Chuyện xưa nơi Cảng thành - Chương 17
Cập nhật lúc: 2026-05-01 15:05:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cung Thừa tuy là lâm bệnh nhiều ngày, nhưng những ngày trái còn thoải mái hơn bất cứ lúc nào đây.
Chưa bàn đến việc hiện tại đều cho rằng đại thế mất, dù vẫn kiêng kỵ thế lực tàn dư của mà dám bỏ đá xuống giếng, nhưng nhờ mà cũng bớt bao nhiêu kẻ phiền nhiễu tìm đến tận cửa. Các cửa tiệm của vẫn hoạt động bình thường, cơ bản sóng gió gì lớn, rốt cuộc sản nghiệp đồ sộ bám rễ ở Thành Cảng mấy năm trời, thấm sâu mặt đời sống của dân, dễ gì mà sụp đổ trong một sớm một chiều.
Hơn nữa Cung Thừa chỉ một cửa tiệm, cấp của đều xử lý việc đó. Những năm xưa cùng sinh tử, kẻ đầu óc thì quản lý cửa tiệm kiếm tiền; kẻ thiếu đầu óc thì làm đại ca phố, trị cho đám băng đảng tiểu nhân ở Thành Cảng ngoan ngoãn; kẻ thương còn tâm trí tung hoành thiên hạ thì ở trang đ.á.n.h bài, uống , tán dóc.
Chỉ là ngờ lúc đó đám ở trang đ.á.n.h học sinh của Liễu Ngọc Đường, gây vụ lùm xùm . Dù thế lực hai bên từng âm thầm giao thủ vài , nhưng cũng chính vì vụ việc đó mà cả hai mới thực sự gặp mặt đầu tiên.
Nghĩ đến chuyện , Cung Thừa về phía Liễu Ngọc Đường đang đối diện. Cái tên Liễu Ngọc Đường đến là đến, hễ thời gian là ghé qua, nếu bận tới y còn gọi điện đến An Thanh công quán để dặn Cung Thừa đừng đợi lâu.
Lần đầu nhận điện thoại Liễu Ngọc Đường thế, Cung Thừa chẳng ý chút nào, lập tức vặc một câu: "Ai thèm đợi ngươi? Ngươi tới thì liên quan gì đến !" xong liền dập máy cái rụp.
Ấy thế mà đầu , Cung Thừa phân phó hầu cất bình mới pha , dặn nhà bếp bớt vài món ăn. Sau đó, lủi thủi trở về phòng dài một cách đầy buồn chán.
Cung Thừa vội, nhưng đám thuộc hạ và đồng minh của thì ai nấy đều bận tối mắt tối mũi.
Đặc biệt là Lâm Chí Học, từ diễn màn kịch đàm phán thất bại với chính phủ nước Thừa, y cũng chẳng mấy khi lộ diện, là diễn cho trót vai thêm một thời gian nữa. Còn Tần Ngũ về Thành Cảng thì bảo là Tết Trung Thu sắp đến nên lo dọn dẹp việc kinh doanh, chẳng rảnh mà tìm Cung Thừa. Những khác nếu lập gia đình thì cũng con cháu đầy đàn, lúc dù Thành Cảng chút biến động nhưng ai nấy đều nỗ lực đón một cái Tết Trung Thu hỉ hả, chẳng ai đến chỗ Cung Thừa để tìm thêm việc phiền phức .
Thế nên Cung Thừa thực sự "nhốt" trong An Thanh công quán, ngoài hai tên tùy tùng cận thì chẳng ai để chuyện cùng.
Lại tên "hũ nút" Bạch Dật thế nào mà đang hẹn hò với một sinh viên trẻ, cứ hễ rảnh rỗi là biến mất tăm. Có đôi khi Vệ Kiệt thèm rượu, Cung Thừa cho phép là uống đến say khướt, bỏ Cung Thừa một . Những hầu khác trong công quán vốn chả thuộc, quản gia thì còn chuyện đôi câu nhưng tuổi cao nên chẳng mấy.
Rốt cuộc, trong cái An Thanh công quán rộng lớn , Cung Thừa chẳng tìm ai để giải khuây. Nếu Liễu Ngọc Đường tới, chắc nghẹn đến phát rồ mất. Cho nên miệng thì bảo "liên quan gì đến ", nhưng thực chất trong lòng Cung Thừa đang thầm mong y tới đấy thôi. Chỉ cần Liễu Ngọc Đường báo là sẽ đến, Cung Thừa còn phái cả xe riêng đón y cho bằng .
Đến , khi Liễu Ngọc Đường gọi điện báo tới , thái độ của Cung Thừa chuyển từ "liên quan gì " sang một tiếng "ờ" hờ hững, thành " tới?". Cuối cùng, hễ y báo bận là tức đến mức cúp điện thoại ngang xương.
Ở chung vài ngày, Cung Thừa phát hiện Liễu Ngọc Đường là cực kỳ khéo ăn khéo . Y luôn đối phương hứng thú với điều gì để dẫn dắt câu chuyện một cách đầy lôi cuốn. Liễu Ngọc Đường nhiều hiểu rộng, chẳng làm y Cung Thừa thích những câu chuyện về hùng truyền kỳ, thế là mỗi tới y kể cho .
Cung Thừa đến nhập tâm, đến mê mẩn. Hắn hận thể giữ luôn Liễu Ngọc Đường bên cạnh để y kể hết mớ chuyện hùng trong bụng . Dù rõ tâm tư thật sự của y là gì, nhưng ít Cung Thừa Liễu Ngọc Đường đối đãi với t.ử tế —— chí ít thì những ngày ở cạnh y, cảm thấy vô cùng vui vẻ.
Lúc , Liễu Ngọc Đường dường như nhận tầm mắt của Cung Thừa nên ngẩng đầu lên. vì việc tay đang dở dang, ánh mắt y vẫn còn dán đống giấy tờ nên khi Cung Thừa thấy y ngẩng đầu, lập tức lấy tờ báo che mặt .
Nếu tờ báo phát tiếng động lớn đến thế thì màn trộm của Cung Thừa chắc cũng lộ liễu đến . tiếng báo kêu "rắc rắc" vang lên, trái càng làm rõ cái hành động "giấu đầu hở đuôi" của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chuyen-xua-noi-cang-thanh/chuong-17.html.]
Quả nhiên, giọng đầy ý của Liễu Ngọc Đường vang lên: "Tam gia chuyện gì với ?"
Hôm nay Liễu Ngọc Đường tới buôn chuyện hùng với Cung Thừa mà mang theo một xấp tài liệu, cứ như biến nơi thành văn phòng làm việc của .
Cung Thừa đó lướt mắt qua, thấy là bài tập của sinh viên, bài báo của tòa soạn hoặc công văn của trường học. Hôm nay chẳng y bận việc gì mà tới lì bàn làm việc trong thư phòng của Cung Thừa để xử lý giấy tờ, chẳng thèm với câu nào.
Cung Thừa đành lấy tờ báo hôm nay để g.i.ế.c thời gian.
Gần đây báo chí cũng chẳng gì mới lạ, tin chính vẫn là bàn luận về nội chiến nước Thừa, mấy thứ đồ chơi mới phố Tây ở Thành Cảng, cửa hiệu khai trương, nước ngoài góp vốn, ngân hàng thế thế nọ. Chẳng thấy ai nhắc đến Cung Thừa , bàn về chuyện quân vệ Quốc hội Thành Cảng cả.
Cuối cùng, Cung Thừa xong cả thiên truyện phiêu lưu dài kỳ báo, thẩn thơ một hồi xem Liễu Ngọc Đường định bận đến bao giờ. Chợt nhớ vụ của trang đ.á.n.h học sinh của y, bèn đưa mắt Liễu Ngọc Đường. Ai ngờ cái tên bận rộn thế mà cứ như mắt đỉnh đầu, ngẩng lên tóm gọn ánh mắt của .
Cung Thừa đành hạ tờ báo che mặt xuống, đối diện với Liễu Ngọc Đường.
Hôm nay Liễu Ngọc Đường mặc một bộ áo dài màu đen (huyền sắc) cổ cao, chắc do xem nhiều văn bản nên y đeo thêm một cặp kính. Đôi mắt lớp kính che bớt một chút, nhưng trái càng làm tăng thêm vẻ hào hoa phong nhã, nho nhã hiền hòa.
Khi Liễu Ngọc Đường nghiêm túc, nụ mặt biến mất, biểu cảm trở nên nhàn nhạt, khoác lên một tầng xa cách khó gần. chỉ cần đối diện với Cung Thừa là nụ nở môi. Chẳng y là đắn vì lý do gì khác, nhưng công nhận rằng lúc y mang một phong thái riêng, khi là một vẻ khác, mà vẻ nào cũng đều cả.
Cung Thừa lên tiếng: "Chuyện đây, điều tra rõ . Là do bài báo tòa soạn của ngươi bọn họ thấy. Đám đó đầu óc ngu ngơ, chẳng hiểu nghị luận với đ.á.n.h giá gì cả, cứ tưởng đang thóa mạ nên khi tên Đầu Hổ nóng tính kích động vài câu là chúng nổi khùng lên. Vốn định tìm của tòa soạn lý luận, ai ngờ đường gặp học sinh của ngươi. Bọn họ lời , sỉ nhục ngươi vài câu khiến đám học sinh đó vì hộ thầy mà cự cãi . Thế là xảy xô xát. Chuyện quả thực là sai, xin ngươi."
Nói xong, Cung Thừa thấy Liễu Ngọc Đường thèm đống giấy tờ tay nữa mà chống cằm, chăm chú lắng . Nụ mặt y càng lúc càng sâu.
Cung Thừa xong mới phát hiện kẻ đang thực chất là một con hồ ly đang vẫy đuôi trêu cợt . Nhìn cái vẻ mặt "đang sướng trong lòng" của Liễu Ngọc Đường, Cung Thừa im lặng một lúc gắt: "Liễu Ngọc Đường, ngươi trưng cái vẻ mặt đó là ý gì?"
Liễu Ngọc Đường đáp: "Hiếm thấy quá, Tam gia xin cơ đấy."
Cung Thừa hừ lạnh: "Ta hạng rợ. thì nhận, gì mà lạ."
Liễu Ngọc Đường : "Nghe bảo bên phố nước ngoài cái món đồ chơi mới lạ thể ghi âm thanh. Biết thế mang một cái tới để ghi lời của Tam gia ."
Rất nhiều Cung Thừa cảm thấy Liễu Ngọc Đường cũng khá dễ gần, tài hoa hơn , chẳng trách đám sinh viên kính yêu y đến . cứ mỗi khi định bớt ghét y một chút thì y giở cái thói "chập mạch" , nhất quyết trêu cho nổi điên mới chịu .
Nghe Liễu Ngọc Đường trêu chọc, Cung Thừa tức quăng tờ báo về phía y. Tờ báo bay thẳng gương mặt tuấn tú nhưng Liễu Ngọc Đường vững vàng bắt lấy. Chỉ thấy tiếng ha hả của y vang lên, làm Cung Thừa tức đến mức "ngứa răng".
Thật chỉ xông tới c.ắ.n cho y một miếng cho bõ ghét, để y thế nào là lễ độ. Cung Thừa hạng ai trêu thì trêu!