Chuyện xưa nơi Cảng thành - Chương 40

Cập nhật lúc: 2026-05-09 15:34:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngón tay của Liễu Ngọc Đường mang theo chút ấm áp, nhưng vẫn cách nào sánh với nhiệt độ cơ thể của Cung Thừa. Có thể cảm nhận Cung Thừa thực sự vô cùng khẩn trương, dù y hôn , vỗ về , nhưng vẫn nhíu chặt lông mày. Lúc Liễu Ngọc Đường hôn nữa, mà nghiêm túc ngắm thần thái gương mặt Cung Thừa.

 

Cung Thừa nhất thời Liễu Ngọc Đường khống chế đến mức còn gian để né tránh, và cũng đúng như lời , để mặc cho Liễu Ngọc Đường làm gì thì làm. Quá trình đối với Cung Thừa mà lẽ vô cùng dài lâu, thở của như ngưng trệ. Nhịp thở chậm rãi mà thận trọng càng làm cho thời gian như kéo dài vô tận.

 

Khi ngón tay Liễu Ngọc Đường chạm da thịt , Cung Thừa dường như cũng cảm nhận . Cơ thể vốn đang căng thẳng của Cung Thừa rốt cuộc cũng thể thả lỏng đôi chút. Liễu Ngọc Đường mỉm , dịu dàng : “Ngài xem, ngài cũng lợi hại lắm mà, trong cảnh thế vẫn thể làm việc nhỏ .”

 

Cung Thừa quả thực là đầu tiên trải qua chuyện , tỏ mờ mịt giống như một đứa trẻ. Khi Liễu Ngọc Đường chuyện với , khẽ ngước mắt lên. Đôi mắt thế mà ngân ngấn nước, hẳn là vì sợ hãi kết hợp với cảm giác đau đớn mà thành.

 

Hắn bình thường luôn tỏ là một kẻ uy phong lẫm lẫm, thiên hạ vô địch, hoặc giả là dáng vẻ thiết, dịu dàng mặt Liễu Ngọc Đường, nào bao giờ lúc như thế , giống như một đứa trẻ phó thác và ỷ y. Chính vì , mới thấy ở Cung Thừa một khía cạnh đáng yêu thuộc về thời thiếu niên. Dù Cung Thừa bước thời kỳ trưởng thành từ lâu, nhưng y vẫn thể thoáng thấy cái bóng dáng thiếu niên năm nào của . Trong khoảnh khắc đối mắt đơn giản , Cung Thừa lặng im một lát, đáng thương vô cùng mà thốt lên: “Hóa lúc em khó chịu đến thế.” Giọng nghẹn ngào, rõ là vì tâm trạng gì xúc động mà thành.

 

Một lúc , Cung Thừa tiếp với Liễu Ngọc Đường: “Ta chỉ lo cho bản sướng miệng, em tuy ban đầu chút vất vả, nhưng về bắt đầu hơn, cũng chút thích thú, nên cứ ngỡ vị trí bên là thoải mái lắm. Không ngờ thực tế khó chịu đến . Em chắc chắn là gạt , vì lo lắng cho nên mới giả vờ như thế. Chuyện thì gì mà dễ chịu chứ.” Nhìn càng càng tủi , Liễu Ngọc Đường từ kinh ngạc chuyển sang bật khúc khích, y trêu: “Nói năng kiểu gì mà như sắp đến nơi thế ?”

 

Bàn tay còn của Liễu Ngọc Đường khẽ mơn trớn má Cung Thừa. Cung Thừa dùng má cọ cọ ngón tay y, khẽ khàng: “Ta tự nhiên là cực kỳ đau lòng cho em .”

 

Trong lúc hai trò chuyện, động tác mơn trớn vẫn luôn lưu luyến rời. Chính câu của Cung Thừa khiến Liễu Ngọc Đường khẽ động, y nâng nhẹ cơ thể Cung Thừa lên một chút. Cung Thừa lập tức nhíu chặt mày, tuy thốt tiếng nhưng từ cổ họng vẫn bật một tiếng rên rỉ nghẹn ngào khó nhịn. Liễu Ngọc Đường khựng một chút, hỏi : “Đau đến mức khó chịu lắm ?”

 

Cung Thừa vùi đầu vai Liễu Ngọc Đường, lúc trông thực sự vô cùng yếu ớt và mềm yếu. Hắn thì thầm bên tai y: “Cũng hẳn.” Liễu Ngọc Đường hỏi cảm giác thế nào, hỏi hôn lên môi , động tác vô cùng chậm rãi. Lần Cung Thừa đáp lời nào, chỉ vùi đầu lồng n.g.ự.c Liễu Ngọc Đường, thi thoảng khẽ hừ hừ hai tiếng, ngoài đều im lặng.

 

Thế nhưng, vành tai đỏ bừng ẩn hiện làn tóc cùng tiếng thở dốc dồn dập, Liễu Ngọc Đường khẽ ôm lấy , dịu dàng : “Ngài bây giờ thấy gì dễ chịu, nhưng lát nữa tự khắc sẽ .” Bàn tay còn của y nâng gáy Cung Thừa lên, buộc đang vùi đầu trong n.g.ự.c ngẩng mặt, đặt một nụ hôn mang đầy tính xâm lược lên môi .

 

Cung Thừa ngửa đầu đón nhận sự chiếm đoạt của Liễu Ngọc Đường. Cảm nhận động tác của y tuy chậm rãi và mềm mại, nhưng vẫn tìm thấy chút khoái cảm nào từ việc đó, chỉ thấy một cảm giác mỏi nhừ và căng trướng vô cùng khó chịu. Liễu Ngọc Đường ngừng thăm dò trong khoang miệng Cung Thừa, dường như thông qua nụ hôn để tìm điểm nhạy cảm của . Đột nhiên, cả Cung Thừa run b.ắ.n lên, tiếng thở dốc dồn dập và tiếng rên rỉ mơ hồ lập tức đổi âm điệu.

 

Liễu Ngọc Đường tìm đúng chỗ, vì thế động tác càng thêm thâm nhập sâu hơn. Đầu lưỡi y luồn sâu khoang miệng , dùng môi lưỡi mà dây dưa, mơn trớn đầy tình tứ. Bàn tay y cũng ngừng chạm vuốt khắp cơ thể , khiến cho cuộc mật càng thêm phần lưu luyến nồng nàn. Cung Thừa ở bên Liễu Ngọc Đường, những tiếng rên rỉ bật đều nụ hôn của y nuốt trọn bụng. Cơ thể vô cùng thành thật, cứ ngừng chủ động rướn lên áp sát Liễu Ngọc Đường.

 

Mỗi một Liễu Ngọc Đường tiến sâu thăm dò, Cung Thừa khẽ run rẩy nụ hôn l.i.ế.m mút đầy tính xâm lược của y. Hắn rốt cuộc cũng tìm thấy khoái cảm, và cũng tin những gì Liễu Ngọc Đường . Mọi cảm xúc lúc y hóa thành thứ tình ý kéo dài vô tận, khiến lún sâu đó, quên cả đất trời. Sự nhiệt tình, nụ hôn, cái ôm và nhiệt độ cơ thể của y hòa cơ thể Cung Thừa, mang đến một luồng nhiệt lượng nóng bỏng và khao khát tương tự.

 

Hắn mật tựa Liễu Ngọc Đường, mặc cho y tiến hành những nụ hôn đoạt lấy và sự khám phá ngọt ngào. Khi Liễu Ngọc Đường tách môi lưỡi , y thích thú ngắm sắc mặt của Cung Thừa lúc . Cung Thừa đó, quần áo xốc xếch chút hỗn độn, nếu lúc chỉ mới nụ hôn làm cho ý loạn tình mê thì lúc rõ ràng rơi bể tình. Đây là dáng vẻ của Cung Thừa mà y từng thấy đây, Liễu Ngọc Đường chăm chú dùng ánh mắt để khắc họa từng đường nét của .

 

Diện mạo của , thần thái của , sự run rẩy của . Thật khó mà tưởng tượng , một thiếu niên từng kiêu hãnh vác quốc kỳ dũng g.i.ế.c địch, khí phách hăng hái, uy phong lẫm lẫm năm nào, giờ đây y, những cái chạm và nụ hôn làm cho thở dốc thôi, chỉ biểu lộ sự động tình và ỷ từng ai thấy. Người thiếu niên mà y từng ngước khi xưa, giờ đây đang y, ngước mắt y và ôm y đầy mật.

 

Liễu Ngọc Đường dừng , y tự chủ đặt nụ hôn lên môi Cung Thừa. lúc , cơ thể Cung Thừa bỗng nhiên run rẩy kịch liệt. Nụ hôn cũng Cung Thừa giảo hoạt tránh né, khiến đôi môi lướt thẳng qua má Liễu Ngọc Đường.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chuyen-xua-noi-cang-thanh/chuong-40.html.]

Cung Thừa vật , tạm thời vẫn hết bần thần. Chỉ thấy gương mặt Liễu Ngọc Đường vương đầy những vệt ẩm ướt, thần sắc y chút ngơ ngác, gương mặt thanh tú xinh những thứ làm cho bẩn mất. Cung Thừa hì hì: “Không cẩn thận b.ắ.n lên mặt em mất .” Cung Thừa cẩn thận, nhưng nụ của vô cùng giảo hoạt, trông chẳng giống vô ý chút nào. Vì thế, Liễu Ngọc Đường quyết định dễ dàng tha cho .

 

Cung Thừa vẫn đang trong thời gian nhạy cảm hồi phục, làm chịu đựng nổi thêm một trận giày vò nữa, vội kêu oai oái vài tiếng, Liễu Ngọc Đường mới chịu buông tha cho . Cung Thừa thò đầu gần, ướt át hôn lên má y một cái, Liễu Ngọc Đường liền đưa tay xoa xoa gáy . Y dịu dàng trêu ghẹo: “Nói là sợ hãi lắm, thế mà tên nhóc hưởng thụ nhanh hơn ai hết. Trực tiếp quên trời đất chẳng thèm em luôn.”

 

Cả thể xác lẫn tinh thần Cung Thừa đều mềm nhũn, ngoan ngoãn tựa vai Liễu Ngọc Đường, lời nào. Cũng , chỉ thấy khi Liễu Ngọc Đường dứt lời, Cung Thừa liền bật hai tiếng ngây ngô “hắc hắc”. Thật sự từng thấy Cung Thừa dáng vẻ ngốc nghếch như bao giờ. Liễu Ngọc Đường cũng bó tay với , chỉ phì chịu thua.

 

Hai nhão dính, quấn quýt bên thêm một lát mới dậy tắm rửa sạch sẽ, đó cùng lên giường chuẩn ngủ. Dù khi Cung Thừa về Liễu Ngọc Đường chợp mắt một lát nên giờ tinh thần y vẫn còn phấn chấn. Còn Cung Thừa bôn ba bên ngoài cả ngày, phát tiết một trận nên quả thực thấm mệt. Hắn nửa tỉnh nửa mơ chìm giấc ngủ.

 

Nghĩ đến việc lúc nãy chỉ mới dùng đến hai ngón tay của Liễu Ngọc Đường, mới cũng đến mức vô dụng như bản vẫn nghĩ. Hơn nữa dễ dàng cảm nhận khoái cảm đến thế, thậm chí chỉ bấy nhiêu thôi khiến vô cùng động tình. Hiện tại nghỉ ngơi, cơ thể vẫn còn cảm giác mơ hồ phảng phất, quả thực đúng như lời Liễu Ngọc Đường , cảm giác sẽ còn kéo dài một thời gian nữa. Huống chi thứ đối phó với Liễu Ngọc Đường lúc là thứ to lớn cơ chứ? Hắn ôm lấy Liễu Ngọc Đường, mơ màng lẩm bẩm: “Lần quyết sẽ thô bạo như thế nữa.”

 

Liễu Ngọc Đường khẽ vuốt mái tóc , nhẹ giọng: “Ngài miệng thì thế thôi, chứ đến lúc đó ngài bảo là bản khống chế cho xem.”

 

Cung Thừa giả vờ ngốc xòa một tiếng, rốt cuộc cũng phản bác y. Bởi vì đúng là đến lúc đó chuyện sẽ ngoài tầm kiểm soát của , chỉ thể cố gắng hết sức mà thôi. Có điều là khi nào thì vẫn , vì cả hai đều vô cùng bận rộn. Vừa mới ấm áp bên một lát, ôm nghỉ ngơi một chút, khi tỉnh dậy lo liệu chính sự của .

 

Thời gian vô cùng gấp gáp, cả Liễu Ngọc Đường và Cung Thừa đều chú tâm việc . Cung Thừa đó gặp Tần Ngũ. Lần khi dò hỏi hành tung của gã, liền âm thầm bám theo phía trực tiếp lẻn biệt viện của Tần gia.

 

Hoàn cảnh của Tần Ngũ nguy hiểm như Cung Thừa, xung quanh gã bố trí quá nhiều bảo vệ nên Cung Thừa mới dễ dàng tìm sơ hở để đột nhập. Chỉ thấy Tần Ngũ khi trở về phòng thì mệt mỏi mặt. Cung Thừa leo qua cửa sổ phòng nấp tấm rèm cửa, vặn thấy giọng của phu nhân Tần Ngũ cất lên: “Những kẻ khác đều vội vàng né tránh Cung Thừa như tránh tà, thế mà ông cứ hăm hở xông lên phía , đòi thu dọn đống hỗn độn cho .”

 

Tần phu nhân giúp Tần Ngũ cởi chiếc áo khoác vest bên ngoài, đỡ gã tựa ghế nghỉ ngơi, rót cho gã một tách , cằn nhằn tiếp: “Ông cũng thấy đấy, những kẻ ngoài đều đang như hổ rình mồi đống sản nghiệp Cung Thừa để , chỉ chực chờ cơ hội để nuốt chửng nó. Việc làm ăn của ông cũng hợp tác với bọn họ, ông cứ giúp đỡ Cung Thừa như sẽ bọn họ cô lập. Huống hồ chuyện của Cung Thừa chỉ đơn giản là việc thương trường, nó còn liên quan đến cả tranh giành quyền lực giữa các băng đảng thế lực ngầm nữa——”

 

Lời phu nhân còn dứt, Tần Ngũ ngắt lời: “Sao mới về nhà là bà lải nhải chuyện thế?”

 

“Tôi lo cho ông thì lo cho ai? Chuyện của Cung Thừa liên lụy quá rộng, nếu ông cũng cuốn đó đến mức mất cả mạng, thì và cả cái nhà làm ?” Tần phu nhân trực tiếp đặt mạnh ấm lên bàn, lạnh giọng chất vấn.

 

“Chuyện nào nặng chuyện nào nhẹ, tự chừng mực.”

 

“Chừng mực của ông là cái mạng của Cung Tam gia thì nặng, còn con thì nhẹ chứ gì!”

 

“Sao bà nghĩ như thế?”

 

“Thế thì ông xem bản đang làm cái gì !”

 

Cung Thừa nấp rèm cửa hai vợ chồng nhà sắp sửa cãi to, khỏi chột mà khẽ sờ sờ mũi. Tần Ngũ và phu nhân vốn là thanh mai trúc mã, yêu thương khăng khít bao năm qua, từng cãi mấy , thế mà vì chuyện của mà xảy tranh chấp. Lần là do Cung Thừa rủ rê Tần Ngũ cùng lập nghiệp xông pha, vì chuyện hãm hại. Xem mấy gia đình Tần gia bất hòa, thủ phạm ai khác chính là Cung Thừa .

 

Loading...