Có Lúc Sông Là Cầu - Chương 2: 02
Cập nhật lúc: 2026-04-02 15:10:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Phải giải quyết chuyện của đứa nhóc . Lê Chiếu ngước bầu trời bên ngoài đang chập choạng tối. Anh buông dụng cụ trong tay xuống. Thực cũng chẳng mong cầu sự bồi thường xin gì, chỉ cảm thấy muộn , giữ ở đây mãi cũng .
Anh dậy bước đến bên An Tiểu Hà, chắn ngang ánh mắt thèm thuồng đang dán chặt hộp sữa của .
"Nhà ở ?" Lê Chiếu cụp mắt hỏi: "Chuyện hôm nay tính toán với nữa. Nhân lúc trời tối hẳn, đưa về."
An Tiểu Hà lắc đầu, thành thật trả lời: "T-Tôi tạm thời ... nhà."
"Không nhà thì ở ?"
"Ở gầm cầu."
Nói xong, còn sụt sịt mũi, ngẩng mặt lên, ánh mắt đờ đẫn nhưng vô cùng chân thành Lê Chiếu.
"..."
Tiểu Trương bên cạnh hạ giọng nhắc nhở: "Thời buổi nào , làm sống gầm cầu ? Anh Chiếu, gặp kẻ lừa đảo , chui từ xó nào ."
Lê Chiếu từ cao xoáy mắt An Tiểu Hà một lát, bảo: "Cậu trông tiệm , đưa đến đồn cảnh sát."
"Em cũng !" Tiểu Trương lập tức hăng hái đáp.
"Cậu làm gì, xe chỉ chở một thôi."
"Em tự chạy xe đạp điện! Đi xem tình hình thế nào, nhỡ giúp gì. Với cũng sắp đến giờ tan làm , đằng nào cũng ."
Lê Chiếu mặc kệ , gom gọn linh kiện mặt quầy cất . Lúc , chợt thấy An Tiểu Hà rời khỏi ghế tự lúc nào, đang xổm cạnh chiếc bàn nhỏ trong góc tiệm, lặng lẽ chằm chằm hộp sữa tươi.
"..." Lê Chiếu khựng , dặn Tiểu Trương - lôi chìa khóa xe : "Đưa hộp sữa cho mang theo."
Thị trấn lớn lắm, từ tiệm sửa đồng hồ đến đồn cảnh sát chỉ mất chừng mười phút. Lần An Tiểu Hà Lê Chiếu, hai tay níu chặt lấy vạt áo bên hông , lấy một nửa phần cách xã giao của trưởng thành. Điều càng làm Lê Chiếu hạ quyết tâm: lát nữa gặp bố , nhất định răn dạy cho họ một trận trò.
Khi đến nơi thì trời tối hẳn. Đỗ xe xong, Lê Chiếu túm An Tiểu Hà xuống xe thẳng đồn.
Trên hàng ghế ngoài sảnh, một đàn ông trung niên với cái đầu vẫn đang rỉ m.á.u đang cúi gập điền mẫu đơn. Nghe thấy tiếng bước chân, gã ngẩng đầu lên. Ánh mắt gã lướt qua hình mỏng manh gầy guộc của An Tiểu Hà, đột nhiên nhếch mép một nụ đầy cợt nhả. Vết m.á.u mặt gã lau sạch, nụ ánh đèn bỗng trở nên rợn .
Lê Chiếu nhíu mày, theo bản năng sang bên cạnh. An Tiểu Hà bóc hộp sữa từ lúc nào , đang ngậm ống hút c.ắ.n từng ngụm nhỏ, bộ dạng mặc kệ thế sự, bất kể đang ở xung quanh ai chăng nữa.
lúc đó, hai viên cảnh sát dìu một ông lão bước .
"Lần ông đạp xe cẩn thận hơn đấy, lúc rẽ nhớ quan sát gương chiếu hậu, tình huống hôm nay nguy hiểm quá." Một viên cảnh sát ân cần dặn dò.
"Được , nhất định sẽ chú ý, nhất định chú ý..." Ông lão gật đầu lia lịa.
Một viên cảnh sát thấy nhóm Lê Chiếu, liền bước nhanh tới: "Hai đến việc gì ?"
Lê Chiếu nhẹ nhàng đẩy An Tiểu Hà lên phía : "Không là con cái nhà ai, nhặt ở bãi đất hoang gần Nam Sơn. Hỏi tên bố , nhà ở cũng rõ. Cậu bảo tên An Tiểu Hà, nhưng nghĩ cái tên cũng chắc thật. Nhờ các tra cứu giúp đưa về."
"Bao nhiêu tuổi ?" Cảnh sát hỏi.
"Trưởng thành ." Lê Chiếu dứt lời, An Tiểu Hà hút cạn hộp sữa. Dù đáy chẳng còn bao nhiêu, vẫn cố sức hút, tạo những âm thanh sột soạt rỗng tuếch.
"..." Lê Chiếu dời mắt , bồi thêm một câu: "Cậu tự bảo thế, nhưng chắc lắm."
Viên cảnh sát gật gù chiều suy nghĩ: "Được , qua đây, để lấy mẫu m.á.u ."
Chưa kịp nhúc nhích, viên cảnh sát còn dìu ông lão bước tới. Ánh mắt ông lão vô tình lướt qua An Tiểu Hà, đôi mắt đục ngầu đột nhiên mở to: "Tiểu Hà, cháu ở đây?"
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía hai . An Tiểu Hà ngước mắt lên, ngơ ngẩn mất hai giây mới cất giọng lí nhí: "Ông."
Thấy họ quen , Lê Chiếu thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy chuyện đơn giản . Lúc trong đầu vẫn còn canh cánh chiếc đồng hồ đang đợi sửa ở nhà, bèn sang An Tiểu Hà xác nhận: "Đây là ông ruột của ?"
An Tiểu Hà im lặng rủ hàng mi xuống, một lời, ngón tay mân mê chiếc vỏ hộp sữa trống rỗng.
Thấy , cảnh sát sang hỏi ông lão: "Thưa ông, đây là cháu ruột của ông ạ? Sao thằng bé về nhà, gặp khó khăn gì tình huống đặc biệt nào ?"
Ông lão miệng gần như rụng hết răng, năng móm mém thấu gió, run rẩy xua tay: "Không cháu ruột . Trước làm bảo vệ gác cổng ở Viện phúc lợi Nam Sơn, thằng bé là trẻ mồ côi ở đó, nó vốn dĩ bố ."
Tiểu Trương lúc mới tất tả chạy tới. Thấy khí vẻ là lạ, liền im thin thít nép sang một bên ngóng.
Ông lão kể, An Tiểu Hà đưa viện phúc lợi từ năm lên hai. Những đứa trẻ trong viện đều mang họ An của viện trưởng, tên cũng do viện trưởng đặt cho. Vì phát triển chậm, năng lắp bắp nên mãi chẳng ai chịu nhận nuôi. Những đứa trẻ khác ba bốn tuổi đón , còn mãi đến năm bảy tuổi mới đợi một cặp vợ chồng.
Nghe kể, bố nuôi đối xử với chẳng gì. Đến năm thứ ba từ khi nhận về, của bố nuôi - cũng tức là bà nội danh nghĩa của An Tiểu Hà mắc bệnh nặng. Trong nhà túng quẫn, thế là việc học hành của An Tiểu Hà cũng đành dang dở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/co-luc-song-la-cau/chuong-2-02.html.]
Nào ai ngờ cặp vợ chồng còn sớm hơn cả đang mang trọng bệnh. Một vụ t.a.i n.ạ.n giao thông cướp sinh mạng hai nhẹ tựa lông hồng. Trong nhà chỉ còn và bà nội, ngần năm trời hai bà cháu chỉ dựa chút trợ cấp ít ỏi để sống lay lắt qua ngày và bốc t.h.u.ố.c chữa bệnh.
Mãi cho đến tháng , bà nội qua đời. Ông chú của An Tiểu Hà nhòm ngó chút nhà cửa đất đai cũ kỹ nên tìm cớ đuổi ngoài. Không nhà cửa, chẳng còn lấy một nương tựa, đành loanh quanh tìm tạm một chỗ gần viện phúc lợi để tá túc. Cũng may bây giờ đang là mùa hè, chứ nếu trời lạnh hơn chút nữa thì hậu quả thật khôn lường.
Giọng ông lão dần trầm xuống: "Haizz... Tiểu Hà là một đứa trẻ ngoan, chỉ trách nó quá khổ, đầu óc nhanh nhạy cho cam. Ngần năm trời, thằng bé từng sống những ngày t.ử tế."
Sảnh đường rộng lớn và tĩnh lặng, chỉ còn tiếng thì thầm rủ rỉ của ông lão. Những lời lẽ cứ quẩn quanh, lặp lặp , từ từ chìm xuống trôi nổi trong trung.
Bên cạnh vang lên tiếng sụt sịt. Lê Chiếu liếc mắt sang, Tiểu Trương đang lấy hai tay bưng miệng, nước mắt lưng tròng đầy vẻ khoa trương kịch liệt: "Thì đáng thương đến ... Em sẽ bao giờ gọi là kẻ lừa đảo nữa..."
Lê Chiếu ném cho một ánh mắt sắc lẻm, hiệu cút ngay, đừng làm mất mặt ở đây nữa.
Cảnh sát hỏi: "Ban nãy ông đầu óc nhanh nhạy là ý gì?"
"Haizz, cụ thể thế nào cũng rõ, đều bảo Tiểu Hà ngốc nghếch." Ông lão nhăn nhó rầu rĩ: "Chuyện cũng sai, thằng bé lắp, ít khi giao tiếp với ngoài, học hành t.ử tế ngày nào. Đầu óc khác thường một chút cũng là điều dễ hiểu..."
Cảnh sát: "Vậy nghĩa là hiện tại giám hộ hợp pháp?"
"Haizz." Ông lão thở dài. "Viện trưởng mới nó trưởng thành , viện phúc lợi chịu nhận nữa."
Lê Chiếu rũ mắt An Tiểu Hà đang ngay mặt. Cậu nhóc thấp bé, cả co ro trong chiếc áo phông mỏng manh mềm èo, trông càng nhỏ bé hơn. Lộ cánh tay và đôi chân khẳng khiu chẳng tí thịt nào, khớp xương cổ tay hệt như hai quả óc ch.ó chín.
Khuôn mặt nhỏ nhắn nhợt nhạt, cằm nhọn hoắt, nhưng đôi mắt to tròn. Con ngươi đen láy ươn ướt, khi luôn mang theo vẻ mịt mờ và e dè. Lông mi dài dày, thỉnh thoảng chớp một cái, hệt như đôi cánh bướm nấp trong đám cỏ thức giấc ban mai.
Nhìn kiểu gì cũng chỉ thấy đây là một đứa trẻ lớn hẳn. Gầy gò, mỏng manh, trong trẻo, tuyệt nhiên chẳng dáng dấp gì của một trưởng thành.
Vì thế Lê Chiếu cất tiếng hỏi: "Cậu thật sự trưởng thành ?"
Anh vốn cao lớn, mặt chẳng biểu cảm gì, trông còn dữ dằn hơn cả hai viên cảnh sát đó, hệt như đang thẩm vấn tội phạm. Ông lão đưa tay gãi thái dương, ngập ngừng: "Ây dà... chắc là trưởng thành , mười tám tuổi thì đấy. Giờ cũng già cả lẩm cẩm, đầu óc khi còn thua cả Tiểu Hà. Dù đều nó trưởng thành , các cứ coi như là trưởng thành ."
Lê Chiếu: ...
Cảnh sát thấy liền tiếp lời: "Theo quy định thì trường hợp khó giải quyết. Cậu trưởng thành, về mặt pháp lý khả năng sinh tồn cơ bản, thuộc thẩm quyền giải quyết của chúng ."
Lê Chiếu gật đầu. Vậy thì càng đến lượt quản. Trong lòng vẫn canh cánh chiếc đồng hồ nọ, đang mải tính toán xem nên tìm mua cái linh kiện ngừng sản xuất đó ở .
Ngờ , "đại thiện nhân" lương tháng hai ngàn đang cạnh - nhân viên Tiểu Trương của , bỗng nức nở lên tiếng: "Anh Chiếu... h- là chúng đưa về tiệm ? Tội nghiệp quá, thấy c.h.ế.t thể cứu... Cứ để phụ giúp dọn dẹp vệ sinh là , cho ít tiền tiêu vặt, chắc chắn chê . Nếu thì gầm cầu ngủ mất..."
Lê Chiếu sang , nhàn nhạt đáp: "Nếu đưa về nuôi thì sẵn lòng đóng góp chút tình thương đấy, chịu ?"
Tiểu Trương mấp máy môi, dám hó hé thêm lời nào.
Gã đàn ông trung niên vỡ đầu ghế băng ở sảnh lúc nhếch mép hô hố về phía họ: "Cho thằng nhóc về ở với ! Tôi vợ con, nhà cửa trống hoác, đang thiếu một đứa để sưởi ấm giường."
Giọng điệu cợt nhả đến mức ăn đòn, ánh mắt nhầy nhụa như đóng đinh lên An Tiểu Hà. Dù An Tiểu Hà chậm tiêu đến mấy cũng cảm nhận sự ghê tởm từ ánh mà rụt . Lưng vô tình đụng khuôn n.g.ự.c Lê Chiếu.
Cậu ngoái đầu một cái, vội vàng cúi gằm mặt xuống, hai tay bồn chồn mân mê vỏ hộp sữa rỗng.
Ông lão tưởng gã thật, tức tối giậm chân bành bạch: "Không ! Không thể để ông đưa Tiểu Hà , ông là một gã lưu manh vô !" Tức đến mức nghẹn , ông ho sù sụ mấy tiếng liên tiếp, mặt đỏ tía tai: "Kh-Không thể để đưa Tiểu Hà ..."
Cảnh sát vội vàng đỡ lấy ông vuốt lưng: "Được , , ông bình tĩnh , ngàn vạn đừng kích động."
Ông lão thở hắt mấy , run rẩy tiến lên tóm chặt lấy cánh tay Lê Chiếu, ánh mắt nhòe lệ: "Cậu thanh niên, ban nãy thể cho Tiểu Hà phụ dọn dẹp ? Thằng bé đầu óc tuy ngốc nghếch nhưng việc gì cũng làm , cần tiền công cũng . Cậu rủ lòng thương đứa trẻ , nếu vì già , nhà cấm cản, thì việc nào hạ van xin khác thế ..."
Đối mặt với lời cầu khẩn tha thiết, Lê Chiếu trầm mặc một lát, nhưng nét mặt vẫn hề lay chuyển. Anh cụp mắt bàn tay gân guốc của ông lão đang túm chặt lấy tay , cuối cùng chỉ bình thản đáp: "Tiệm của cháu tạm thời cần thêm ." Rồi bồi thêm một câu thực tế đến phũ phàng và vô cùng thuyết phục ở cái tuổi : "Với cháu còn lập gia đình, lo tích cóp tiền cưới vợ."
Ông lão cất một tiếng thở dài não nuột, giọng bao trùm sự bất lực và tuyệt vọng.
An Tiểu Hà cúi gằm mặt. Có lẽ đoán sẽ chẳng ai chào đón, bèn bắt đầu suy tính xem lát nữa lội bộ vài cây về gầm cầu kiểu gì.
Lê Chiếu , sang với cảnh sát: "Không việc gì nữa thì chúng xin phép về ."
Cảnh sát gật đầu, Lê Chiếu xoay sải bước cửa. Tiểu Trương còn lóc ầm ĩ như ban nãy nữa, nhưng sự thất vọng vẫn hiện rõ mồn một mặt, lầm bầm trách cứ ông chủ :
"Anh Chiếu, em thật câu nhé, chuyện hôm nay hai em làm tình chút nào, chẳng tí lòng thương cảm nào cả. Tiệm nuôi nổi một đứa trẻ, cho nó quét dọn vệ sinh, chạy vặt cũng mà. Người bảo cần lương , cứ nằng nặc chịu nhận, đáng thương thế cơ mà..."
Vừa , Tiểu Trương bắt đầu thút thít vô dụng.
Như tiếng lải nhải làm phiền rộn cõi lòng, Lê Chiếu dừng bước, ánh mắt sầm tối lườm .
Tiểu Trương dám ho he nữa, khẽ liếc mắt , lập tức giật phắt cánh tay Lê Chiếu, cuống quýt lắp bắp: "Anh kìa kìa, thằng cha đang làm gì , định dẫn An Tiểu Hà về nhà thật ?"
Lê Chiếu lập tức ngoái đầu về phía sảnh đồn cảnh sát.