Chuyện xưa nơi Cảng thành - Chương 27
Cập nhật lúc: 2026-05-04 10:53:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Việc ăn uống thì còn thể dùng hai ngón tay để tự xoay xở, Cung Thừa tất nhiên thể tự làm. đối với những chuyện khác, thì một kẻ băng bó như "bánh chưng" như Cung Thừa bất lực. Con vốn thất tình lục dục, ăn uống cũng là lẽ thường — khi Liễu Ngọc Đường chằm chằm gương mặt đỏ ửng vì kìm nén của Cung Thừa, y liền nhận đang .
Phần lớn thời gian khi ngoài, Liễu Ngọc Đường thích căn ám các , cứ như ngắm Cung Thừa. Cung Thừa thể cử động, thật sự vô cùng nhàm chán, nên đành tùy tiện trò chuyện cùng Liễu Ngọc Đường, dù thật đa thời gian Cung Thừa đều đang ngủ, hoặc là giả vờ mắt to trừng mắt nhỏ với y.
Chỉ là lúc , Liễu Ngọc Đường ngắm gương mặt Cung Thừa, cuối cùng cũng phát hiện điều bất thường. Liễu Ngọc Đường hỏi: “Sao ?”
Khi y hỏi như thế, liền thấy rõ ràng trong ánh mắt Cung Thừa ẩn chứa sự thẹn thùng sâu sắc. Thế là y liền hiểu , Cung Thừa vẫn luôn giấu giếm việc . Hai cứ như một lúc, Cung Thừa hổ đến mức dám Liễu Ngọc Đường.
Hắn dứt khoát nhắm mắt , lí nhí: “Ta tiểu.” Giọng cực kỳ nhỏ, may mắn là nơi chỉ hai họ, nếu thì chẳng ai thấy gì. Lời dứt, gian chợt lặng ngắt như tờ.
Cung Thừa chỉ cảm thấy gương mặt nóng bừng. Nghe Liễu Ngọc Đường im lặng hồi lâu đáp, Cung Thừa lúc mới mở mắt , thấy y cầm chiếc bô xuất hiện ngay mặt. Cung Thừa lập tức : “Ta tự làm! Để tự làm!” Liễu Ngọc Đường bên mép giường, liền khẽ nhướn mày, chế nhạo: “Tự ngài làm?”
Cung Thừa : “Em đừng khinh thường , làm .” Vừa cố cử động. sự cử động chẳng đúng cách chút nào, khiến đau nhức, mặt mày nhăn nhó, nhe răng trợn mắt.
Liễu Ngọc Đường tiến lên đè , : “Đừng cố quá sức. Ngài thể xuống giường, cùng lắm chỉ thể dậy, ngài còn định làm thế nào?” Nói , y đỡ Cung Thừa – lúc như một "cái bánh chưng" – dậy giường. Khi vững, cánh tay vốn khó cử động của Cung Thừa giữ chặt, khiến thật sự chẳng thể nhúc nhích. Hắn chỉ đành yên đó, Liễu Ngọc Đường cởi quần . Nắn bóp, hướng miệng bình. Nhịn lâu, đến lúc bàng quang căng trướng. Dù Liễu Ngọc Đường chạm , cũng thể cảm nhận sự sưng to bên . Thế nhưng cứ loay hoay một lúc lâu, Cung Thừa vẫn thể "giải quyết". Liễu Ngọc Đường ngẩng đầu lên, liền thấy đôi mắt Cung Thừa ngấn nước, thẹn thùng quẫn bách y. Cả khuôn mặt đỏ bừng, lan dần xuống tận cổ. Liễu Ngọc Đường thấy dáng vẻ của thì khỏi bật , hỏi: “Không tiểu ?”
Cung Thừa nhỏ giọng đáp: “Không… .”
“Sao ?”
Cung Thừa im lặng.
Liễu Ngọc Đường : “Có cần em huýt sáo ?” Nói y định huýt sáo thật. Cung Thừa càng thêm hổ, thẹn đến mức dám ngẩng đầu, dám Liễu Ngọc Đường. Mãi vẫn giải , Cung Thừa rầu rĩ: “Em, em đừng .”
“Được.” Tuy đáp như , nhưng ánh mắt Liễu Ngọc Đường vẫn hề rời . Cung Thừa ngượng ngùng dám y, chỉ cúi đầu thúc giục bản , nhanh chóng kết thúc tình cảnh nên chú ý xem Liễu Ngọc Đường còn đang . Qua một lúc lâu, cuối cùng cũng giải quyết xong.
Liễu Ngọc Đường dậy thu dọn, rửa tay. Quay thấy Cung Thừa vì tư thế mà hai đầu ngón tay cử động cũng nhúc nhích, vẫn ngây ngốc đó. Quần cũng kéo lên. Liễu Ngọc Đường tiến tới giúp thu dọn. Trước khi chỉnh đốn , y còn giúp Cung Thừa lau rửa một chút.
Cung Thừa hít một , chiếc khăn lướt qua khiến sống lưng mềm nhũn. Ngẩng đầu Liễu Ngọc Đường, thấy thần sắc y vẫn bình thản, vẻ gì là cố ý. Liễu Ngọc Đường đỡ xuống, bên cạnh, bỗng nhiên hỏi: “Ngài thường xuyên tự rửa sạch sẽ ?”
Cung Thừa phản ứng kịp, vẫn còn đang trong cơn thẹn thùng và dư vị lúc nãy, chờ đến khi hiểu Liễu Ngọc Đường hỏi gì, mặt lập tức đỏ bừng thêm nữa. Ngây ngốc “A” một tiếng. Liễu Ngọc Đường hỏi nữa, dường như câu trả lời. Cung Thừa rốt cuộc hỏi đến mức gật đầu xem như câu trả lời. vẫn đáp thêm một câu: “Rửa sạch sẽ mới cảm thấy khô ráo thoải mái hơn.”
Liễu Ngọc Đường bỗng : “Trách .”
Nụ khiến Cung Thừa ngay Liễu Ngọc Đường đang cố ý trêu chọc . Mặt chỉ đỏ mà còn nóng bừng, chẳng phản ứng thế nào. Muốn thẹn quá hóa giận gì đó, nhưng sự hổ lấn át cơn giận, đến cùng chỉ thể một câu: “Lưu manh.” Nói xong liền đầu Liễu Ngọc Đường nữa.
Giọng Liễu Ngọc Đường như thể ngạc nhiên: “Thế là lưu manh ? Vậy chẳng làm Tam gia cảm thấy dâm loạn ? Em đang dâm loạn Tam gia ?” Nghe y hiểu gọi là Tam gia, Cung Thừa ngay trong lòng Liễu Ngọc Đường đang ủ mưu . Cung Thừa chẳng buồn để ý đến y nữa. Hận thể tìm cái lỗ mà chui xuống.
May là Liễu Ngọc Đường cũng mãi về chuyện . Khi thấy Cung Thừa sắp xù lông, y luôn cách chuyển sang chủ đề nghiêm túc. Thế là Cung Thừa thể . Liễu Ngọc Đường : “Trong tư thục của em cơ bản đều là của em, ngài cần lo lắng, em tin tưởng họ. Họ sẽ đem chuyện của cho bên ngoài. Còn đám sinh viên Đại học Cảng Thành , cũng khó phân biệt, nên khi ngài xuất viện, em sẽ đưa ngài về Đại học Cảng Thành nữa. Chỗ của em kín đáo hơn nhiều, thể che giấu ngài hơn.”
Cung Thừa đáp gọn: “Ừ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chuyen-xua-noi-cang-thanh/chuong-27.html.]
“Vết thương của ngài khôi phục . Nặng nhất chỉ là thương xương cốt, cần dưỡng thêm mấy ngày. Ít ngày nữa là thể rời khỏi bệnh viện . Tuy rằng với ngài, ở bệnh viện lâu một chút thì hơn, nhưng vẫn là an , luôn đến gặp em, hẳn cũng kẻ giám sát quanh đây. Càng ở bên ngoài thì càng dễ lộ manh mối. Chỉ đành sớm đưa ngài rời khỏi đây sớm.”
Cung Thừa đầu Liễu Ngọc Đường. Lặng lẽ y những điều , Cung Thừa khẽ gọi: “Liễu Ngọc Đường.”
Tiếng gọi mang theo vài phần nghiêm túc. Liễu Ngọc Đường tưởng Cung Thừa gì quan trọng, hoặc là lời tâm tình bí mật, nên y cúi ghé sát , gì.
Theo thở nóng hổi của Cung Thừa phả , là câu : “Em đối xử với như . Rốt cuộc là vì ?” Chưa để y kịp đáp, Cung Thừa tiếp: “Ta em sẽ là vì ái mộ . Trước đều tin. lúc ...” Cung Thừa vốn khó cử động, mà cố dùng bàn tay đưa hai ngón tay cử động vuốt ve gương mặt Liễu Ngọc Đường. Có thể thấy nỗ lực thế nào.
Cung Thừa vẫn nhẹ giọng: “Ta chỉ với em, nếu em dám phản bội lừa gạt . Ta sẽ khiến em c.h.ế.t chỗ chôn.”
Liễu Ngọc Đường chuyển mắt, thấy đôi mắt Cung Thừa lặng lẽ phản chiếu bóng hình . Thần sắc nghiêm túc, cho thấy đây lời đùa. Từ giọng ngắn ngủi đó, thể cảm nhận sự nghiêm trọng trong lời của Cung Thừa.
Khoảng cách hai lúc gần, thở gần như hòa quyện. Lúc mắt Cung Thừa hung tợn như thú dữ, dường như đang dùng cách để cảnh cáo Liễu Ngọc Đường phản bội. Thế nhưng cái hôn đặt lên môi Liễu Ngọc Đường vô cùng ôn nhu, trái ngược với vẻ hung hăng .
Đây là nụ hôn thứ ba của họ. Lần Cung Thừa là chủ động, còn chút hung lệ nào, chỉ còn sự dịu dàng hiếm thấy. Hắn hôn thật chậm rãi, mút nhẹ môi lưỡi Liễu Ngọc Đường, như thể dùng cách để bộc lộ nỗi lòng. Mọi cảm xúc kích động và biến chuyển trong mấy ngày qua đều gửi gắm nụ hôn nhẹ . Chỉ còn sự chân thành thuần túy nhất.
Liễu Ngọc Đường vốn nghĩ tới nụ hôn như , thế nên dù Cung Thừa hôn hồi lâu, y vẫn thể bừng tỉnh. Đến khi y định thần , liền xoay cúi đầu, chuyển từ động sang chủ động, hôn một cách hề ôn nhu, thậm chí phần tàn bạo lên môi Cung Thừa.
Trừ đầu tiên vì rõ tâm ý Cung Thừa nên còn thăm dò, nụ hôn của Liễu Ngọc Đường từ đến nay bao giờ tính là nhu hòa.
Cũng giống như vẻ ngoài ôn nhuận che giấu một nội tâm cực kỳ hung tàn, tăm tối. Nhất là qua những nụ hôn của y. Không hề lưu tình. Lấy cách chiếm hữu của chính để đoạt lấy cùng xâm chiếm, dù Cung Thừa cố gắng chiếm thế thượng phong thế nào, thì vẫn luôn thua thiệt trong những lúc thế .
Có lẽ vì Cung Thừa vốn nhiều kinh nghiệm hôn môi, nên luôn bại trận. Hơn nữa Cung Thừa đang thương nặng, thể cử động, chỉ đành mặc cho Liễu Ngọc Đường đùa nghịch, tùy ý y hôn môi. Cho đến cuối cùng, khi Liễu Ngọc Đường buông , chỉ thấy Cung Thừa trong dáng vẻ ý loạn tình mê.
Thế nhưng Cung Thừa dù đang mơ hồ, vẫn hỏi: “Em hôn giỏi như , chắc là sớm mật với bao nhiêu ? Nhìn em hiện giờ đắn như , thật ngờ em thế nhưng...” Hắn , thấy môi Liễu Ngọc Đường hồng nhuận, mang theo ý doanh doanh, thật sự quá , liền khó khăn dùng hai ngón tay sờ sờ lên đó. Liễu Ngọc Đường bắt lấy ngón tay , : “Chuyện em còn hỏi ngài, em thấy xung quanh Tam gia cũng ít mỹ nhân, non nớt ngây ngô đến thế. Trông như thể từng khai trai . Vừa em chỉ mới hôn một chút, Tam gia suýt chút nữa liền...”
Lời kích Cung Thừa đến đỏ mặt tía tai, lập tức phản bác: “Ta hỏi em, em còn đáp. Cố ý dời đề tài để giễu cợt , thì chính em mới là kẻ trăng hoa.”
Liễu Ngọc Đường : “Nếu đến chuyện tình duyên, thì cũng chỉ Tam gia thôi.”
“Ta tin.” Cung Thừa hừ lạnh.
“Ngài tin ái mộ ngài, lúc tin cơ chứ?”
Cung Thừa đáp, chỉ : “Nếu em còn tìm những kẻ trăng hoa đó, sẽ trừng phạt em!”
“Suốt ngày đ.á.n.h đánh g.i.ế.c g.i.ế.c, chút nào.”
“Vậy là thật ?! Bây giờ còn bao che cho chúng.”
“Tam gia cứ cho là , em gì Tam gia cũng tin, em chẳng gì nữa.”
Cung Thừa tiến tới c.ắ.n môi Liễu Ngọc Đường, thật sự thích y những lời giảo biện giễu cợt nữa.
Ana: Thôi ngay cho ……..