Chủ Nợ Của Nam Chính - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-02-11 05:41:36
Lượt xem: 63

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Vừa thấy , bố nó định cho một cái t/á t: “Mày dám c/ư ớ/p thứ của em trai , đúng là vô liêm sỉ! Đồ nghịch tử!”

“Con c/ư ớ/p cái gì của nó?” Tôi cau mày hỏi.

Ông lùi vài bước, ho nhẹ một tiếng : “Dự án khu phát triển là cho em trai mày, mày chen chân ?”

“Dự án đấu thầu của chính phủ, công khai minh bạch. Nếu giao cho công ty con thì ai làm, làm thế nào, tiền bạc , đều do con quyết định. Triệu An là cái thá gì? Nó quyền đóng dấu chuyển quỹ ?”

“Mày cả một dãy phố b@r , bớt chút lợi nhuận để giúp em mày xây dựng uy tín thì hơn !”

“Chức phó tổng của con, con tự chọn , bố đừng xen chuyện của công ty.” Tôi .

Gương mặt nhăn nhúm của ông lập tức biến sắc: “Công ty là của tao, tao lấy lúc nào là lấy!”

“Con nể mặt bố lắm đấy. Bố tự nguyện cưới con, mất thì bố nhảy nhót vui vẻ. Đây là công ty của bố , bố nghĩ đòi là chắc? Hôm nay thêm một câu lải nhải nữa thì đừng trách con triệu tập hội đồng quản trị bỏ phiếu lật đổ bố.”

Triệu An phía im re, chẳng dám câu nào. 

Bố cũng dám thêm nữa.

thì Triệu Bằng là công dân gương mẫu tuân thủ pháp luật.

“Cậu chuyển qua tổng công ty mà làm việc .” Tôi bảo Triệu An.

Nó tức đến mức dám gì.

Cả nhà đều là thâ`n k in/h hết cả. 

Có lẽ nên nắm cả tổng công ty trong tay tính chuyện cho đỡ phiền.

Tôi gọi cho Nam Cung Dục, bảo về nhà nấu cho vài món để ăn trưa.

máy.

Rồi một cấp khác gọi cho , báo rằng: “Sếp , Nam Cung Dục rốt cuộc là thế nào thế? con trai thất lạc của nhà Nam Cung ? Tôi thấy nhà Nam Cung giao quyền thừa kế công ty cho ngay bây giờ cơ.”

Tôi lập tức thấy đầu óc choáng váng.

Tôi gọi cho Nam Cung Dục, nhưng vẫn bắt máy.

Tôi bắt đầu nghĩ chắc là sẽ về nhà họ Nam Cung để thừa kế gia sản, trả thu` một cách thẳng tay.

Tôi lái xe về căn hộ, đúng như dự đoán, chẳng thấy ai ở nhà.

Tốt thôi.

Tôi dài sofa, suy nghĩ cả buổi chiều.

Nam Cung Dục gặp nữ chính , cũng gia đình nhận , trong tay thành tích và cả việc học thạc sĩ cũng ghi danh xong.

Cậu cả danh vọng lẫn tình yêu, chắc còn trách chuyện đó định nhét nho chỗ h/i ể/m của nữa nhỉ? 

Hơn nữa, cũng làm thế mà.

Điều nực nhất là, ý định đó , mà là Triệu Bằng, Thẩm Minh Chương !

Tôi thấp thỏm đợi đến mười hai giờ quyết định gọi cho Thẩm Minh Ngọc:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chu-no-cua-nam-chinh/chuong-6.html.]

“Nam chính nhận về , xem như đúng quỹ đạo ? Khi nào mới thể về?”

nam chính yêu nữ chính . Cốt truyện chính của thế giới xoay quanh nữ chính, thử chinh phục cô .”

“Anh là g@y, em ? Đừng đến đạo đức gì khác, hứng thú với cô .”

“Anh còn thử, nữ chính ?”

Tôi nhắm mắt, cúp máy, lặng lẽ chờ Thẩm Minh Ngọc gọi .

“Trời ơi, làm ơn đừng cố ghép đôi nam nữ chính nữa ? Nam chính theo thì thiệt thòi gì !”

“Anh về thế nào đây.” 

Thật trong lòng mơ hồ đoán một vài điều, nhưng cơ hội để về là gì.

“Em tìm một cao thủ, ông đây là 'bug' của thế giới , một kẽ nứt tồn tại và vì động đây nên chắc chắn ai đó chủ động mở kẽ nứt . Anh ít nhất tìm đó.”

“Tìm thì ?”

“Tìm , đó đưa đây và đạt điều gì. Để đó đạt là xong, kiểu như thế.”

Cuộc gọi ngắt quãng...

Qua hai cuộc điện thoại khác , gần như thể đoán đại khái.

việc giải quyết đó chỉ là thứ yếu, vấn đề chính hiện tại của là làm để Nam Cung Dục báo thu`.

Không làm .

Như Lỗ Tấn từng , khi làm gì thì hãy uống r/ư ợ/u.

Thế là uống.

Uống nhiều, còn hứng lên mua hết cả lượt cho .

Thực sự là sảng khoái.

Có lẽ vì quá đắc ý nên mới nảy ý đối xử với Nam Cung Dục. 

chẳng sẽ phủi sạch mà về nhà họ Nam Cung đó .

Cái tên đó đúng là cũ kỹ, thế Thẩm Minh Ngọc còn đặt tên cho gần âm nữa chứ.

Chắc sẽ sớm công khai chuyện đính hôn với nhà họ Lâm, vướng bao nhiêu rắc rối, cuối cùng thành hôn.

Nhà họ Nam Cung đúng là ngốc nghếch, một họ hiếm mà bao nhiêu năm vẫn tìm đứa con thất lạc ngay ở thành phố bên cạnh. 

Ha ha.

Thực mới là kẻ ngốc nhất, nuôi con , còn tài trợ tiền học thạc sĩ.

Tôi uống nhiều đến mức khi Nam Cung Dục đến đón , còn tưởng đó là ảo giác, đưa tay vỗ mặt : “Cậu cũng thấy ngốc thật ?”

“Không.” Cậu đáp: “Anh uống nhiều .”

“Anh Triệu cứ giao cho nhé, s@y , đừng để ý những lời .” Người bạn cùng .

 

Loading...