Cao Thời Khâm , đột nhiên vẻ mặt quái dị gần về phía Cẩm Sầm, hạ giọng xuống:
"Cậu , đêm nay để Kỷ Bắc Từ ngủ giường ?"
"Phòng 601 chỉ một Lộ Nhất Phàm ở, bây giờ thì , cả hai đó đều là GAY, chừng..."
"Ơ? A Sầm, trở về làm gì? Không ăn tối ?"
Cú ngã lộn mèo của thật sự nhẹ.
Xung quanh đầu gối đều sưng to.
Ngồi xuống giường trống, nhất thời đ/au đến nhe răng toét miệng.
Ban đầu Lộ Nhất Phàm còn cảm thấy chuyện bé x/é to, một đứa con trai lớn đầu mà cứ rên rỉ như con gái.
khi đưa chân đặt lên mặt giường, thấy m/áu đầu gối, biểu tình dừng một chút, đưa tay gãi gãi cái trán.
"Cậu làm bằng sứ ? Va đ/ập một cái cũng thể chảy m/áu?"
Tôi: …
Chẳng lẽ mấy khoa thể d.ụ.c các làm bằng sắt?
Đập mạnh một cái cũng chảy m/áu?
Ngẩng đầu chuyện, nhưng khi thấy ánh mắt thâm thúy chăm chú của Lộ Nhất Phàm, lúc mới phát hiện luôn chằm chằm bắp chân ngẩn , đang nghĩ gì.
"Đàn Lộ?"
Lộ Nhất Phàm lúc mới h/ồn, vẫn là bộ dáng lạnh lùng lười biếng đó.
Quay đầu bàn học của .
Tôi đang cúi đầu cảm khái một chút về sự lạnh lùng vô tình của , đột nhiên mặt bao phủ bởi một bóng đen.
Lộ Nhất Phàm kéo cái ghế đến bên giường xuống, dịch về gần một chút:
"Dịch ngoài giường , bôi th/uốc cho ."
"Th/uốc đặc hiệu, , nhưng sẽ đ/au, chịu đựng chút đấy."
Tôi chớp mắt, trong đầu nghĩ thể đ/au đến mức nào, nhưng giây tiếp theo —
"Á! Đau quá!"
Không , thể chịu đựng , loại th/uốc quá tà môn !
"Cậu đừng động đậy!"
"Chân dang rộng chút!"
"Tôi thể nhắm trúng đây !"
Tôi đ/au đến mức liên tục tránh , làm cho Lộ Nhất Phàm thể bôi th/uốc đúng chỗ, cuối cùng ấn ch/ặt hai chân , quấn lấy hai bên hông .
"Nếu chịu thì giữ ch/ặt hông ."
Tôi còn tâm trí dư thừa nào để phản ứng câu thoại bao nhiêu kỳ quái.
Đau đến nỗi nắm ch/ặt nắm tay, đ/ập tấm giường.
"Đau quá ơi... nhẹ tay chút, bắp đùi bóp sắp bầm lên ... Á!"
Nước th/uốc làm kí/ch th/ích vết thương, đ/au đến mức cả cơ run lên.
kịp mở miệng nữa, cửa phòng phát tiếng rầm rầm lớn vang vọng.
Không giống như là ai đó đang gõ cửa bằng tay.
Mà giống như ai đó đạp mạnh bằng chân.
Tôi và Lộ Nhất Phàm đều sửng sốt, rối rít về phía cửa.
Ngay đó, thanh âm lạnh lùng như băng của Cẩm Sầm vang lên từ bên ngoài cánh cửa:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/co-khong-giu-mat-lai-tim/chuong-4.html.]
"Kỷ Bắc Từ, hoặc là đếm đến ba, mở cửa cho ."
"Hoặc, hôm nay sẽ phá bỏ cái cửa ."
"Một."
"Hai!"
"Ba!!"
Ba tiếng đếm rơi xuống, ngoài cửa truyền tới tiếng vang lớn.
Là một cú đạp mạnh hơn .
Lực đạo , dám cam đoan, nếu thêm hai cú nữa, cánh cửa chắc chắn sẽ bể.
Lộ Nhất Phàm hiển nhiên cũng ý thức điều .
Anh đặt chân xuống, dậy tới mở cửa.
Bên ngoài cửa, Cẩm Sầm đỏ mắt, bày một bộ dạng như đang chuẩn bắt gian, chân nâng lên chuẩn đạp.
Thấy cửa mở , mới từ từ hạ chân xuống.
Ng/ực phập phồng kịch liệt, quan sát Lý Nhất Phàm một chút, hình như còn thở phào nhẹ nhõm.
"Đàn em, chuyện gì?"
Lộ Nhất Phàm lười biếng tựa cạnh cửa, nhếch mày Cẩm Sầm.
Cẩm Sầm đẩy , nhanh chóng lao trong phòng.
Sau khi thấy vết thương đầu gối và chai th/uốc giường, hiển nhiên hiểu rõ.
Trong nháy mắt, ánh mắt của Cẩm Sầm về phía , như một cảm giác sống sót t/ai n/ạn, vui mừng khi mất mà tìm ? khi nữa, cái gì cũng .
Cẩm Sầm ngừng hai ba giây, sắc mặt khôi phục như thường, đầu , chịu thua chút nào mà Lộ Nhất Phàm: "Bạn cùng phòng cũ chuyển phòng, đến xem thử, ?"
"Được thì , nhưng..."
Lộ Nhất Phàm giương mắt, liếc về phía đám đang ngó dáo dác xem náo nhiệt ngoài cửa.
Chỉ cần nhướng mày một cái, liền rối rít tản , đảo mắt mất dạng.
"Nếu ầm ỹ đến mức chuyển phòng, lẽ, mối qu/an h/ệ của hai cũng hẳn là như chứ?"
"Là thực sự đến xem thử ?"
Sắc mặt Cẩm Sầm bỗng nhiên trầm xuống.
Nắm tay ở bên siết ch/ặt, gân xanh mu bàn tay nổi lên, khi lồng ng/ực phập phồng mấy cái, đột nhiên giễu cợt:
"Ký túc xá , đắn ?"
"Còn sợ đắn?"
"Cẩm Sầm!" Giọng của cũng trở nên nghiêm túc, "Đuổi theo đến tận phòng ký túc xá để gây chuyện, bệ/nh ? "
Cái gì ?
Vào lúc gh/ê t/ởm bi/ến th/ái thích đàn ông ?
Trong phòng bây giờ thể là hai GAY thích đàn ông đấy.
Hắn rõ ràng chán gh/ét nhưng vẫn ở đây, bệ/nh thì là cái gì?
Cẩm Sầm dường như ngờ cũng sẽ dùng giọng điệu như để chuyện với , trong ánh mắt thoáng qua một tia kinh ngạc.
Rồi đó, khóe môi lạnh lùng nhấc lên.
"Làm ? Chê ở đây cản trở hả?"
Có bệ/nh.
Tôi lười quan tâm đến những lời ng/u ngốc của .