Chuyên gia về chim - Chương 15: Ngoài ý muốn
Cập nhật lúc: 2026-02-04 13:37:26
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chúng thực sự đang hẹn hò ?” Trầm Duệ Tu đĩa bánh quẩy đầy mỡ và hai ly sữa đậu nành bàn hỏi.
“Đương nhiên.” Bạch Tề c.ắ.n bánh quẩy , “Nhanh ăn , tiệm bán bữa sáng đúng giờ. Ta vẫn ăn ở trong .”
“Cách biểu hiện tình yêu của ngươi thực đặc biệt.” Trầm Duệ Tu nhỏ giọng lầm bầm, “Lần là bắt giun, là sáng sớm đem tha xuống giường, là gì?”
Quả thật giống bình thường, tỷ như sáng gọi điện đem Trầm Duệ Tu gọi dậy cùng ăn điểm tâm, địa điểm cũng chỉ là một tiệm bán đồ ăn sáng nhỏ. Cũng may mặc âu phục tới đây, bằng thật sự là mất mặt tới tận cảnh giới nào đó .
“Hẹn hò a, đương nhiên ăn no bụng mới tinh thần hẹn hò. Bụng còn rỗng tuếch bàn chuyện Platon thần kinh cũng là kẻ thô lỗ.” Bạch Tề liếc một cái, tiếp tục c.ắ.n bánh quẩy.
“Bạn của ngươi Tiểu Tề a?” Bạch Tề hiển nhiên là khách quen của tiệm ăn sáng , ông chủ còn chào hỏi với hai .
“ , lười, kéo dậy sớm để tập luyện a.” Bạch Tề hì hì .
Nói , trắng trợn.
Trầm Duệ Tu giải thích rằng cũng là một thanh niên nhiệt tình chăm chỉ rèn luyện, ngày làm bình thường vẫn luôn dậy sớm tập chạy, đó tắm rửa một cái làm. ngày nghỉ sẽ như thế, bình thường sẽ dậy trễ.
“Này, nếm thử bánh bao chiên ở nơi một chút, cũng tệ.” Bạch Tề gắp cho một cái bánh bao chiên, Trầm Duệ Tu thử một miếng, quả thật ngon.
“Ăn xong ?” Trầm Duệ Tu hỏi.
“Mới đây công viên Phong Sơn tổ chức triển lãm hoa cúc ?”
“Ân.”
“Đi tới đó dạo , qua nhiều , nhưng ngươi chắc cũng .” Bạch Tề ung dung , y sống ở đây, trong thời gian triển lãm y cũng dạo ba bốn .
“Hảo.”
Mới ngõ nhỏ liền gặp hai con chim sẻ, một con trong đó chỉ tường dậm chân kêu lên: “Tiểu Tề Tiểu Tề, vụn bánh mì với nho khô, ngươi đáp ứng , sáng sớm nay hỏi, ngươi thế nhưng ở nhà! Không quỵt nợ a!”
Bạch Tề , từ trong túi áo lấy một cái gói giấy, đổ ngược xuống đất, bộ là vụn bánh mỳ và nho khô.
“Ta tùy mang theo a.” Bạch Tề đắc ý .
“Thế còn tạm chấp nhận .” Chim sẻ lòng nhảy xuống cùng đồng bạn cùng mổ, đắc ý dào dạt khoe khoang với đồng bạn, “Xem , theo ăn ngon uống cay, ngươi liền theo .”
Con chim sẻ còn mổ thầm: “Ta vẫn thích hạt kê hơn vụn bánh mì.”
“A? Tiểu Tề Tiểu Tề, phần vụn bánh mỳ và nho khô cho một năm thể đổi thành hạt kê a?” Chim sẻ vội la lên.
Bạch Tề Trầm Duệ Tu, buông tay : “Ngươi ngại nuôi thêm hai con chim sẻ .”
“Ta nghĩ vấn đề gì.”
“Vậy là , , về ngươi liền bám lấy , bảo đảm đồ ăn cho ngươi, gọi đồng bạn của ngươi cũng đừng khách khí. Người là kẻ tiền, ăn bao nhiêu cũng hết.” Bạch Tề chỉ Trầm Duệ Tu sang với con chim sẻ.
“Oa, ngươi đúng là ghen ghét giàu a.” Chim sẻ hì hì .
“, chính là ghen ghét giàu .” Bạch Tề lầm bầm, vươn tay kéo Trầm Duệ Tu .
“Ta cũng ghen ghét giàu.” Con chim sẻ còn vẫn đang mổ bánh mì tiết .
“Thân ái, của chính là của ngươi, của ngươi cũng là của ngươi, ngươi còn ghét ghét làm gì, cùng là tiền a.” Chim sẻ con nhảy gần mổ mổ đầu nó.
“Không dấu riêng hạt kê bánh mì tiết nho khô, mắt đưa mày với mấy con chim sẻ khác, để trứng cùng chim sẻ khác, bỏ nhà trốn vài ngày về……..”
“Ok!”
Khu triển lãm hoa cúc trong công viên Phong sơn cũng lớn, một vòng thôi cũng hết, hai liền sóng vai lên núi. Công viên Phong sơn nếu tên là Phong Sơn tự nhiên cũng ít cây phong, hơn nữa bây giờ đúng là mùa thu, lá phong núi đều chuyển sang màu đỏ, qua cũng chút nhiệt huyết rực rỡ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chuyen-gia-ve-chim/chuong-15-ngoai-y-muon.html.]
Lũ chim trong tán cây đang líu ríu, vẻ mặt Bạch Tề mỉm tiếng huyên náo của bầy chim, đem bên cạnh ném khỏi đầu.
“Chúng nó đang cái gì?” Trầm Duệ Tu tiếng hỏi. Hắn vẫn bên cạnh Bạch Tề, nhưng biểu tình của đối phương thì hiển nhiên y quên sự tồn tại của , mà đang vui vẻ chuyên chú bầy chim bát quái.
“Chúng nó đang oán giận tới xem triển lãm hoa cúc nhiều quá, ồn ào vô cùng; đám đang bàn chuyện về mấy con mèo hoang ở gần nơi , mỗi ngày cùng mấy con mèo đang chiếm lĩnh ở đây đ.á.n.h , nửa đêm đ.á.n.h kêu gào ngừng; còn mấy con …….” Bạch Tề mấy con chim sẻ đậu cây phong cách đó xa, sang với Trầm Duệ Tu, “Đang về chúng a.”
“Nga?”
“Muốn ?” Bạch Tề ngẩng đầu Trầm Duệ TU tủm tỉm hỏi, vẻ mặt giảo hoạt.
“Ta bỗng nhiên chút do dự………”
“Làm gì làm phiên dịch miễn phí, dạo hình như phiên dịch viên khan hiếm a. Ta phiên dịch tiếng chim, cả thế giới mấy tiếng chim để tới phiên dịch cho ngươi? Cho nên qúy giá a.” Bạch Tề .
Gương mặt Trầm Duệ Tu mang theo nụ sủng nịch, cúi đầu hôn nhẹ lên môi y: “Này là tiền đặt cọc.”
Bạch Tề giật quanh bốn phía, may là nơi cũng khá bí mật nào khác, đó giẫm mạnh lên chân : “Trước thanh thiên bạch nhật ngươi kiềm chế một chút cho !”
“Nơi rõ ràng thực vắng vẻ…………”
Trầm Duệ Tu còn xong Bạch Tề đang xanh mét mặt cắt ngang: “Vắng vẻ?Nơi ai, nhưng là chim!” Nói xong chỉ mấy nhánh cây , “Nơi , nơi , còn cả nơi !”
Đáp y chính là tiếng trêu chọc của bầy chim: “Eo eo, giữa ban ngày ban mặt ôm ôm ấp ấp, hổ hổ hổ.” “Loài các ngươi cứ thích trong bụi cây khanh khanh , thật sự là, mù hết mắt chúng .” “Hắc hắc, cẩn thận cho cha ngươi.”
Bạch Tề buồn bực một chút, y vốn còn định gạt Bạch lão cha, kết quả từ lâu , vẫn ung dung thản nhiên, một hôm ăn cơm đột nhiên : Tiểu Tề a, hôm nào mang về nhà cho xem .
Lúc Bạch Tề thật sự dọa sợ. Y quả nhiên khờ khạo, lão cha y ngày thường liền thích bầy chim bát quái, chuyện gì dấu ? Bất quá may rằng chuyện bắt cóc cho , bằng chỉ sợ cũng đơn giản như ngầm đồng ý chuyện y và Trầm Duệ Tu.
Vừa nhấc đầu liền đối diện với ánh mắt của Trầm Duệ Tu, ý trong mắt làm Bạch Tề bức rức, y ho khan hai tiếng : “Dù đều cùng một chỗ, hôm nào theo gặp cha .”
“Được.” Trầm Duệ Tu đáp ứng nhanh, “Lại tiếp nếu bá phụ mở tiệm chim cảnh như chúng thật đúng là chắc gặp .”
Bạch Tề liếc : “Cũng chắc, kỳ thật một chuyện mà ngươi , cũng cho ngươi. Ta từng cứu mạng ngươi.”
Vẻ mặt Trầm Duệ Tu đầy khó hiểu, về phía Bạch Tề chờ y tiếp.
“Trước đây ngươi từng bắt cóc , khi đó con chim sáo – cũng chính là Huyền công t.ử – tới tìm cha , kết quả cha ở nhà, cho nên nó liền nhờ tờ giấy, phía chính là nơi ngươi nhốt. Hừ hừ, nếu hỗ trợ ngươi thể dễ dàng cứu như ?” Bạch Tề đắc ý bĩu môi .
Trầm Duệ Tu sững sờ, hỏi ngược : “Vậy khi ngươi tới phòng bệnh là ai?”
“Tất nhiên, khi ngươi với còn đang hoảng sợ, nghĩ thầm rằng khéo như .” Chuyện tới bây giờ Bạch Tề còn cảm thấy vận mệnh thần kỳ, tờ giấy đầy duyên phận của nhiều năm thế nhưng tác thành hai . Hai chữ duyên , thật đúng là tuyệt diệu.
“Vậy ngươi lấy báo đáp .” Trầm Duệ Tu .
Bạch Tề nhếch môi sảng khoái, còn vỗ vỗ bả vai TRầm Duệ Tu, hôn một cái thật kêu lên mặt : “, ngươi liền theo đại gia .”
Đáp y chính là nụ hôn của Trầm Duệ Tu, ôn nhu mà cường thế. Bạch Tề nghĩ, lẽ chính là mà y vẫn luôn chờ đợi, là một nửa thể cùng y từ từ bước cuộc đời .
Bầy chim còn đang huyên náo: “A a a a a a a, mù mù , nhất định sẽ đau mắt hột a!” “Này, nhớ rõ ngươi còn chạy tới lén Bạch Tề tắm rửa.”
“Vây xem vây xem, gấp rút vây xem a, kích thích! Cư nhiên giữa ban ngày ban mặt ở trong bụi cây ôm hôn!” “Này là gì, còn thấy một đôi “dã chiến trực tiếp” cơ.”
“Chán ghét! Người mới phá xác ba tháng, hảo thẹn thùng thôi!” “Đừng giả vờ, còn thấy ngươi cùng A Mông ở quảng trường bên cạnh thiết a.” “Cái gì, ngươi rình coi?!”
Bạch Tề nhịn đẩy Trầm Duệ Tu cả giận : “Ai còn lảm nhảm thì đừng hòng tới nhà đòi ăn!”
Bầy chim im phăng phắc, Trầm Duệ Tu bất đắc dĩ Bạch Tề. Bạch Tề cuối cùng cũng nhớ đến yêu y đẩy , nháy mắt mấy cái để lấy lòng hỏi: “Nếu thì chúng tiếp tục?”
Trầm Duệ Tu nhéo nhéo mặt Bạch Tề, lôi kéo y khỏi rừng phong. Có một chuyện vẫn là về nhà kéo màn lên mới làm thì hơn, ngô, còn đem hai con vẹt ở nhà nhốt phòng tắm.
Thì từ lâu bọn họ liên hệ, tuy rằng hai bên đều hiểu rõ, tuy rằng xa nhiều năm và từng về một đoạn duyên phận như thế, nhưng trải qua nhiều cơ hội bọn họ vẫn tới cùng .
Kỳ thật duyên phận tới sớm hơn bọn họ nghĩ, nhưng may mà cả hai đều bỏ lỡ .