Chuyên gia về chim - Chương 13: Ngoài ý muốn
Cập nhật lúc: 2026-02-04 13:36:22
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôm nay bầu trời chút âm u, giống như sắp mưa, Trầm Duệ Tu cửa chính lái xe gara, bỗng nhiên một loại dự cảm vô cùng tồi tệ.
Cái ngày ấn tượng sâu nhất trong trí nhớ, thời tiết cũng u ám giống hôm nay, khi đó vẫn còn là một đứa nhỏ bắt cóc.
May mắn chính là cứu sống, bởi vì một con chim sáo ngậm tờ giấy, bên nơi nhốt , đó chính là Huyền công tử.
Mới khởi động xe thấy xa xa một con vẹt dẫn một lũ chim bay đây, Trầm Duệ Tu mà ngẩn ngơ, nghĩ thầm chẳng lẽ đây là do khí hậu dị thường ? Kết quả con vẹt xám lao lên mui xe ở bắt đầu mổ mạnh tấm kính. Lũ chim sẻ cũng líu ríu quanh , kêu la ngừng.
Trầm Duệ Tu tắt động cơ mở cửa xe, , bầy chim …..rốt cuộc là làm ?
Lũ chim sẻ vẫn líu ríu, còn con nôn nóng quá nháy lung tung xe , con vẹt xám đột nhiên bắt đầu chuyện: “Này, ngươi là Trầm Duệ Tu .”
Nhìn đến một con chim thể chuyện cũng chuyện gì khó chấp nhận, điều đáng sợ chính là nó thấy Trầm Duệ Tu gật đầu xong vô cùng ăn khớp mà tiếp:“Nhanh lên nhanh lên, Bạch Tề bắt cóc, may là lũ chim sẻ ven đường trông thấy bay về trong tiệm báo tin. Ta dám cho cha Bạch Tề, cũng giúp gì , liền trông cậy ngươi!”
“Bắt cóc?” Trầm Duệ Tu sửng sốt, bàn tay đặt lên cửa xe nắm chặt . Rốt cuộc vẫn liên lụy tới y.
“Biết ở ?” Trầm Duệ Tu hỏi, thanh âm vì cúi đầu mà trở nên thâm trầm, mang theo một loại sát khí từng .
“Này, đừng tưởng là cái gì cánh cũng là thiên sứ, cho dù là thượng đế cũng năng như ! Có một con chim sẻ theo , đến lúc đó sẽ tin tức, ngươi chuẩn kịp thời cứu !” Vẹt xám lườm , căm giận , “ Đều tại ngươi, từ lâu Tiểu Ba nhà các ngươi cũng lương thiện gì! Xem , nhà Bạch Tề trong trong sạch sạch làm đột nhiên bắt cóc, nhất định là do ngươi hại.”
Trầm Duệ Tu trầm mặc, một lúc lâu mới : “Thật , thề chuyện như thế sẽ xảy nữa.”
“Hứ, tiên đem cứu về !” Vẹt xám lườm .
Trầm Duệ Tu rủ xuống mí mắt, hằng lông mi dày che khuất đôi mắt đen thùi của , làm cho qua chút ảm đạm, thậm chí là âm u lạnh lẽo.
Những đó, thật sự nghĩ đến là Trầm gia rửa tay chậu vàng ? Nhân đáng đáng nhân, nhân nếu đáng tất đáng nhân (ý là khác ko động tới thì thôi, nếu động tới sẽ “động” )
Khi Bạch Tề tỉnh , y hoảng sợ phát hiện chính thể động đậy, tay chân trói , mắt cũng che bằng một miếng vải đen, ngay cả miệng cũng dán băng dính. Y thử giật giật, chán nản phát hiện chỉ thể nhúc nhích một chút mà thôi.
Đầu còn choáng váng, cả cũng tỉnh táo lắm, y thử nhớ một chút những chuyện xảy . Buổi sáng theo thông lệ dậy mua sữa đậu nành và bánh quẩy làm bữa sáng, khi đang qua ngõ tắt để về nhà thì một chiếc xe ô tô màu đen đỗ bên cạnh đột nhiên mở cửa , y gần như kịp phản kháng kéo . Sau đó một miếng vải bịt kín mặt y, y mất ý thức.
Khi tỉnh thứ đều tối tăm, mùi biển thoang thoảng và vị muối nhàn nhạt trong khí làm cho y đoán đang gần bờ biển, thể là một kho hàng bỏ hoang.
Xung quanh im lặng, sự im lặng khiến cho hoảng hốt.
Sợ hãi cũng hoảng loạn bởi vì im lặng mà càng thêm đáng sợ, lạ lẫm với xung quanh, thể phản kháng. Bạch Tề từng trải qua tình cảnh như thế, nhưng bản y tự với rằng tỉnh táo , bây giờ khống chế cảm xúc đối với y mà chính là tồi tệ nhất.
Tiếng chim sẻ líu ríu bỗng nhiên ở nơi nào đó vang lên, Bạch Tề ngẩng đầu , đáng tiếc mắt bịt vải đen thấy bất kỳ thứ gì.
“Tiểu Tề Tiểu Tề ngươi tỉnh? Đừng sợ đừng sợ, Tiểu Thất tìm giúp đỡ, ở trong với ngươi, ngươi ngàn vạn đừng lộn xộn, bên ngoài !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chuyen-gia-ve-chim/chuong-13-ngoai-y-muon.html.]
Bạch Tề con chim sẻ , nhưng con chim sẻ y, là chim sẻ gần công viên Phong Sơn đều y.
“Song sắt ở nơi , ngươi đừng sợ, nhanh sẽ đến cứu ngươi.” Chim sẻ kiên nhẫn ở bên ngoài cửa sổ líu ríu.
Mỗi một giây mỗi một giây trong bóng tối đều là một loại dày vò, xung quanh im lặng tới mức thể thấy tiếng tim đập của chính mính, cái cảm giác run rẩy vì sợ hãi , hô hấp dồn dập, lồng n.g.ự.c ngừng phập phồng, giống như sắp hít thở thông. Chỉ tiếng líu ríu của con chim sẻ tên mới làm cho y cảm thấy nội tâm định một chút, dần dần bĩnh tĩnh .
“Có đến đây, Bạch Tề ngươi mau giả c.h.ế.t!” Chim sẻ phát hiện địch tình (tình hình quân địch) vội vã quát.
Tiếng bước chân nhỏ từ bên ngoài truyền tới, ở ngoài cửa, Bạch Tề trong lòng nhảy dựng, im lặng mặt đất làm bộ như vẫn tỉnh .
Cửa mở, tiếng giày da nện lên nền xi măng từ từ tới gần, ở cách Bạch Tề xa. Bạch Tề kinh hoảng, sợ phát hiện y tỉnh .
“Chính là ?” Một thanh âm khàn khàn hỏi.
“ .” Một giọng đàn ông .
“Xác định là sẽ đến?”
“Này…….. nhà Trầm gia, nếu tàn nhẫn thì ai đoán .” Người nọ dường như cũng chắc chắn lắm.
“Không dùng thì xử lý, đừng để nhược điểm để Trầm Minh Yến nắm .” Nam nhân thanh âm khàn khàn , khi tới ba chữ Trầm Minh Yến còn một chút phẫn nộ.
Hai ở lâu, cũng làm gì Bạch Tề, xong đóng cửa .
“Sao mà lâu , sốt ruột c.h.ế.t.” Chim sẻ tức giận bắt đầu mổ vách tường, đạp đạp chân líu ríu .
Bạch Tề trái bình tĩnh. Xem bọn họ là hướng về phía Trầm Duệ Tu cùng Trầm Minh Yến mà tới.
Trầm Duệ Tu…………
Nhớ tới cái tên hiểu Bạch Tề cảm thấy chút phức tạp. Mới đầu y chỉ thấy khách hàng tới mua chim nho nhã tuấn mỹ, nhưng cũng quá để ý, khách hàng tới nhiều, y chỉ thoáng chú ý nhiều một chút, nếu con quạ đen luyên thuyên rằng sẽ t.a.i n.ạ.n xe cộ khiến Bạch Tề nhịn lắm miệng một câu, bọn họ lẽ cũng sẽ chẳng gặp .
, bọn họ bao giờ thuộc về cùng một thế giới, sự chênh lệch càng rõ ràng khi Bạch Tề tới nhà Trầm Duệ Tu. Tổ trạch của Trầm gia, khi đó Bạch Tề trong xe từ xa xa , trong lòng cảm giác mất mát và buồn bã thể rõ.
Bởi vì phát hiện cách giữa hai .
Cái mùa hè ở trong phòng bệnh của Trầm Duệ Tu hưởng điều hoà lẽ là thời gian mà bọn họ hòa hợp nhất, khi đó hai cũng hiểu rõ , y chỉ cảm thấy nhiều thiện cảm với đàn ông luôn ôn nhu : Hắn kiên nhẫn dạy hai con vẹt chuyện, ngẫu nhiên cũng chuyện phiếm với Bạch Tề, nội dung cũng chỉ về nuôi chim, hơn nữa, giống Bạch lão cha nhạo y thích xem thế giới động vật – thậm chí còn cùng y xem say sưa.
Thật sự là một thú vị, ở chung càng lâu càng làm rung động. Tiểu Ba vẫn nhắc nhở y đừng mật quá với Trầm Duệ Tu, nhưng y thể khống chế tâm tình của chính .
Những ngày ở cùng , hạnh phúc.
Cho dù gặp tình cảnh như bây giờ, y cũng hề hối hận. Y tin Trầm Duệ Tu sẽ tới.