"Liên tục mấy tháng nay đều động vật m.ổ b.ụ.n.g vứt nội tạng bên lề đường. Tháng , một bà lão chỉ chợp mắt ban ngày ở nhà mà ác quỷ tàn nhẫn phanh thây, m.á.u chảy đầy sàn, đầy tường. Đáng sợ hơn là, kịp đến tối, một cụ già khác trong nhà cũng c.h.ế.t t.h.ả.m tại chỗ, đến cơ hội cầu cứu cũng . Người ngoại trấn chúng đều dám qua đó, sợ dính lời nguyền hoặc ác quỷ bám theo mang về nhà."
"Tôi dám !"
Thư Lịch cảm giác thực tế về ác quỷ, chỉ :
" đến đó làm việc."
Thư Lịch biên chế ở đó, hơn nữa còn đúng chuyên ngành. Hiện tại cần thích nghi với phận mới, chắc chắn vẫn đến tận nơi xem xét cho lẽ.
Chưa kể căn bản cũng tin thế giới ác quỷ.
Đánh xe phẩy tay tuyệt tình: "Vậy thì , tiễn nữa."
Câu mang hai nghĩa nha.
Ông , để Thư Lịch kéo hành lý bộ một quãng đường dài.
Trên đường , Thư Lịch liên tục suy nghĩ xem liệu mối liên hệ nào giữa các vụ án mạng và việc phái đến đây làm linh mục .
dù cũng đến từ một xã hội pháp trị, đa đơn vị thực tập của Thư Lịch là các bệnh viện hạng A, từng gặp qua kẻ nào mất hết tính , cộng thêm tính cách vốn phóng khoáng nên đặc biệt nhạy cảm với chuyện .
Huống hồ gì phong cảnh dọc đường .
Cậu vẫn tràn đầy kỳ vọng tương lai.
Tuy là thị trấn phương Bắc nhưng khí hậu kiểu cực đới, cùng lắm là ôn đới.
Có lẽ đối với cả quốc gia thì nơi đúng là nơi lạnh nhất thật, nhưng vì Thư Lịch vốn sinh sống ở Bắc Thành nên thích nghi nhanh, thậm chí trong đầu nghĩ đến việc ở đây món ăn gì giống Bắc Thành .
Nếu thực sự về một điều kỳ quái thì đó chính là ngay khi gần đến lối , Thư Lịch thấy một đứa trẻ mặc đồ ngủ đang cạnh xác một con mèo.
Đứa trẻ gầy yếu, rõ cụ thể là bao nhiêu tuổi, lẽ là tám tuổi, cũng thể là mười tuổi. Nó xổm bên xác mèo, tay thọc trong bụng con vật.
Nhận Thư Lịch tiến gần, nó cũng phản ứng gì thêm.
Hai bên hồi lâu, đứa trẻ bỗng nhiên :
"Bên trong cái xác vẫn còn ấm."
Nói xong, gương mặt nó hiện lên một nụ lạnh lẽo, còn ánh mắt thì trống rỗng và vô cảm.
Thư Lịch theo tầm mắt của nó xuống , xác con mèo rạch mở từ chính giữa, mạch m.á.u và nội tạng bên trong đều cắt nát.
Tay đứa trẻ ngâm trong đống thịt băm và m.á.u cục hòa làm một thể.
Thư Lịch liếc xung quanh, phát hiện thứ gì, cũng dấu chân của bất kỳ ai khác, theo bản năng nhẹ giọng hỏi:
"Nhóc học ?"
Đứa trẻ mặc đồ ngủ ngẩn một chút, đáp .
Vẫn khai mở trí tuệ ?
Thế là Thư Lịch dịu dàng :
"Xác c.h.ế.t mới t.ử vong thì nhiệt đúng là gần bằng nhiệt độ lúc sống nên nó mới ấm. Tuy nhiên, chẳng bao lâu nữa sẽ lạnh thôi. Nhóc nhớ rửa tay, vi khuẩn xác c.h.ế.t dễ gây nhiễm trùng, rửa sạch là quan trọng."
Đứa trẻ mặc đồ ngủ vẫn ngây đó, trông vẻ như hiểu lời Thư Lịch .
Trong lòng Thư Lịch dấy lên một chút xót xa.
Cậu xuống, dịu dàng đưa tay , nhẹ nhàng vỗ vai đứa trẻ hiệu bảo nó theo .
Thư Lịch lấy bình nước và xà phòng t.h.u.ố.c từ trong ba lô , khẽ :
"Đi theo , giúp nhóc rửa tay." Cậu dẫn đứa trẻ đến bên t.h.ả.m cỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chuyen-sinh-thanh-bac-thay-tam-linh-cua-nam-chinh-hac-hoa/chuong-2.html.]
Lúc , ánh nắng ấm áp vặn khiến khoảnh khắc trở nên vô cùng yên bình.
"Rửa tay là quan trọng."
Thư Lịch làm mẫu, "Nhóc xem , đầu tiên dùng nước làm ướt tay, đó xoa xà phòng, dùng sức kỳ cọ."
Cậu cúi bên cạnh đứa trẻ, tỉ mỉ hướng dẫn.
"Mu bàn tay, cổ tay đều làm sạch, kẽ ngón tay, kẽ móng tay cũng bỏ sót, cuối cùng dùng nước dội sạch."
Giọng của Thư Lịch ôn hòa và kiên nhẫn, hy vọng đứa trẻ mặc đồ ngủ thể hiểu chút ít về kiến thức sức khỏe.
Tuy nhiên, Thư Lịch nhận thấy bàn tay đứa trẻ hề phản ứng, các ngón tay vẫn cứng đờ nên dùng quá nhiều sức để kỳ cọ.
Thư Lịch khẽ thở dài, dùng ngón tay nhẹ nhàng giúp đứa trẻ lau sạch vết bẩn trong kẽ tay. Động tác đơn giản dường như cũng mang một chút an ủi cho đứa trẻ.
Bởi vì ánh mắt đứa nhỏ đổi một chút, còn lãnh đạm như nữa.
Sau khi rửa tay xong, Thư Lịch dậy, tiếp tục chú ý đến sự đổi trong khoảnh khắc đó của đứa trẻ, thấy trong mắt nó hiện lên chút thanh thuần.
Thư Lịch nhẹ nhàng : "Được , giờ nhóc thể về nhà , nghỉ ngơi sớm nhé."
Đứa trẻ gì thêm, chỉ lẳng lặng gật đầu. Tuy thái độ vẫn lạnh lùng nhưng còn trống rỗng như .
Thư Lịch bóng lưng đứa trẻ dần xa, trong lòng trào dâng những cảm xúc phức tạp. Cậu khẽ lắc đầu, ngẩng lên, bắt đầu sắp xếp bản đồ, chuẩn tiếp tục tiến về phía nhà thờ.
Những ngày tiếp theo vẫn bận rộn với việc chuẩn lễ Missa, dọn dẹp nhà thờ, Thư Lịch dần dần quẳng những lời đồn về ác quỷ và chuyện đứa bé đầu.
Sau khi thành đợt vệ sinh cuối cùng, thời gian đến hoàng hôn.
Thư Lịch khóa cửa lễ đường, cùng gia đình Jager đến quán ăn nhỏ gần nhà thờ.
Trên đường bóng chập chờn.
Hai đứa trẻ song sinh mỗi đứa nắm một tay Thư Lịch, bước như thỏ con nhảy nhót tung tăng, thỉnh thoảng va Thư Lịch khiến trưởng lão Jager thót tim.
Thư Lịch thì để tâm.
Họ đang ngang qua một ngã tư. Đột nhiên, một viên đá bất ngờ bay tới.
Thư Lịch theo bản năng chắn phía nhưng thấy mấy đứa trẻ đang đuổi theo một đứa trẻ khác.
"Con quỷ , chạy!"
"Mọi cùng g.i.ế.c nó ! Xem nó còn dám xuất hiện nữa ?!"
Dứt lời, đứa trẻ truy đuổi dừng bước, lạnh lùng đầu bọn chúng.
Lũ trẻ đang đuổi theo bỗng nhiên nảy sinh sợ hãi, dám tiến lên. Sau vài giây đối đầu trong im lặng, đứa trẻ đầu tỏ yếu thế, run giọng :
"Tao thấy mày g.i.ế.c mèo, chắc chắn là mày g.i.ế.c ông bà nhà Ander . Leslie, mày đáng c.h.ế.t."
"... Là tao thì ?" Đứa trẻ đáp nhanh chóng, bình tĩnh và lý trí đến mức đáng kinh ngạc.
Thư Lịch nhận , đứa trẻ chính là đứa bé mặc đồ ngủ gặp trong rừng đó.
Đứa bé khựng một chút, biểu cảm lộ vẻ tàn nhẫn và quyết tuyệt mà những đứa trẻ cùng trang lứa khó lòng .
Giọng nó chút gợn sóng, bình thản hỏi ngược :
"Không thì ? Chỉ bằng mày mà cũng quyết định sự sống c.h.ế.t của tao?"
Thư Lịch vốn nghĩ nên mặt hòa giải cảnh tượng nực . Thế nhưng, hiện tại cảm thấy cảnh tượng vô cùng quen thuộc, giống như từng qua trong một cuốn tiểu thuyết báo thù nào đó.
Hình như nam chính của cuốn tiểu thuyết đó cũng tên là Leslie?
Lời tác giả:
Leslie 11 tuổi, Thư Lịch khi chuyển sinh là 18 tuổi.