài, nhưng thấy như , Lê Chiếu bình thản buông một câu: "Cậu làm sai mà còn mặt mũi tủi cơ đấy."
An Tiểu Hà quả thực làm sai, cũng quả thực như lời , chút tủi . Bị đ.â.m trúng tim đen, đành im bặt, thò tay túi nilon moi móc, lôi một hộp quần lót.
Cậu dường như khái niệm về quyền riêng tư, cứ thế bóc vỏ hộp ngay mặt Lê Chiếu, cúi mặc , cầm chiếc quần đùi lên tròng nốt . Toàn bộ quá trình diễn trong im lặng. Xong xuôi đấy, mới ngoan ngoãn , Lê Chiếu như đang chờ đợi chỉ thị tiếp theo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/co-luc-song-la-cau/chuong-4-04.html.]
"..." Lê Chiếu nhất thời nên gì , trong đầu chỉ còn đọng hai chữ hoang đường". Anh khựng một lúc, cuối cùng chỉ cất giọng đều đều: "Xuống nhà."
Tiểu Trương bóc hết đống đồ ăn vặt bày biện sẵn sàng, còn lấy điện thoại chụp một bức ảnh. Thấy hai lượt từ lầu bước xuống, lập tức hối thúc: "Nhanh lên, nhanh lên, em đói lắm ."
An Tiểu Hà tắm rửa xong, một bộ quần áo mới, trông sáng sủa hơn hẳn lúc mới gặp hồi chiều, chỉ điều hai mắt đỏ. Thấy xuống, Tiểu Trương đẩy ly chanh qua: "Sao thế, trông như ai bắt nạt ."
An Tiểu Hà lắc lắc đầu, đáp.
Lê Chiếu xuống bên cạnh, cầm đũa lên bắt đầu ăn, đầu thèm ngẩng lên: "Bị ai bắt nạt, cho rõ ràng xem nào."
Thấy , Tiểu Trương huých nhẹ cánh tay An Tiểu Hà, nhỏ giọng bảo: "Ăn , hai em đều ăn cay nên rắc ớt cho . Cậu nếm thử cái , cả đùi gà nướng nữa, thơm lắm, để nguội là mất giòn đấy, ăn mau ."
An Tiểu Hà khay đồ ăn nóng hổi bốc khói nghi ngút mặt, lén liếc Lê Chiếu bên cạnh. Trông cứ như thể chuyện từng xảy . Mặc dù vẫn còn buồn tủi, cũng chút e sợ, nhưng... thực sự quá đói.
Cảm giác đói cồn cào hệt như một bàn tay nhỏ xíu đang nhẹ nhàng nhào nặn dày . Mùi thơm của thức ăn, lớp da vàng giòn của chiếc đùi gà nướng, lớp mỡ bóng loáng xèo xèo xiên thịt, tất cả đều đang hiện diện một cách chân thực rành rành mắt.
Cậu lén nuốt nước bọt cái ực, thầm nhủ trong lòng: ăn no mới sức mà xin đàng hoàng chứ.
Nghĩ , nỗi buồn tủi dường như nóng của đồ ăn xua tan phần nào. Cậu đưa tay , cẩn thận cầm ly chanh lên, cúi đầu hút một ngụm nhỏ, mới bắt đầu ăn.
Ngon quá.
Mặc dù trong mắt nhiều , những món ăn vỉa hè vệ sinh và bổ dưỡng cho lắm, nhưng đối với An Tiểu Hà, đây lẽ là bữa ăn ngon nhất mà từng nếm trong đời.
Trước món ngon, chút buồn tủi và ngượng ngùng lúc nãy dường như bỗng trở nên vô cùng xa xôi. Bản năng đói khát lấn át tất thảy, còn giữ kẽ nữa, cầm đũa lên, cắm cúi ăn lấy ăn để.
An Tiểu Hà ăn nghiêm túc, hai má phồng lên nhai nhóp nhép, hệt như một chú mèo nhỏ cuối cùng cũng vồ mồi. Cậu rên một tiếng, chỉ chuyên tâm nhai nuốt. Hộp cơm nhanh chóng vơi , chiếc đùi gà cũng gặm sạch sẽ chỉ bằng hai ba miếng.
Quá nửa đồ ăn bàn gần như càn quét sạch bách bụng với một tốc độ cực kỳ tập trung, chút khách sáo.
Tiểu Trương ngớ , ngay cả Lê Chiếu cũng kìm ngước mắt lên .
Đùi gà vốn dĩ mua theo khẩu phần mỗi một chiếc. An Tiểu Hà lặng lẽ buông đũa xuống, ôm ly chanh bắt đầu hút, nhưng ánh mắt thi thoảng vẫn lén lút lia qua chiếc đùi gà duy nhất còn trong hộp.
Tiểu Trương đưa tay gãi thái dương, khan: "Tiểu Hà ăn ngon miệng gớm nhỉ, chắc là do lâu quá ăn cơm nên mới ."
An Tiểu Hà hút chanh gật gật đầu.
Tiểu Trương sang Lê Chiếu, nháy mắt hiệu về chiếc đùi gà trong hộp. Lê Chiếu chẳng gì, thế là Tiểu Trương gắp luôn chiếc đùi gà bỏ bát An Tiểu Hà: "Cậu ăn , bọn no cả ."
Mắt An Tiểu Hà sáng rực lên, liền hỏi: "Th-Thật... thật ạ?"
Chỉ vì một chiếc đùi gà mà vui mừng đến nhường . Tiểu Trương thấy thật nực , nhưng hễ nghĩ đến chuyện ngày mai sẽ đuổi , tiếp tục chuỗi ngày lay lắt như , trong lòng trào dâng một nỗi xót xa khó tả.
Ăn xong, Tiểu Trương chạy siêu thị cách đó chục mét lấy mấy que kem bỏ tủ lạnh từ mang về. Cậu và An Tiểu Hà mỗi một que, Lê Chiếu ăn, một góc lướt điện thoại.
Tiểu Trương c.ắ.n một miếng kem, hỏi: "Cậu chỉ tên là An Tiểu Hà thôi ? Không tên chính thức nào khác ?"
"Dạ ."
"Cái tên tùy tiện, nhưng mà phết." Tiểu Trương xòa: "Tôi tên là Trương Minh Vũ, năm nay hai mươi hai tuổi. Anh tên là Lê Chiếu, hai mươi tư tuổi, đều lớn hơn . Cậu thích gọi thì gọi, thích thì cứ gọi thẳng tên cũng , hai bọn câu nệ ."
An Tiểu Hà c.ắ.n từng miếng kem nhỏ xíu, lén lút liếc Lê Chiếu một cái. Nào ngờ đối phương đúng lúc đầu , vội vàng rủ rèm mi xuống.
"Ông cụ lúc nãy bảo đuổi khỏi nhà." Giọng Tiểu Trương dịu đôi chút: "Dựa cái gì chứ, chuyện ai thèm quản ? Chứng minh thư các thứ... mang theo ?"
An Tiểu Hà rầu rĩ đáp: "Không... Tôi... về, nhưng chú bảo sẽ b-bán nhà ."
"Thế thì đúng là cướp cạn . Thấy còn nhỏ tuổi, dễ bắt nạt đây mà. Cho dù là con nuôi, bây giờ bà nội mất , theo lý thì căn nhà cũng thuộc về chứ."
"Tôi ... cần nhà, chỉ lấy đ-đồ đạc của thôi."
An Tiểu Hà kể một chuỗi vòng tay, là món đồ mang từ lúc viện phúc lợi nhặt . Bà nội từng dặn dò, chuỗi vòng đó trông vẻ quý giá, sợ đeo bọn trẻ con khác cướp mất nên vẫn luôn cất giữ hộ.
Tiểu Trương xong, cảm thấy tuy chỉ là món đồ nhỏ nhoi, nhưng mang ý nghĩa kỷ niệm vô cùng đặc biệt. Suy cho cùng, đó là kỷ vật duy nhất còn sót về thế của , còn thể dựa nó mà tìm ruột thịt.
mắt cũng chẳng cách nào, đành vỗ vai An Tiểu Hà, nhẹ nhàng an ủi: "Haizz, , hai ngày nữa ông chú của cũng lăn đùng ngỏm, lúc đấy cơ hội về nhà."
An Tiểu Hà ăn xong que kem, đôi mắt tròn xoe đen láy chớp chớp, nghiêm túc gật đầu: "Mong... mong là thế."