Chuyện xưa nơi Cảng thành - Chương 43

Cập nhật lúc: 2026-05-11 15:38:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cung Thừa đem chuyện thấy Uyển Nhi kể cho Liễu Ngọc Đường . Liễu Ngọc Đường lắng xong, hiểu mỉm . Cung Thừa rầu rĩ hỏi: "Có gì đáng mà em như ?"

 

Liễu Ngọc Đường đưa tay vuốt ve gương mặt đang gồng cứng của Cung Thừa, dịu dàng : "Chỉ vì chuyện mà tâm tình ?"

 

Thấy nụ mềm mại của y, hề chút nghi kỵ, lòng Cung Thừa thẹn hối. Ngập ngừng một lúc, nhỏ giọng kể chuyện mấy ngày , chuyện từng nghi ngờ Liễu Ngọc Đường Mạnh Tiều mang nên mới tin tưởng, lén lút rời khỏi nhà. Kể hết chuyện, Cung Thừa chẳng dám ngẩng đầu lên, chỉ vùi đầu hõm vai Liễu Ngọc Đường.

 

Một lúc lâu thấy tiếng đáp , cũng thấy Liễu Ngọc Đường cử động, Cung Thừa bỗng lo lắng ngẩng đầu lên. Thấy sắc mặt Liễu Ngọc Đường nghiêm nghị, tim thắt . Cung Thừa vội hôn nhẹ lên môi y, khẩn khoản: "Em giận ? Nếu giận thì cứ đánh, cứ mắng , đừng im lặng như , chịu nổi."

 

Hắn nắm lấy tay Liễu Ngọc Đường, đặt lên má , nhẹ nhàng áp bàn tay mềm mại gò má. Liễu Ngọc Đường như sực tỉnh, thấy vẻ cẩn trọng, đáng thương của Cung Thừa, gương mặt y giãn , nở nụ . Y nhéo nhẹ má : "Vừa chỉ là đang suy nghĩ chuyện khác, giận ngài."

 

Y đưa tay vuốt tóc Cung Thừa, như đang vuốt ve một con dã thú: "Em hiểu, ngài tin em cũng là lẽ thường. Tam gia luôn dễ ám toán, cẩn trọng là . Sao em thể trách ngài đây?"

 

Thấy Liễu Ngọc Đường những trách mà còn thấu hiểu, lòng Cung Thừa mềm nhũn. Hắn nhịn : "Em cứ trách . Em càng trách, càng thấy khó chịu."

 

Liễu Ngọc Đường hỏi: "Vậy em trách trách?"

 

"Em cứ trách cứ , Ngọc Đường."

 

"Được, em trách ngài."

 

Liễu Ngọc Đường dứt lời, Cung Thừa nhanh tay che miệng y , thì thầm: "Thôi, Ngọc Đường, em đừng trách nữa. Nghe em oán trách, lòng càng đau hơn. Tốt nhất là em đừng trách gì cả."

 

Liễu Ngọc Đường che miệng, gì, chỉ sâu mắt bằng ánh dịu dàng. Sau đó, y kéo tay Cung Thừa xuống: "Nếu em thật sự phản bội ngài, thật sự lừa gạt ngài, ngài cứ g.i.ế.c em cũng ."

 

Lời vốn định làm Cung Thừa an tâm, ai ngờ phản ứng: "Đừng gở, cả ngày cứ đ.á.n.h đánh g.i.ế.c g.i.ế.c chẳng ho gì." Câu vốn là lời Liễu Ngọc Đường từng dạy Cung Thừa, nay dùng nó để , khiến Liễu Ngọc Đường nhịn bật .

 

Cung Thừa nghiêng đầu, vẻ đầy nghi hoặc: "Chẳng lẽ sai ? Đánh g.i.ế.c đúng là . Nếu phát hiện em lừa gạt , vì g.i.ế.c em, chi bằng mỗi ngày khóa em giường..." Hắn hết câu, giọng điệu thâm trầm nhưng gương mặt đỏ bừng.

 

Liễu Ngọc Đường vuốt ve vết ửng đỏ mặt , trêu chọc bằng chính lời của Cung Thừa ngày : "Lưu manh."

 

Biết y đang bắt chước , Cung Thừa dựa mặt lòng bàn tay y mà . Hai mật một lát, tâm sự xong, Liễu Ngọc Đường mới : "Chuyện nữ t.ử kể, em nhớ từng dạy một học sinh tên là Lâm Uyển. Qua miêu tả của , hình như giống cô bé đó."

 

Cung Thừa kinh ngạc: "Thật ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chuyen-xua-noi-cang-thanh/chuong-43.html.]

 

Liễu Ngọc Đường gật đầu: "Thật. Anh xuống , để em tìm đồ."

 

Cung Thừa rời khỏi Liễu Ngọc Đường, vạt áo y cọ đến xộc xệch. Cả hai chẳng bận tâm, Liễu Ngọc Đường tiến về phía giá sách. Cung Thừa lẽo đẽo theo , y lục tìm trong đống sách vở lấy một cuốn album dày cộm.

 

Cung Thừa nhớ đến cuốn sách từng thấy trong ngăn kéo của y. Hắn hỏi nhưng góc nghiêng nhu hòa của Liễu Ngọc Đường ánh đèn, lòng dịu , nghĩ rằng để vài ngày nữa hỏi cũng chẳng muộn. Dù cũng chẳng còn nghi ngờ y.

 

Cung Thừa chủ động mang đèn bàn gần để ánh sáng thêm sáng tỏ. Album chủ yếu là ảnh chụp chung của giáo viên và học sinh, cùng những tấm ảnh nghiệp.

 

Liễu Ngọc Đường lật tìm kể: "Trường tư em mở mới 5 năm. Mục đích là để dạy học cho những đứa trẻ đủ điều kiện. Ban đầu thu học phí nên chẳng mấy giáo viên chịu đến, hầu như việc đều do một tay em làm. Học sinh lớp đầu tiên em vẫn nhớ rõ mặt từng đứa."

 

Cung Thừa cạnh cầm đèn, bỗng xót xa: "Lúc đó, em hẳn là vất vả?"

 

Liễu Ngọc Đường kịp suy nghĩ, đáp: "Đương nhiên là chút. May mà mở tòa soạn báo, kiếm chút tiền trang trải chi phí trường học và trả lương cho giáo viên. Sau đám học sinh khóa đầu nghiệp, chúng giúp em quản lý trường, em mới nhẹ nhõm hơn nhiều."

 

Nhìn hàng mi rũ xuống của Liễu Ngọc Đường khi ngắm những gương mặt trong ảnh, lòng Cung Thừa chua xót. Hắn hối hận vì ngày Liễu Ngọc Đường sớm hơn để đầu tư, nhưng nghĩ, nếu lúc đó xuất hiện, e rằng cũng chỉ là kẻ lạ mặt y cự tuyệt. Nghĩ , vòng tay ôm lấy vai y, cúi xuống hôn lên má thương.

 

Liễu Ngọc Đường tưởng thúc giục, : "Sắp tìm thấy , đừng vội."

 

Không lâu , y chỉ một bức ảnh: “Ngài xem, là cô bé ?"

 

Cung Thừa khuôn mặt trong ảnh nghiệp. Cô gái để kiểu tóc nữ sinh thời thượng, hai b.í.m tóc dài vắt vai. Gương mặt đổi mấy so với gặp trong hẻm. Cung Thừa gật đầu: " là nàng."

 

Liễu Ngọc Đường đặt ngón tay lên ảnh, : "Em nhớ con bé thích chơi đùa, cũng chẳng thích chụp ảnh, nên chỉ tấm mặt nó. Nó thông minh nhưng tính cách quái gở, gia đình khó khăn nên em cũng chiếu cố nhiều. Sau khi nó rời , em cũng , ngờ lẻn chỗ ngài làm nha ?"

 

Cung Thừa chằm chằm bức ảnh. Liễu Ngọc Đường nhận định: "Không chừng con bé chỉ là nha , mà là gián điệp phái đến bên cạnh ngài. Ngài còn nhớ nó phủ từ lúc nào ?"

 

Cung Thừa lắc đầu: "Không nhớ rõ. Chuyện đều do quản gia xử lý, nào để ý tới."

 

"Phải , chắc là thấy ngài thờ ơ nên mới trộm nhét để lừa ngài. Con bé xinh xắn, chắc lúc đầu định sắp xếp để quyến rũ Tam gia."

 

Cung Thừa kịp lên tiếng, Liễu Ngọc Đường , ánh mắt giảo hoạt mang ý trêu chọc: "Xem nha đầu xinh thế mà cũng chẳng lấy lòng ngài. Biết dụ liền chuyển sang mục tiêu bên cạnh. Bên cạnh Tam gia, một là Vệ Kiệt - gã công t.ử đào hoa khó nắm bắt, hai là Bạch Dật - kẻ gần nữ sắc. Đánh từng yêu như Bạch Dật thì dễ hơn nhiều. Chỉ cần bỏ chút tâm tư, thủ đoạn là thể khống chế ngay. May mà Cung tam gia ngài ngày ngày bận rộn, chẳng để tâm đến đám nha . Nếu ngài chú ý tới, khéo cũng con bé phát hiện Tam gia ngài cũng chỉ là một gã trai từng yêu đương, một lưới bắt trọn cả hai mất."

Ana: =))) xin

 

Loading...