Chủ Nợ Có Tình - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-01-11 06:07:40
Lượt xem: 217

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Vừa bước khỏi đồn cảnh sát, liền mất ý thức.

Trận ốm kéo đến đầy hung hãn.

Có lẽ là khi tinh thần luôn căng cứng thả lỏng, cơ thể giống như cửa sổ dán giấy bắt đầu gió lùa xối xả.

Cả mê man, sốt cao dứt.

Trong mơ, em trai thì đ.â.m lưng, tiền mất hết, yêu mà , từng thứ một như đ.â.m . Tôi chìm đắm trong cảm xúc đau thương đó, nước mắt tuôn rơi như mưa, miệng thỉnh thoảng phát những tiếng nức nở rõ lời.

Đợi đến khi tỉnh , mới phát hiện đang ở trong phòng bệnh, ngước mắt lên thì chạm ánh mắt của Ôn Thư Ngôn bước cửa.

Tôi cố sức nhấc tay lên, làm thủ ngữ hiệu về tiền.

Anh hiểu , im lặng tới, đặt xấp tiền đó tay , tay thử nhiệt độ trán .

Tôi ôm lấy tiền thở phào nhẹ nhõm, nở nụ đưa cho Ôn Thư Ngôn, giải thích đây là tiền nợ.

Tôi nghiêng đầu thắc mắc tại Ôn Thư Ngôn gì, suốt cả buổi mặt cứ lạnh tanh.

Anh chằm chằm tiền trong tay, nắm chặt, gân xanh mu bàn tay nổi lên, nhưng vẫn giữ im lặng.

Ôn Thư Ngôn đo nhiệt độ cho , cho uống thuốc, bôi thuốc, đưa cơm, vẫn cứ im lặng một lời.

Bọn Trần Kính phát hiện tỉnh thì đều vui mừng, vây quanh giường bệnh hỏi han.

"Hứa Mặc, tỉnh . Trời ạ, cho hai ngày sốt cao hôn mê, đại ca lúc nào cũng tỏa áp suất thấp, làm chúng sợ c.h.ế.t luôn.

"Hơn nữa," Trần Kính hạ thấp giọng, biểu cảm hớn hở, "gã đ.á.n.h đồn , đại ca còn nện cho gã một trận nhừ t.ử nữa."

cho đến tận lúc xuất viện, Ôn Thư Ngôn vẫn với câu nào.

Sau khi xuất viện, Ôn Thư Ngôn bắt đầu sớm về muộn, rõ ràng sống chung một nhà mà thấy mặt , đón tan làm cũng đổi thành Trần Kính.

Sau đó mới sực nhận , hình như Ôn Thư Ngôn đang tránh mặt .

Tại chứ?

Tôi lau ly cà phê, nghĩ mãi , là đang giận , nhưng trả tiền cho thì vui chứ?

Chị chủ quán đưa cho một tờ giấy nhỏ, chỉ phía cửa: "Hứa Mặc, một đứa bé bảo đây là nhờ chuyển cho ."

Tôi mở tờ giấy , bên mấy chữ ngoằn ngoèo.

【 Anh, em ở ngõ . 】

Tôi gặp đứa em trai lâu thấy mặt.

Quần áo nó nhăn nhúm, gấu áo còn dính một vệt nước canh, tóc tai bết bát đầy dầu, râu ria lởm chởm, cả trông vô cùng tiều tụy mệt mỏi.

Hứa Thần nắm lấy tay : "Anh, em gửi tin nhắn cho trả lời."

Sau khi Đặng Chuẩn cướp điện thoại của , Ôn Thư Ngôn đổi cho cái mới, danh bạ cũ lấy .

Tôi vội vàng hỏi chuyện nợ nần là thế nào.

Từ miệng nó, mới lời một bạn, vay tiền để góp vốn làm dự án với , nhưng tên bạn đó lừa, đối phương ôm tiền chạy mất. Vì nợ quá nhiều, nó cam tâm thất bại nên sòng bạc kiếm , kết quả là thua sạch sành sanh, chủ nợ kéo đến đòi nợ khắp nơi.

Tôi trợn tròn mắt, thể tin nổi Hứa Thần.

Sắc mặt nó hoảng loạn: "Anh, còn tiền ?"

Tôi nổi trận lôi đình, thủ ngữ: 【 Cậu điên ! 】

Hứa Thần thấy lấy tiền thì cuống cuồng tới lui, dường như nghĩ điều gì đó, ánh mắt nó khẽ động, đầu dặn dò : "Ngày mai về nhà một chuyến ."

Nói xong liền đội mũ lên, thận trọng ngó hai bên cúi đầu thật nhanh.

Tôi vẫn kịp hồn tất cả những chuyện , làm mà cứ tâm hồn treo ngược cành cây.

Kể từ khi Tiểu Thần xong, mí mắt cứ giật liên hồi, tim đập nhanh thôi.

Tôi đặc biệt xin chị chủ cho nghỉ phép.

Đứng cửa phòng làm việc của Ôn Thư Ngôn, ngập ngừng tiến lên, vô cùng do dự.

Chuyện Tiểu Thần về nên với .

Tôi c.ắ.n chặt môi, trong đầu như đang cuộc chiến tranh giữa các vì , lưỡng lự quyết.

Cánh cửa từ bên trong mở .

Ôn Thư Ngôn rũ mắt, đây là đầu tiên lên tiếng thời gian dài qua.

"Có chuyện gì."

Tôi hành động mở cửa của làm cho lùi một bước nhỏ, định thủ ngữ để lấp l.i.ế.m cho qua chuyện.

đổi ý: 【 Ngày mai thể cùng về nhà một chuyến ? 】

Tôi gặp mặt để giải quyết dứt điểm sự việc.

Forgiven

Tôi chằm chằm nút bấm nhảy trong thang máy, Ôn Thư Ngôn lặng lẽ bên cạnh. Lần tới đây hai còn nắm tay, là sự im lặng bao trùm lấy .

Trong nhà ngoài Tiểu Thần còn một đàn ông lạ mặt, gã đang loanh quanh quan sát căn nhà, thỉnh thoảng đ.á.n.h dấu và vẽ vời gì đó sổ tay.

"Anh, về !" Tiểu Thần nghi hoặc về phía Ôn Thư Ngôn đang lưng , "Hắn là ai thế? Sao dắt lạ về nhà!"

Ôn Thư Ngôn? chẳng nó vay tiền của Ôn Thư Ngôn ? Trong lòng đầy rẫy sự nghi hoặc.

"Hứa , căn nhà của các , ước tính chỉ 85 vạn thôi."

Tiểu Thần vẫn chịu buông tha: "Cho thêm chút nữa , thế ít quá."

Đầu óc chợt lóe lên một tia sáng, lập tức hiểu ý đồ của nó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chu-no-co-tinh/chuong-6.html.]

bán nhà!

Đây là nhà của chúng , là nơi chứa đựng bao ký ức về ba , tuyệt đối cho phép bán!

Tôi dùng cả hai tay đẩy đàn ông ngoài, liên tục xua tay hiệu bán, dứt khoát đóng cửa .

Tiểu Thần thấy thì biến sắc, gầm lên với : "Anh làm cái gì thế hả!"

Ôn Thư Ngôn kéo lưng để bảo vệ, lạnh lùng chằm chằm Tiểu Thần.

Tôi hiệu: "Tôi bán!"

Tiểu Thần giận dữ vò đầu bứt tai, tới lui trong phòng, gào thét ầm ĩ: "Không bán thì đào tiền! Anh c.h.ế.t đúng !"

Tôi vẫn kiên định với ý nghĩ của , chẳng mảy may để tâm đến lời thuyết phục của nó.

Đột nhiên, nó quỳ rạp xuống chân , ôm chặt lấy chân lóc t.h.ả.m thiết: "Anh, em xin đấy, tiền là em bọn chúng đ.á.n.h c.h.ế.t mất, nỡ lòng nào em c.h.ế.t ! Anh hứa với ba là sẽ chăm sóc cho em mà!"

Câu như rút cạn bộ sức lực của , hai chân nhũn , may mà Ôn Thư Ngôn kịp thời đỡ lấy.

Ôn Thư Ngôn xuống Hứa Thần đang đất với ánh mắt đầy vẻ khinh bỉ, đôi mắt lóe lên tia âm u, khẽ đá chân nó.

"Đi theo ."

Tôi bọn họ gì với trong phòng, chỉ thấy khi trở , Tiểu Thần một cái thật sâu bước khỏi cửa, hề ngoảnh đầu .

Về đến nhà, thể kìm nén sự thắc mắc, vội vàng hỏi xem bọn họ gì.

Ôn Thư Ngôn trả lời ngay, ngược còn bóp chặt eo , ép tựa tường.

"Muốn trả hết nợ cho đến thế ?"

Tôi gật gật đầu, chuyện chẳng bình thường , hơn nữa trả hết nợ thì lấy tư cách gì để thích chứ.

Ôn Thư Ngôn nở một nụ lạnh lẽo, khí thế hung bạo tỏa từ khiến rùng .

"Chỉ rời khỏi đến thế thôi ?"

Anh cúi đầu c.ắ.n nhẹ , dùng sức một chút, để một dấu răng mờ mờ.

"Nghĩ trả hết nợ sẽ tránh xa ? Em chạy thoát . Đã để em dọn đây , từng ý định để em rời ."

Hả? Tôi những lời của làm cho kinh ngạc, hình như chuyện giống với những gì tưởng tượng cho lắm.

Hơn nữa, dường như thích .

Tôi lấy hết can đảm hôn nhẹ lên môi một cái để xoa dịu tâm trạng của .

Tôi ngượng ngùng, dùng thủ ngữ hỏi :

"Anh thích em ?"

Ôn Thư Ngôn thẳng mắt , khẳng định: "Phải."

Một niềm vui sướng run rẩy len lỏi nơi đầu tim, nóng tràn lên hốc mắt .

"Tại thích em."

Anh xoa xoa mặt , chậm rãi : "Em nhát gan, nào gặp cũng cúi gằm mặt xuống, thấy thú vị. Lúc nào em cũng chuyện với , chào em em cũng chẳng buồn đáp . Với ," dừng một chút, "mỗi em chợ mua thức ăn về, trông em dáng vẻ của một chồng mẫu mực."

Mặt đỏ bừng, vội vàng bịt miệng cho tiếp.

Tôi cố nén sự thẹn thùng, nghiêm túc và chậm rãi hiệu:

"Em trả tiền cho là vì ở bên cạnh . Em cũng thích ."

Ôn Thư Ngôn lời của kích thích đến mức đỏ cả mắt, cơ bắp căng cứng, biểu hiện tình ý rõ ràng.

Tôi ngắt quãng động tác của , hỏi chuyện về em trai là thế nào.

Anh mật dùng chóp mũi cọ cọ cổ , khai nhận từng chút một.

"Khoản nợ hai triệu đó là hoán đổi từ chỗ khác về, mục đích là để tiếp cận em, vì em nhát quá. Anh bảo nó nếu còn dám xuất hiện mặt em nữa, sẽ đòi nó hai triệu đó, tin cứ việc thử xem. Nhà cũng sẽ bán, em thể sống cuộc sống của riêng . Giờ thì, đến lượt ."

Khi Ôn Thư Ngôn nắm tay mặt đám Trần Kính, thấy vẻ mặt kinh ngạc tột độ của bọn họ.

"Lão... lão đại, thế ?"

Ôn Thư Ngôn chẳng thèm để ý đến sự kinh ngạc của bọn họ, tỏ vô cùng mật với .

"Chào chị dâu ."

"Chị... chị dâu?!" Giọng vỡ trận của Trần Kính vang vọng khắp phòng.

Tôi lo lắng xua tay, hiệu bảo bọn họ cần gọi như .

Ôn Thư Ngôn liếc một cái, sang đáp lời bọn họ.

"Chị dâu các các chào , chào nữa ."

Cả đám đàn em xếp thành một hàng, đưa mắt hiệu cho , đồng thanh hô lớn: "Chào chị dâu ạ!"

Tôi dọa cho giật , lúng túng bật dậy, cũng cúi chào bọn họ.

Ôn Thư Ngôn kéo xuống, ngừng thầm.

"Lão đại, tối nay ngoài ăn một bữa ăn mừng ."

"Các xem ăn gì thì chọn bảo ."

Đám Trần Kính phấn khích chạy biến hết.

Ôn Thư Ngôn kéo tay dậy.

Tôi nghi hoặc ngẩng đầu , chẳng tối mới ăn ?

"Là ăn."

Loading...