Hắn thẳng thắn như , ngược khiến Lăng Cảnh thở phào nhẹ nhõm: "Vậy vị trí đó ?"
Yến Sâm cong môi: "Cậu vị trí đó , phòng nhân sự sẽ tự kiểm duyệt, còn quản mấy chuyện nhỏ nhặt ư?"
Lăng Cảnh thấy kỳ lạ: "Ninh Văn do giới thiệu ?"
Anh còn tưởng Ninh Văn là do Yến Sâm tìm đến để "thế " , giọng điệu của Yến Sâm giống ?
Quả nhiên, Yến Sâm khẽ một tiếng: "Tôi rảnh rỗi đến thế?"
Lăng Cảnh định gật đầu, liền thấy Yến Sâm đổi giọng, khẽ : "Người đích tìm đến, chẳng chỉ một thôi ?"
Lăng Cảnh đỏ mặt. Mặc dù đây là sự thật, nhưng giờ đang ở giường, Yến Sâm dùng giọng điệu mà , khí quá mức mập mờ.
Anh “lĩnh giáo” thể lực phi thường của Yến Sâm, tiếp tục nữa, đành vội vàng lảng sang chuyện khác: "Tuần tiệc sinh nhật của bác gái, ?"
Yến Sâm và cha mối quan hệ , bình thường ít khi về nhà. Lăng Cảnh nguyên nhân, cũng từng hỏi, cho rằng đó là chuyện riêng tư của Yến Sâm.
Giọng điệu của Yến Sâm quả nhiên nhạt nhiều, ánh mắt cũng nhanh chóng lạnh xuống: "Cậu cùng ."
"Được."
Tiệc sinh nhật của Yến Sâm, Lăng Cảnh đây từng một . Thái độ của Yến Sâm lạnh nhạt, nên cũng coi như công việc, chỉ giữ phép lịch sự cơ bản, quá nhiệt tình.
Hôm nay nhắc đến vị Yến phu nhân , ngờ hôm gặp bà .
Lăng Cảnh hôm qua đưa đánh giá khá khách quan về Ninh Văn. Theo quy trình thông thường, hôm nay phòng nhân sự hẳn sẽ gọi điện đến phòng Tổng giám đốc, chuyển sơ yếu lý lịch của Ninh Văn lên.
Về kết quả thế nào, Lăng Cảnh cũng quá bận tâm, chỉ là khi thấy chữ "từ chối" phía thì vẫn ngạc nhiên một chút, dù theo thấy, Ninh Văn thực khá phù hợp với vị trí .
Tuy nhiên, cũng nhiều thời gian để nghĩ ngợi về chuyện , bởi vì với tư cách là Phó tổng, mỗi ngày trong công ty vô tài liệu chờ ký duyệt.
Bận rộn cả ngày về nhà, phát hiện cửa nhà đang mở. Lăng Cảnh sững sờ một chút, đây là biệt thự cao cấp, hệ thống an ninh cần nghi ngờ, mà Yến Sâm thì vẫn đang họp ở công ty.
Chuyện gì thế ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chuyen-tinh-tong-tai/chuong-3.html.]
Lăng Cảnh khẽ cau mày bước . Anh và Yến Sâm đều là thích trang trí cầu kỳ, nên trong nhà vô cùng trống trải, nhưng giờ đây thêm ít đồ đạc thể thấy bằng mắt thường.
Lắng kỹ còn thể thấy hai giọng trầm bổng khác .
Lăng Cảnh theo tiếng đến cửa phòng ngủ phụ, chỉ thấy bên trong một nam một nữ đó, bóng lưng qua dường như xa lạ.
Đợi đến khi hai đầu , mới rõ, hóa là Yến phu nhân và Ninh Văn.
Lăng Cảnh lạnh giọng : "Hai đây bằng cách nào?"
Yến phu nhân vẻ mặt vô cùng bình thản, chút bối rối nào khi chủ nhà bắt quả tang. Hoặc cách khác, bà hề cho rằng Lăng Cảnh là chủ nhân của căn nhà .
"Là Lăng Cảnh đấy . Văn Văn đến làm việc gần đây, nên bảo thằng bé cứ ở tạm nhà Yến Sâm. Dù ở đây gian rộng rãi, một nó cũng chiếm nhiều chỗ, chắc phiền chứ?"
Lăng Cảnh vẫn lặp câu hỏi đó: "Hai đây bằng cách nào?"
Yến phu nhân : "Mật khẩu nhà của con trai mà ư?"
Lăng Cảnh sững sờ, nhất thời đối phó thế nào.
Ninh Văn bước đến, : "Lăng , chúng gặp hôm qua , còn nhớ ?"
Lăng Cảnh gì, Ninh Văn cũng bận tâm, tiếp tục : "Không vì hôm qua thể hiện nên nhận , nhưng , nhận lời mời từ một công ty khác, ngay ở tòa nhà đối diện với các ."
Yến phu nhân thấy liền đến, lạnh : "Tôi còn tưởng là Yến Sâm Văn Văn, hóa là đang gây trở ngại, thấy sợ ?"
Lăng Cảnh đầu óc mơ hồ. Việc tuyển dụng Ninh Văn là quyết định của Yến Sâm, tin Ninh Văn hẳn rõ điều đó. Hơn nữa, sợ hãi là ý gì, tại sợ?
Yến phu nhân hiển nhiên ý định giải đáp thắc mắc cho , bà bận rộn sắp xếp cho công nhân ở ban công đặt từng món đồ vị trí. Đến lúc Lăng Cảnh mới phát hiện, hóa ở ban công còn mấy công nhân.
Anh gọi điện cho Yến Sâm, nhưng ai máy, Yến Sâm lẽ vẫn đang họp.
Những âm thanh bên ngoài nhanh chóng biến mất, trở nên yên tĩnh. Nửa tiếng , cửa thư phòng gõ, giọng Ninh Văn vọng qua cánh cửa.
"Lăng , làm bữa tối, ăn một chút ?"
Lăng Cảnh mở cửa , lạnh lùng : "Không cần, cảm ơn."