Chuyện xưa nơi Cảng thành - Chương 25

Cập nhật lúc: 2026-05-03 17:55:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đau đớn. Thứ duy nhất Cung Thừa cảm nhận lúc chính là nỗi đau đớn tột cùng. Toàn như xé rách từng mảnh. Ý thức của dường như cũng nhốt chặt trong vòng vây của cơn đau , cứ lặp lặp giữa sự tỉnh táo và hôn mê. Hắn thống khổ bồi hồi trong màn đêm đen kịt , ngoài nỗi đau , cơ hồ chẳng còn cảm nhận điều gì khác. Thế , dần dần, thấy một giọng truyền đến. Giọng như xuyên thấu qua bóng tối vô tận mà tìm tới . Hắn đang gọi . Hắn vẫn luôn ngừng gọi tên .

 

“Cung Thừa.”

 

“Cung Thừa.” Hắn đang gọi tên . Giọng kỳ thực sớm khắc sâu trong ký ức của Cung Thừa. Thế nên, ngay khi thấy thanh âm đó, ngay đó là ai. Cung Thừa nỗ lực mở mắt, cho rõ mặt .

 

Hắn cứ ngỡ sẽ thất bại, nhưng , mắt rốt cuộc xuất hiện một cảnh tượng khác ngoài màn đêm đen đặc. Một đôi bàn tay lạnh băng đang vuốt ve gương mặt Cung Thừa. Bản Cung Thừa cảm thấy thể cực kỳ lạnh lẽo, mà bàn tay của Liễu Ngọc Đường chạm dường như còn lạnh lẽo hơn nhiều. Trong cơn hư ảo, Cung Thừa dần rõ khuôn mặt của Liễu Ngọc Đường.

 

Gương mặt hiện lên ngay mắt . Chưa bao giờ Cung Thừa thấy Liễu Ngọc Đường bộc lộ biểu cảm như : túc mục lạnh lùng, trầm tĩnh mà đau thương. Y vuốt ve gương mặt Cung Thừa. Thấy Cung Thừa giờ phút mơ mơ màng màng mở mắt, cũng Cung Thừa còn giữ bao nhiêu phần tỉnh táo, y chỉ nhẹ nhàng với : “Vô luận phát sinh chuyện gì, đều cần đ.á.n.h tiếng. Ngài hãy chờ em, em sẽ trở sớm thôi. Rất nhanh thôi, ngài sẽ thấy em.”

 

Cũng Cung Thừa rốt cuộc . Hắn đang cuộn tròn trong chiếc rương hẹp, một mảnh huyết sắc. Cũng may vẫn thể nhận Cung Thừa thiếu hụt tay chân, xem ngay giây phút đầu tiên bước An Thanh công quán, sớm giác ngộ điều gì đó bất thường, vì thế mới thể chút tránh hiểm, nổ thành phế tích. Có thể nhặt về một cái mạng là điều vạn hạnh.

 

Thế nhưng, những miệng vết thương dữ tợn Cung Thừa vẫn là điều thể lờ . Có thể thấy rõ Cung Thừa đang chịu đựng nỗi thống khổ lớn đến nhường nào, cũng còn thể trụ vững trong tình trạng bao lâu nữa. Việc tiếp theo Liễu Ngọc Đường cần làm chính là lặng lẽ đưa Cung Thừa trị liệu. Chỉ Bệnh viện Đệ nhất Cảng Thành mới thể làm việc .

 

Có kẻ chờ đợi Cung Thừa tới để kích nổ An Thanh công quán, đương nhiên cũng kẻ đang rình rập ở bên. Liễu Ngọc Đường tiêu tốn ít sức lực mới mang Cung Thừa khỏi An Thanh công quán, giấu trời qua biển đưa bệnh viện, tránh né ánh mắt rình rập, còn tìm đáng tin cậy nhất để tiến hành trị liệu bí mật cho Cung Thừa, đây là một việc dễ dàng. Vì , lúc Liễu Ngọc Đường chỉ thể đưa Cung Thừa lẻn bệnh viện. Y mượn cớ chính cũng thương do sóng xung kích để che đậy việc tiến bệnh viện.

 

Khi y cúi , sắp đậy nắp rương , liền thấy tiếng Cung Thừa thoi thóp khẽ gọi: “Liễu —— Ngọc Đường ——” Nơi sâu thẳm trong tâm hồn dường như tiếng gọi ỷ đến cực điểm, suy yếu đến cùng cực khẽ gõ một cái, khiến nỗi phiền muộn và chấn động cuộn trào lên.

 

Cung Thừa vốn sắp mất hết ý thức và sức lực, lúc , còn sức để nắm lấy tay Liễu Ngọc Đường. Bàn tay đầy m.á.u tươi và bụi bẩn của Cung Thừa túm chặt lấy bàn tay Liễu Ngọc Đường, Liễu Ngọc Đường rũ mắt Cung Thừa đang co quắp trong rương.

 

Mặc dù Cung Thừa đang giữ , sâu trong lòng y cũng tràn đầy chấn động, nhưng y hề tham luyến, mà tranh thủ từng giây phút, nhốt Cung Thừa trong đó, đó bắt đầu thực thi kế hoạch tiếp theo của .

 

Thế là, bàn tay đang nắm lấy tay Liễu Ngọc Đường của Cung Thừa, Liễu Ngọc Đường “vô tình” tránh thoát. Có lẽ khi rời , Liễu Ngọc Đường vẫn vỗ nhẹ lên mu bàn tay Cung Thừa để an ủi về mặt cảm xúc. Cung Thừa lúc lâm hôn mê nên thể nhận . Hắn chỉ cảm thấy Liễu Ngọc Đường cũng rời xa . Nỗi đau đớn cuộn trào ập tới, một nữa giam cầm ở nơi hoang vu trống vắng. Hắn lún sâu đó, dường như vĩnh viễn thể tỉnh .

 

Hắn cũng thể phân biệt thời gian trôi qua như thế nào, chỉ là khi đủ năng lực mở mắt nữa, xung quanh vẫn là một mảnh đen kịt. mơ hồ thể thấy ánh sáng hắt từ tấm màn che, ngửi thấy mùi đặc trưng của bệnh viện, khiến Cung Thừa hiểu rằng vẫn c.h.ế.t, cũng thể mơ hồ đoán nơi đang ở.

 

Hắn ở chỗ , thử cử động, mới phát hiện băng bó như một cái bánh chưng, cơ hồ chỗ nào thể nhúc nhích . Cung Thừa bất đắc dĩ nở một nụ , nhưng mặt hình như cũng vết thương, cử động cơ mặt một cái, càng làm mặt đau rát.

 

Hắn nghĩ, khuôn mặt tuấn thế mà xuất hiện vết thương, hủy dung . Dáng vẻ của , xem thật sự một chuyến đến cửa quỷ môn quan, ngạnh sinh kéo trở về.

 

Cung Thừa yên tĩnh một lát, đó bỗng nhiên thấy tiếng động bên ngoài. Có tiếng bước chân truyền đây, vị trí , gian đen kịt khiến Cung Thừa thể ở đây, cũng chính xác đang ở chỗ nào.

 

Hắn trợn tròn mắt, dựng tai lên thanh âm bên ngoài.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chuyen-xua-noi-cang-thanh/chuong-25.html.]

Tiếng bước chân của nọ kèm theo tiếng thứ gì đó gõ xuống mặt đất, vì thế Cung Thừa thể phỏng đoán, trong tay đang cầm một cây gậy chống. Trong óc Cung Thừa lập tức nhớ tới một . Giây tiếp theo, thanh âm quen thuộc của đó chứng thực phỏng đoán của Cung Thừa, nọ : “Ngọc Đường, đến xem ngươi đây.”

 

Thế nhưng, so với việc thanh âm của Mạnh Tiều làm kinh ngạc, nội dung lời của Mạnh Tiều mới là điều khiến Cung Thừa ngạc nhiên nhất. Hóa Liễu Ngọc Đường đang ở cùng một gian với , chỉ là giấu kín ở một góc khuất nào đó.

 

Cung Thừa liền đây là biện pháp mà Liễu Ngọc Đường nghĩ để thể tiếp nhận trị liệu. Hắn trong lòng đang suy nghĩ như , liền thấy thanh âm của Liễu Ngọc Đường. Cung Thừa cũng , từ vụ nổ ở An Thanh công quán tới nay, rốt cuộc hôn mê bao lâu. Chỉ rằng, thực sự lâu thanh âm của Liễu Ngọc Đường.

 

Thanh âm của Liễu Ngọc Đường từ bên ngoài truyền , lọt tai Cung Thừa, chợt một cái liền sưởi ấm trái tim , dường như trái tim đang trầm tịch bỗng nhiên nhảy lên một nhịp. Hắn thấy Liễu Ngọc Đường : “Chỉ là chút vết thương nhỏ thôi, Mạnh gia cần lo lắng như .” Thanh âm của y mà suy yếu vô lực.

 

Cung Thừa còn nhớ rõ khi hôn mê, thấy hình ảnh Liễu Ngọc Đường lao trong đó. Rốt cuộc thì nổ mạnh lan tỏa đến đó, cộng thêm ngọn lửa bùng cháy dữ dội , đều sẽ gây tổn thương nhất định cho Liễu Ngọc Đường – màng tất cả mà xông lúc . thanh âm , dường như Liễu Ngọc Đường thực sự thương hề nhẹ.

 

Cung Thừa giấu ở nơi , khi thanh âm của y, trong lòng nảy sinh vài suy đoán vô căn cứ, chút bối rối làm . Thanh âm của Liễu Ngọc Đường suy yếu vô lực đến thế, hơn nữa sắc mặt tái nhợt như , ít chỗ cũng là băng gạc và băng vải băng bó vết thương, liền Liễu Ngọc Đường thực sự thương nặng. Nhìn thấy dáng vẻ của Liễu Ngọc Đường, cộng thêm việc Liễu Ngọc Đường từ đến nay vốn dĩ dung mạo , liền nhịn khiến sinh vài phần trìu mến.

 

Mạnh Tiều cũng theo đó hỏi: “Sao thương nghiêm trọng đến thế?”

 

Trên mặt Liễu Ngọc Đường mang theo một nụ suy yếu, nụ hiện mặt y càng lộ vẻ vô tội đáng thương. Liễu Ngọc Đường : “Nhiệm vụ của cận với Cung Thừa, để lấy thông tin về s.ú.n.g ống đạn dược. Lúc đó tình huống khẩn cấp, nếu Cung Thừa c.h.ế.t, thì việc s.ú.n.g ống đạn d.ư.ợ.c coi như bỏ, còn ảnh hưởng đến kế hoạch của Mạnh gia. Hơn nữa lúc đó cũng cách công quán xa, sự việc xảy đột ngột, nghĩ đến đầu tiên là chuyện của Mạnh gia, xem thử Cung Thừa c.h.ế.t . Không ngờ sẽ nổ thứ hai, cũng may là tiến , chỉ là mảnh vỡ vạ lây mà thôi. Chỉ là trông vẻ đáng sợ, chứ đặc biệt nghiêm trọng. Đa tạ Mạnh gia quan tâm.”

 

Y như , những lời quả thực chuẩn xác, cũng biểu lộ sự chân thành của bản . Những lời tai vẫn thể khiến cảm thấy hài lòng. Mạnh Tiều chống gậy, thủ hạ dời cho một chiếc ghế tới, xuống, ngắm gương mặt của Liễu Ngọc Đường.

 

Vẫn khó để đoán tâm tư của Mạnh Tiều qua gương mặt .

 

Từ khi Mạnh Tiều phế một chân, rời khỏi Cảng Thành mấy năm nay trở về, trở nên trầm hơn nhiều. Mạnh Tiều lúc với Liễu Ngọc Đường rằng: “Ngọc Đường, ngươi cảm thấy chuyện là do làm ?”

 

Ánh mắt trầm tĩnh của Liễu Ngọc Đường mặt Mạnh Tiều, dường như đang tiến hành suy xét nghiêm túc, đó y : “Tôi cảm thấy do Mạnh gia làm. Mạnh gia cũng đang trong lòng niệm tới s.ú.n.g ống đạn d.ư.ợ.c của Cung Thừa, nếu thể cướp s.ú.n.g đạn của , với chúng chính là dệt hoa gấm. Hơn nữa gần đây Cung Thừa đang thế thái tiệm thất, cũng vội gì mà lúc liền g.i.ế.c . Mạnh gia lỗ mãng như .”

 

Lời , Mạnh Tiều ha ha lớn. Điều rốt cuộc vẫn khiến Liễu Ngọc Đường chút kinh ngạc, Mạnh Tiều đột nhiên như ý gì. Tuy nhiên biểu cảm mặt y hề lộ một chút nào, bày mắt Mạnh Tiều vẫn là bộ dạng cung khiêm dịu ngoan như cũ. Sau khi Mạnh Tiều lớn như , y hề lên tiếng, đợi khi đủ mới thấy lão : “Xác thực làm. Ngươi ngược hiểu . Nếu nóng lòng g.i.ế.c Cung Thừa, thì cũng sẽ để ngươi làm cái trò nước ấm nấu ếch . Tất nhiên đối với , thể dần dần tan rã thế lực của Cung Thừa, khi khiến ngã xuống thể xoay nữa, thì cũng chỉ thể thâm nhập giữa thế lực của , biến từng chút từng chút một trở thành vật dụng cho . Lần kẻ tay , thêm tin Cung Thừa ám sát, nghĩ đến kẻ còn sốt ruột hơn cả chúng .”

 

Ánh mắt Liễu Ngọc Đường về phía bàn tay đang nắm đầu gậy chống của Mạnh Tiều. Mạnh Tiều mỗi khi suy tư, từ đến nay đều thích dùng ngón tay nhẹ nhàng gõ lên đầu gậy. Trong gian vắng vẻ , một lúc lâu , Mạnh Tiều mới tiếp: “Cung Thừa gặp nạn đó liền mất tích. Ngọc Đường, ngươi xem Cung Thừa ?” Ánh mắt lạnh lẽo của từ phía bên b.ắ.n về phía , điều đó cũng cho thấy trong lòng Mạnh Tiều vẫn còn vài phần hoài nghi Liễu Ngọc Đường.

 

Thần sắc của Liễu Ngọc Đường hề đổi, chỉ : “Lúc đó hỏa thế quá lớn, dư ba đ.á.n.h trúng, đương nhiên là nửa phần. Cũng thấy dáng vẻ của Cung Thừa, c.h.ế.t vẫn còn sống. Tôi ở chỗ đó cố tình chờ đợi hồi lâu, kêu thủ hạ của Cung Thừa mau chóng cứu hỏa cứu , nhưng cũng tìm thấy tung tích của , cảm thấy cả vô cùng đau đớn, thể tới bệnh viện một chuyến. Bất quá khi tới đây, mau chóng sai báo tin việc cho Mạnh gia. Mạnh gia hẳn là so với hẳn cách tìm Cung Thừa.”

 

Mạnh Tiều : “Ngươi đúng, khi ngươi truyền tin tới, phái tới đó đầu tiên. Động tĩnh lớn như , các thế lực khác đều xuất động, lúc các thế lực vây quanh công quán của Cung Thừa chặt như nêm cối, cho dù chạy trốn, dễ dàng như . Ngươi xem ——” tạm dừng một chút, ánh mắt thẳng Liễu Ngọc Đường, “Cung Thừa c.h.ế.t .”

 

Liễu Ngọc Đường : “Không . cho rằng, vẫn là nên cảnh giác một chút thì hơn.”

 

Vì thế cuộc chuyện của bọn họ cứ như mà kết thúc. Mặc dù Mạnh Tiều thêm vài lời râu ria, Liễu Ngọc Đường vẫn đáp mỹ tì vết, khi đó lão mới rời khỏi nơi . Tức khắc, bộ phòng bệnh lâm một mảnh yên tĩnh. Qua một lúc khá lâu, Liễu Ngọc Đường mở một cánh cửa bí mật trong phòng bệnh, liền thấy đôi mắt sáng ngời sâu thẳm đang ngóng y.

 

Loading...