Chủ Nợ Có Tình - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-01-11 06:07:34
Lượt xem: 155

"Rầm rầm rầm." Tiếng đập cửa dồn dập đột ngột vang lên.

Tôi cảnh giác ngoài qua mắt mèo cửa.

Ngoài cửa mấy đang , gã tóc vàng cầm đầu vẻ mặt mất kiên nhẫn, cau mày, tay vẫn tiếp tục đập cửa.

Tôi ấn tượng với gã , gã thường xuyên đến tìm hàng xóm của .

Lúc ngang qua cửa nhà hàng xóm, gã tóc vàng từng nhếch mép với đồng bọn rằng "yếu như sên".

Trong lòng do dự, cân nhắc xem nên giả vờ nhà .

Bên ngoài cửa quát lớn: "Mở cửa mau! Tôi đang ở nhà đấy!"

Tôi cẩn thận mở một khe cửa nhỏ, trốn cánh cửa, dùng ánh mắt hiệu hỏi chuyện gì.

Gã tóc vàng cầm đầu mắng nhiếc: "Mở cửa nhanh lên, đại ca của bọn việc tìm ."

Ánh mắt rơi đàn ông cao lớn đám đông, hàng xóm mới của .

Bọn họ trực tiếp đẩy cửa , hùng hổ bước trong.

Người hàng xóm mặc vest giày da, tỏa khí thế trấn áp của ông chủ, hình vạm vỡ toát vẻ hoang dã, trông giống như một gã hung thần mặc vest .

Anh thẳng đến sofa xuống, ánh mắt chằm chằm .

Căn phòng nhỏ hẹp trong chốc lát trở nên chật chội, khí dường như đông cứng .

Thần sắc bất an, đôi môi mấp máy run rẩy.

Tôi hiểu bọn họ chuyện gì mà phô trương rầm rộ đến tìm thế .

Người hàng xóm nhướng mày, cầm một tờ giấy.

"Hứa Mặc?"

Tôi gật gật đầu.

Anh trầm giọng, lạnh: "Em trai nợ chúng hai triệu, định bao giờ thì trả?"

Tôi trợn tròn mắt, dám tin những gì thấy.

Sổ ghi chép ở đây, chỉ thể cuống quýt hiệu bằng tay, biểu thị tin lời .

Anh dậy, hình cao lớn bao trùm lấy , trải tờ giấy cho rõ nội dung bên .

Tôi sững sờ chằm chằm tờ giấy nợ.

Trên đó rõ mười mươi thông tin vay tiền của em trai - Hứa Thần.

Sao nó thể làm thế chứ!

Hứa Thần thường xuyên ở nhà, hễ về nhà là lấy tiền chạy đàn đúm với đám bạn bè của nó.

Không tiền lấy nữa thì nó sẽ lầm bầm c.h.ử.i rủa về phòng chơi game.

Việc giặt giũ nấu nướng cũng là một tay lo hết.

Tôi từng khuyên nó cắt đứt liên lạc với đám bạn đó, tìm một công việc t.ử tế để sống định.

nó tỏ vẻ giễu cợt, khinh miệt : "Đi làm á? Để làm lụng vất vả như , xong chỉ nhận mấy đồng lương bèo bọt đó ? Em làm ăn lớn, làm ông chủ cơ, em khổ sở làm thuê giống như ."

Trước khi bố qua đời dặn dò nhất định chăm sóc cho em trai.

Cộng thêm tính cách vốn nhu nhược.

Nên chỉ thể âm thầm chịu đựng sự đòi hỏi và tác oai tác quái của nó.

ngờ nó dám vay nhiều tiền đến thế.

Tôi hoảng loạn cầm điện thoại lên gửi tin nhắn WeChat cho nó, nhưng phát hiện còn là bạn bè của đối phương nữa.

Gọi điện thoại cũng xong.

Tôi như sét đ.á.n.h ngang tai, sắc mặt trắng bệch, bước chân lảo đảo lùi về phía , suýt chút nữa thì ngã nhào xuống đất.

Một bàn tay rắn chắc và mạnh mẽ đỡ lấy khi đang lảo đảo.

Lúc não bộ trống rỗng, bàn tay vô thức siết chặt lấy quần áo của bên cạnh.

Gã tóc vàng bên cạnh đột nhiên xen : "Em trai chạy , bọn liên lạc , cho nên đành tìm đến thôi."

Cuối cùng gã còn bồi thêm một câu: "Giấy nợ cũng thấy đấy, trừ khi tìm em trai ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chu-no-co-tinh/chuong-1.html.]

Người hàng xóm cúi đầu liếc một cái: "Cho nên định bao giờ thì trả tiền."

Tôi sốt sắng làm thủ ngữ, điên cuồng lắc đầu.

Bọn họ đầy vẻ mơ hồ, hiểu ý diễn đạt.

Tôi thoát , vội vàng lục túi xách lấy sổ ghi chép .

Viết lên đó: 【Tôi chuyện , việc liên quan đến .】

khi hàng xóm xong những gì , chân mày khẽ động, trong mắt lóe lên những tia khác lạ.

"Cậu chuyện ?"

Tôi lo lắng bồn chồn gật đầu.

Tôi là một câm, lúc nhỏ bệnh nhưng cứu chữa kịp thời, dẫn đến việc thể chuyện .

Người hàng xóm thong thả :

"Nó chạy , chỉ thể tìm . Hoặc là trả tiền, hoặc là lấy gán nợ."

Đôi tay run rẩy : 【Tôi tiền.】

Tôi tiền tiết kiệm, bao nhiêu tiền đều em trai lấy hết .

Số tiền khổng lồ hai triệu tệ, cả đời cũng từng thấy nhiều tiền đến thế.

Anh đ.á.n.h giá một lượt, cúi đầu bên tai đầy ẩn ý: "Vậy thì chỉ thể dùng trả nợ thôi."

Còn đợi kịp chữ, nhanh chóng tiếp: "Cậu gì, coi như đồng ý nhé."

?

Người câm thì chuyện kiểu gì chứ?

Nhìn hình cao to vạm vỡ như , yếu ớt dám phản kháng thêm nữa.

Forgiven

Dường như sợ quỵt nợ bỏ trốn.

Người hàng xóm nhanh chóng xách về nhà của chính .

Người hàng xóm mới chuyển đến từ hai tháng .

Căn nhà bên cạnh là thuê.

Trong thời gian đó thường xuyên tìm đến cửa gọi là đại ca, gã tóc vàng thì gặp qua mấy .

Mỗi khi bắt gặp bọn họ, đều cúi đầu qua thật nhanh.

Người hàng xóm cũng vài chào hỏi .

nhát gan, nào cũng cúi đầu xuống , dám giao lưu với .

Gã tóc vàng lái xe, một bên bắt chuyện với .

"Đại ca, lẽ nên về từ lâu , cái nơi rách nát mà ở chứ."

Gã tóc vàng liếc qua gương chiếu hậu: "Cậu yếu thế , đại ca đích mặt, việc cứ để em với mấy em xử lý là ."

Anh thản nhiên : "Trần Kính, im miệng."

Gã tóc vàng Trần Kính lập tức im bặt.

Tôi co rúm ở một góc, dám cử động.

Mọi chuyện xảy ngày hôm nay khiến kịp trở tay, đầu óc rối như tơ vò.

Tôi cũng dám phản kháng .

Sợ rằng hễ phản kháng là bọn họ sẽ tay với .

Mà câu đầy ẩn ý của hàng xóm cũng khiến thầm kinh hãi trong lòng.

Cứ lặp lặp những suy đoán trong đầu.

Nhà của là một căn biệt thự nhỏ.

"Cậu ngủ căn phòng đầu tiên bên trái cầu thang, ngủ đối diện."

Tôi chần chừ một lát, ngượng ngùng xuống: 【Xin hỏi nên xưng hô thế nào ạ?】

Người hàng xóm lườm một cái: "Ôn Thư Ngôn."

Loading...