Chàng trai thấy tên Ôn Thư Ngôn, ánh mắt càng trở nên thiếu thiện cảm, giọng điệu giễu cợt:
"Cậu dối mà cũng đường nháp , Ôn đến từ lâu , căn bản hề cùng đàn ông nào cả."
Mấy cùng gã cũng hùa theo bên cạnh.
"Ồ, là một đứa câm , bảo hé răng lấy một lời. Nói bao nhiêu chuyện với một đứa câm, thật là mất hứng."
Thật đáng ghét, là như .
Trong cuộc đời qua, những lời nhiều nhất chính là:
"Cậu , chuyện với mệt c.h.ế.t ."
"Nói chuyện với đứa câm thật chẳng ý nghĩa gì, tốn thời gian."
"Tốc độ chữ của quá chậm so với tốc độ chúng chuyện, bọn chuyển sang chủ đề khác mất ."
Quan khách xung quanh lượt ném tới những ánh kinh ngạc.
Lồng n.g.ự.c dâng lên một cảm giác buồn nôn, cả lảo đảo như sắp ngã.
Những âm thanh xung quanh vẫn vo ve bên tai .
"Còn mau cút , đừng để gọi bảo vệ đuổi ngoài."
"Chậc chậc chậc, cứ tưởng là đứa câm như nó thì ai thèm để mắt tới chứ, ha ha."
Cảm giác bất lực trào dâng, đôi bàn tay cầm bút và sổ của buông thõng xuống, ánh mắt vô định xuống sàn nhà.
Tôi khó chịu gửi một tin nhắn cho Ôn Thư Ngôn, nội dung còn nhập xong thì giọng quen thuộc vang lên.
"Người của còn đến lượt đuổi."
Tôi ngước mắt Ôn Thư Ngôn đang sải bước tới.
Cảm giác áp bức Ôn Thư Ngôn ập đến, bộ vest như bao phủ bởi lạnh, thẳng chân đá đổ cái bàn để bánh ngọt.
Anh nhếch môi lạnh, chậm rãi lên tiếng: "Đừng là ăn, dù đá đổ thì làm ."
Ôn Thư Ngôn ôm lòng, cánh tay ngang eo giúp điểm tựa, ánh mắt lạnh lẽo b.ắ.n thẳng về phía mấy gã .
Chàng trai thanh tú ban nãy thấy Ôn Thư Ngôn thì nét mặt hớn hở bỗng chốc biến đổi, mặt trắng bệch vì sợ hãi, năng lắp bắp: "Anh, Ôn, làm thế là..."
Forgiven
"Xin ."
Trong mắt trai hiện rõ vẻ cam lòng, nhưng vẫn uy quyền của Ôn Thư Ngôn khuất phục, đành miễn cưỡng lên tiếng: "Tôi xin ."
Ôn Thư Ngôn phớt lờ gương mặt cố tình tỏ vẻ ủy khuất của , cúi hỏi chỗ nào khỏe , lắc đầu.
Tôi hề lúc sắc mặt trắng bệch đến đáng sợ, cả như mất hồn mất vía.
"Tôi thấy cần cân nhắc xem nên tiếp tục hợp tác với quý phụ của ."
"Không... Anh Ôn, vì mà màng đến giao tình mấy năm nay của chúng ?!"
Ôn Thư Ngôn vô cảm: "Tôi với chẳng giao tình gì cả."
Nói xong liền đỡ nghỉ ngơi, phớt lờ lời van nài níu kéo của gã trai .
Sau khi về nhà, Ôn Thư Ngôn đầy vẻ hối với : "Vốn dĩ đưa em chơi cho vui, khiến em vui ."
Tôi gượng dậy tinh thần, giả vờ tự nhiên lắc đầu với .
Tôi thủ ngữ biểu thị .
Môi mấp máy nhưng im lặng, chỉ dùng ánh mắt phức tạp .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chu-no-co-tinh/chuong-5.html.]
Tôi vẫn còn canh cánh về những chuyện ở buổi tiệc, đột nhiên suy nghĩ của .
Tôi thủ ngữ hỏi : 【 Anh cảm thấy vì mà học thủ ngữ là lãng phí thời gian ? 】
Ôn Thư Ngôn ngẩn câu hỏi của , vẻ mặt gương mặt góc cạnh trở nên dịu dàng.
"Anh cảm thấy vui vì thể hiểu em đang gì."
Tôi cảm thấy bất ngờ câu trả lời , đưa tay nhẹ nhàng ôm lấy .
Nhịp thở chậm , thấy tiếng trái tim đập rộn ràng như trống đánh.
Tôi xứng với , nhưng sự yêu thích dành cho cứ thế tăng lên từng ngày.
Nhìn lướt qua góc mặt của , thầm nghĩ, liệu khi trả hết tiền, cách của chúng thể gần hơn một chút .
Sau khi quyết tâm, càng làm việc nỗ lực hơn, còn tìm thêm một công việc làm thêm nữa.
Tôi với Ôn Thư Ngôn là ở quán bận, tan làm muộn, cần tới đón.
Đối mặt với ánh mắt dò xét của , cố kìm nén ý định lùi bước, cuối cùng cũng gì thêm.
Tôi bắt đầu mong đợi cuộc sống, những lúc mệt mỏi chỉ cần gương mặt của Ôn Thư Ngôn là thấy tràn đầy động lực.
Ngay cả khi Trần Kính rủ chơi, cũng đều từ chối hết.
Trần Kính vẻ mặt khó hiểu: "Đại ca là , bảo ở đây cũng là để tiện tóm cổ em trai thôi, thực sự cần vất vả trả nợ như ."
Tôi chỉ thể mím môi mỉm , bày tỏ sự cảm ơn sự quan tâm của .
Khi nhận tiền lương, khóe miệng kìm mà nhếch lên, bước chân cũng trở nên nhẹ tênh.
Tiền làm thêm cộng với lương ở quán cà phê là bảy ngàn tệ, ôm chặt tiền trong túi, trong đầu tính toán xem tích cóp bao lâu mới trả hết nợ.
Âm thanh phía cắt ngang dòng suy nghĩ của .
"Anh của Hứa Thần, lâu gặp nhỉ."
Gã đó để mái tóc màu đỏ cam, áo in hình vẽ bậy kỳ quái, quần mặc lôi thôi lếch thếch, cả toát lên vẻ lưu manh.
Tôi chút ấn tượng về gã, gã là một trong những bạn bên ngoài của em trai , hình như tên là Đặng Chuẩn.
Tôi mặt , sang hướng khác, phớt lờ gã để qua.
"Anh xem và em trai Hứa Thần của là chỗ bạn bè, cho mượn ít tiền ?"
Tôi lắc đầu, xuống: 【 Tôi tiền. 】
Gã nheo mắt, lấy từ trong túi một con d.a.o bấm nghịch ngợm, biểu hiện đầy vẻ mất kiên nhẫn.
"Đừng giả vờ nữa, thời gian qua ngày nào cũng xe Maybach đến đón , cặp đại gia thì làm mà tiền ."
Tôi bàng hoàng gã, lòng bàn tay thấm đẫm mồ hôi lạnh, gã theo dõi !
Nhịp thở của tức khắc trở nên dồn dập, đang suy nghĩ kế thoát thì kịp phản ứng, Đặng Chuẩn giật phắt cái túi của .
Tôi theo bản năng ôm chặt lấy, vùng vẫy định chạy ngoài nhưng địch sức mạnh của đối phương.
Một cú đ.ấ.m trúng giữa mặt, cơn đau rát buốt nổ tung, bụng bồi thêm một đạp, ôm bụng thở dốc, đau đến mức hồi lâu cử động nổi.
Bảy ngàn tệ trong túi gã đút tọt túi , cái điện thoại trong tay cũng gã nẫng mất.
Đặng Chuẩn nhổ một bãi nước bọt: "Cứ ép tao dùng vũ lực, sớm đưa ."
Sau khi gã khỏi, còng lưng, bước chân phù phiếm đến đồn cảnh sát báo án.
Khi Ôn Thư Ngôn đến, đang khẩn khoản cầu xin cảnh sát nhất định giúp lấy tiền.
Suốt cả quá trình đều im lặng đến quá mức, chỉ ngọn lửa giận trong đáy mắt cháy lên đen kịt, cơ bắp cánh tay đang ôm căng cứng.