Chuyện xưa nơi Cảng thành - Chương 16

Cập nhật lúc: 2026-05-01 15:05:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cung Thừa vốn định nhân lúc làm khó dễ Liễu Ngọc Đường một phen, để y tính nết chẳng gì mà khó lui bước, lập tức rời khỏi nơi . Thế nên đến bữa cơm, Cung Thừa mời Liễu Ngọc Đường nhập tiệc.

 

Cung Thừa từng mời khách ăn cơm tại gia, nhưng mời Liễu Ngọc Đường thì đúng là đầu tiên cả An Thanh công quán chứng kiến. Đa hầu đều lén lút quan sát phía bên . Khi thức ăn bưng lên, Cung Thừa lệnh cho tất cả lui xuống.

 

Bình thường đám hầu làm việc của , chẳng bao giờ chằm chằm như thế, khiến thấy quen chút nào. Phẩy tay cho hạ nhân lui sạch, Vệ Kiệt bên cạnh vẻ do dự, thấy lục đục rời , rốt cuộc nhịn lên tiếng: "Tam gia, cả cũng ?"

 

Liễu Ngọc Đường đang dùng muỗng múc canh cho Cung Thừa, liền sang với Vệ Kiệt: "Sao thế, lo ăn thịt Tam gia nhà ? Lúc đây các chẳng khám , mang theo gì."

 

Dù gương mặt y mang theo nụ , nhưng như một, chẳng ai cảm nhận chút hảo ý nào trong đó, chỉ thấy lớp da mặt dường như đang che giấu một điều gì đó sâu hiểm. Vệ Kiệt thấy Cung Thừa lên tiếng, nhất thời dám rời , cứ ngượng ngùng liếc Cung Thừa.

 

Mà Cung Thừa phía bên nhận lấy bát canh Liễu Ngọc Đường đưa qua, đang cúi đầu húp ngon lành. Hắn cố ý nhấp một ngụm tùy tiện : "Ngươi định làm bỏng c.h.ế.t ?" Nói đoạn, đẩy bát canh trả .

 

Liễu Ngọc Đường vẫn tươi rói, nhưng nụ so với lúc đối mặt với Vệ Kiệt thì ấm áp hơn nhiều. Y đón lấy bát canh mà Cung Thừa cố ý đẩy qua, lời nào, chỉ rũ mắt cúi đầu, nhẹ nhàng thổi cho canh nguội bớt.

 

Cung Thừa bộ dạng đó, thầm nghĩ: Liễu Ngọc Đường mà cũng nhẫn nhịn thế ? Rốt cuộc vì cái gì mà y cứ nhất quyết bám lấy rời? Nếu thì đừng trách trêu chọc cho bõ ghét, cũng là để trả thù mấy y chọc cho tức đến suýt hộc máu.

 

Nghĩ đoạn, Cung Thừa ngước mắt thấy Vệ Kiệt vẫn ngây đó. Hắn quán triệt ngữ khí ác liệt của đến cùng: "Còn đó làm gì, biến xuống cho ." Giọng thì vẻ bực bội cực kỳ, nhưng ai hiểu Cung Thừa đều lúc chẳng hề phẫn nộ cáu kỉnh chút nào.

 

Nhìn thần thái giữa đôi mày , thấy chút oán giận, trái tâm trạng vẻ còn khá . Điều thực sự khiến hiểu nổi. Bị Cung Thừa sặc cho một câu, Vệ Kiệt đành xoay rời cho khuất mắt . Trước khi , Vệ Kiệt vẫn nghi hoặc gãi đầu lẩm bẩm: "Hai đột nhiên hòa thuận thế nhỉ? Tam gia chẳng từng bảo gặp Liễu Ngọc Đường nào là đ.á.n.h đó ?" Cậu khẽ, kiểu tự lẩm bẩm nên chỉ thấy. Phía Vệ Kiệt thì đầy nghi hoặc khó hiểu, còn phía bàn ăn thì vẫn "hòa hợp vui vẻ" —— ít nhất là vẻ bề ngoài trông như thế.

 

Lúc nãy Cung Thừa chê canh nóng, trong lúc Liễu Ngọc Đường thổi canh, bắt đầu "kiếm chuyện": "Ta ăn cái . Với tới."

 

Liễu Ngọc Đường đặt đồ tay xuống, gắp cho . Cung Thừa bảo cái ngon, ăn cái khác. Liễu Ngọc Đường gắp cái khác cho .

 

Suốt quá trình đó Cung Thừa luôn quan sát thần sắc của Liễu Ngọc Đường, nhưng thấy y vẫn bình thản, chẳng biến động gì, bảo làm gì làm nấy. Cung Thừa đang chằm chằm định soi xét xem kẽ hở nào , thì đúng lúc Liễu Ngọc Đường ngước mắt , nụ chậm rãi hiện lên gương mặt vốn đang bình thản .

 

Y hỏi: "Tam gia, ngài cứ ngẩn làm gì thế? Ngài nếm thử xem món hợp khẩu vị ? Nếu ngài thích thì chắc là do nhà bếp làm hợp ý, cần bảo họ làm ?"

 

Bị bắt quả tang khi đang trộm, Cung Thừa ngượng ngùng. Hắn dời mắt , ăn món Liễu Ngọc Đường gắp cho, tiện thể lùa vài miếng cơm, đáp: "Không cần."

 

Vốn dĩ chỉ thế để làm khó Liễu Ngọc Đường, chứ Cung Thừa xưa nay kẻ thích làm khó hầu, cả bàn đồ ăn thế mà bắt làm thì cũng tiếc của. Hắn nhận Liễu Ngọc Đường đúng là tính khí cực , lúc nào cũng hì hì, khiến nắm nhược điểm thấu tâm can. Ở cạnh loại "tiếu diện hổ" (hổ mặt ) , bảo Cung Thừa nghi kỵ cho .

 

Cung Thừa chỉ mong Liễu Ngọc Đường mau biến cho khuất mắt, y ở đây cả buổi chiều mà giờ vẫn chịu về, thật là sầu đời. Cung Thừa ăn một miếng cơm, liếc y, thấy y vẫn đang , bảo: "Ngươi ăn cơm mà cứ làm gì. Cả bàn đồ ăn định lãng phí hết ? Trước đây ăn một nhiều món thế , chắc thấy ngươi ở đây nên nhà bếp mới làm thêm. Không ngờ bà đầu bếp nhà thích ngươi đến thế, ngươi tới là bà lén làm thêm bao nhiêu món. Ngươi đúng là khéo rót bùa mê t.h.u.ố.c lú, ngay cả trong công quán của cũng ngươi mê hoặc."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chuyen-xua-noi-cang-thanh/chuong-16.html.]

 

Liễu Ngọc Đường cầm muỗng nhẹ nhàng quấy bát canh, vẫn Cung Thừa. Y đáp: "Bùa mê t.h.u.ố.c lú xem cũng chẳng ăn thua. Tam gia chẳng vẫn ghét đó ?"

 

"Ngươi thế mà còn cứ lỳ mặt ở đây, thấy ngươi cố tình chọc tức thì . Bao giờ ngươi mới ? Cứ bày mấy trò sến súa buồn nôn , khó chịu c.h.ế.t ." Lần Cung Thừa giấu giếm nữa, trực tiếp huỵch tẹt .

 

"Lát nữa ngay đây, Tam gia đừng hối."

 

Nghe thấy y sắp , mắt Cung Thừa sáng rực lên, vội hỏi: "Thật chứ?"

 

Liễu Ngọc Đường thấy đôi mắt sáng lấp lánh đầy niềm vui đang , buồn đáp: "Thật. Tôi ở chỗ ngài cả buổi chiều , dĩ nhiên thể sang bên báo cáo kết quả, cần ở lâu hơn. Học đường vẫn còn việc cần xử lý, tòa soạn cũng nhiều bản thảo cần duyệt, còn sáng mai gặp Mã lão bản ở tiệm Hằng Thành để bàn chuyện sửa chữa trường tư nữa."

 

Cung Thừa ngờ Liễu Ngọc Đường báo cáo hành trình của rõ ràng đến thế. Hắn ngẩn y, trong lòng hồ nghi mê hoặc. Cuối cùng, kết luận mà Cung Thừa đưa là: "Có ngươi thấy đại thế mất, cảm thấy còn đe dọa ngươi nữa, nên mới thấy mấy chuyện cũng chẳng đúng ?"

 

Nói đoạn, Cung Thừa gặm một mẩu xương ninh mềm nhừ, răng nghiến xương kêu rắc rắc. Liễu Ngọc Đường gì, y đặt bát canh thổi nguội xuống mặt Cung Thừa: "Canh nguội bớt , ngài nếm xem còn nóng ?"

 

Cung Thừa đang cầm mẩu xương bằng cả hai tay, tay dính đầy dầu mỡ nên cầm bát canh. Hắn tay bát canh, hiệu cho Liễu Ngọc Đường là tiện uống. Cung Thừa cứ ngỡ Liễu Ngọc Đường ngay, đang định cầm chiếc khăn bên cạnh lau tay thì y nhanh tay hơn, cầm khăn giúp lau sạch tay.

 

Cung Thừa thực sự quen hầu hạ, mấy trò lúc nãy chỉ là cố tình làm khó y, ai ngờ Liễu Ngọc Đường "chiêu nào cũng nhận", khiến còn cách nào khác mới đuổi thẳng cổ. Không ngờ giờ y vẫn còn làm mấy việc , Cung Thừa nhịn định rụt tay .

 

Liễu Ngọc Đường lên tiếng : "Ở chỗ ngài lâu như , lúc nãy thì ở trong phòng ngủ, giờ thì ở đây, chắc hẳn đang quan sát. Kẻ đó sẽ báo cáo hành động của chúng cho phía bên , trận kịch diễn cho đủ bộ." Y ngay sát bên Cung Thừa, giọng khẽ nhưng ở cách , Cung Thừa rõ mồn một.

 

Liễu Ngọc Đường một tay nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay Cung Thừa, tay lau những vết dầu mỡ đôi tay . Từng ngón tay lau chùi cẩn thận, chậm rãi qua lớp khăn mỏng. Dường như thể cảm nhận ấm và làn da của Liễu Ngọc Đường xuyên qua lớp vải . Khi Liễu Ngọc Đường rũ mắt, trông y thật dịu dàng, đáng yêu hơn hẳn khi, mà gương mặt thì đúng là thật. Cung Thừa thấy y như thì trong lòng cũng chút đắc ý, thấy y cũng lý nên liền ngoan ngoãn im, để mặc cho y làm những hành động mật .

 

Lại Liễu Ngọc Đường dặn dò: "Nếu mãi lấy sơ đồ vũ khí, bên sẽ nôn nóng. Khó mà họ sẽ dùng cách gì để đối phó với ngài, nên ngài hãy mau chóng tìm kẻ gian tế ở đây . Mỗi ngày tới đây diễn kịch cho họ xem là để tranh thủ thêm thời gian cho Tam gia. Mấy ngày tới đừng cả, việc cấp bách là tìm nội gián. Ngài hiểu ý ?"

 

Nghe một hồi Cung Thừa bắt đầu nhíu mày. Liễu Ngọc Đường ngước mắt , Cung Thừa nhướng mày trái, đăm đăm mắt y hỏi: "Ngươi đang dạy cách làm việc đấy ?"

 

Giọng rõ cảm xúc, nhưng với tính cách xưa nay thích làm theo ý , Cung Thừa dường như thích kẻ dám trực tiếp "vuốt râu hùm" như . Thế nên Liễu Ngọc Đường liền chữa : "Tôi chỉ vài kiến thức thiển cận của thôi, còn quyết định thế nào vẫn tùy thuộc Tam gia ngài."

 

Y thì , mặt cũng thiết, nhưng Cung Thừa vẫn sự xảo quyệt ẩn lớp da mặt . Những điều y , Cung Thừa thấy lý, đó cũng là một lý do khiến cứng rắn đuổi y , nhưng bộ dạng của Liễu Ngọc Đường cứ như kẻ bề đang chỉ bảo , Cung Thừa thấy khó chịu trong lòng.

 

Thế là, Cung Thừa trực tiếp vươn bàn tay còn lau sạch hết dầu mỡ , quẹt vài cái dấu tay bóng nhẫy lên gương mặt trắng trẻo như ngọc của Liễu Ngọc Đường. Thấy y vẻ kinh ngạc, Cung Thừa khoái chí để mấy dấu tay buồn gương mặt tuấn tú ha hả.

 

Lúc Cung Thừa bỗng thấy, nếu ngay từ đầu Liễu Ngọc Đường ở thế đối đầu với , thì hai lẽ thể trở thành bạn bè. Giờ đây y đột nhiên bảo "bỏ tối theo sáng", nhưng sự trung thành bao năm qua đổi là đổi, lời y mấy phần đáng tin đây? Vừa , Liễu Ngọc Đường bảo ngày nào cũng tới, thì cứ để quan sát y cho kỹ, thử xem tâm can y thực hư thế nào cũng .

 

Loading...