Chú nhỏ à, mệnh của chú thiếu em - 1
Cập nhật lúc: 2025-12-23 05:17:09
Lượt xem: 188
Khi thiếu gia thật trở về, chú nhỏ Lục Dự - nuôi nhiều năm - phá sản.
Đã thế còn gặp t.a.i n.ạ.n giữa đường, mắt mù, chân cũng tàn phế.
Tôi đành lòng, đem chú nhỏ Lục Dự đang lang thang ngoài đường về nhà.
Lục Dự cụp mắt xuống, giọng khàn khàn pha chút cay đắng:
“Vì đối xử với như ?”
“Tôi ngoài ba mươi, là một kẻ vô dụng, chỉ khiến em thêm phiền phức.”
Lục Phong dựa lười biếng tường, khẽ mở miệng: “ , già .”
“Không thể so với thể lực trai trẻ như .”
Lục Dự lập tức bật dậy, đặt tay lên cơ bụng của , giọng trầm thấp mang theo mê hoặc:
“An An, tin , ba mươi mấy tuổi mới là thời kỳ sung sức nhất.”
Tôi ngờ rơi cơn bão thật – giả thiếu gia, thiếu gia thật mặt – Lục Phong.
Hắn vắt chân ghế sofa, khí chất tỏa đầy nguy hiểm, ánh mắt lạnh lùng khiến khác dám đến gần.
Dù chịu khổ hơn mười năm, nhưng khí thế vẫn mạnh mẽ, đối mặt với áp lực từ Lục Dự cũng hề hoảng loạn.
Còn chú nhỏ Lục Dự của thì thẳng lưng ở phía đối diện, nét mặt bình thản cầm sách , tư thế quý phái.
Ngón tay lật sách nhàn nhã, đến mí mắt cũng thèm nâng lên.
Ngũ quan xuất chúng, da dẻ trắng trẻo, vẻ mặt nghiêm túc.
Thêm đó là bộ vest cao cấp màu đen cùng chiếc đồng hồ đắt tiền, đúng chuẩn quý công t.ử hào môn.
Tôi – đầy bùn đất, tay thì xách cái bao tải đựng đầy ve sầu.
Nghe ve nướng ngon lắm, đang chuẩn mang nướng để ăn dần.
Không ngờ đụng trúng cảnh , chẳng khác gì một kẻ nhặt ve chai.
Tôi mặt mày đen sì, thế nào cũng thấy giống nhà họ Lục, phong cách khác hẳn .
Tôi nuốt nước bọt, bất lực thở dài: “Chú nhỏ, khỏi cần xét nghiệm ADN nữa, một cái là rõ .”
Lục Dự ngẩng đầu, thong thả , ngoắc tay gọi gần.
Tôi chạy tới, thấy mớ đồ đang xách và bộ dạng lấm lem, liền giơ tay chọc trán .
Khóe môi nhếch lên : “Ngoan, chơi với bùn đất của em , nữa .”
Tôi nghiến răng, cái tính sạch sẽ của Lục Dự thật khiến phát bực!
Tôi gian, nhào tới ôm lấy Lục Dự, còn cố tình cọ lên .
Toàn Lục Dự cứng đờ, đống bùn , mới thoả mãn lui mấy bước.
Người ngoài đều sợ Lục Dự, nhưng thì .
Anh luôn chiều , điều nếu làm sai thì cũng sẽ quật bằng dây lưng.
Đây là cuối cùng thể đụng Lục Dự, tranh thủ bôi thật nhiều bùn .
Tôi sang thiếu gia thật – Lục Phong – trùng hợp là chính là bạn cùng phòng của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chu-nho-a-menh-cua-chu-thieu-em/1.html.]
Bình thường lạnh nhạt đến mức như máy, nhưng chỉ riêng với là khác.
Bởi vì chỉ mới thể khiến nổi giận và mất kiểm soát.
Lục Phong nhiều theo đuổi, bọn họ thấy là túm lấy, điên cuồng hỏi thích gì.
Tôi vắt óc suy nghĩ cũng , nên rủ xem đủ thể loại phim để dò sở thích.
Tôi là cú đêm chính hiệu, ban ngày còn ngủ bù giờ học.
Thế là hẹn Lục Phong xem suất chiếu nửa đêm, kết quả là trường nữa, và Lục Phong ngơ ngác.
Sau đó do dự : “Hay là, thuê phòng ?”
Tôi thề, từng thấy ai phản ứng nhanh như thế.
Lục Phong đầy sốc, lùi thể tin nổi.
Gần như ngay khi mở miệng, Lục Phong leo vèo lên tường, vài giây vượt qua.
Để ngẩn ngơ giữa gió lạnh, đó tìm cơ hội rủ căng tin.
Để thích ăn gì, gắp hết tất cả món ăn trong căng tin khay của .
Lục Phong , ánh mắt sâu thẳm: “Sao tự ăn?”
Tôi ngẩng đầu, điên cuồng gắp: “Cậu ăn cũng như ăn, ăn là no .”
Lục Phong chạy mất, cũng vì .
Bạn chọc tay : “Cậu vì nhà Lục Phong nghèo nên gắp nhiều món thịt cho ?”
Tôi ngơ ngác, thật , chỉ đơn giản là tò mò thích ăn gì.
Thời gian đó còn từng định hỏi thẳng Lục Phong thích mẫu con gái nào.
Chỉ là canh lâu quá, muỗi đốt đầy .
Cuối cùng thấy , lao như tên bắn, hỏi gãi ngứa, cứ lắc lư ngừng.
Gắng gượng hỏi: “Lục Phong, rốt cuộc thích kiểu thế nào?”
Lục Phong hít sâu một , run rẩy : “Tôi thích tóc dài.”
Tôi Lục Phong bỏ chạy t.h.ả.m hại, gãi m.ô.n.g ngơ ngác.
Về , mấy cô gái thất bại khi tỏ tình bỏ tiền lớn thuê lấy đồ của Lục Phong làm kỷ niệm.
Có tiền thì làm, hơn nữa đây chẳng giúp Lục Phong kiếm bạn gái ?
Quan trọng là rảnh.
theo đuổi quá nhiều, đồ của Lục Phong lấy gần hết .
Lục Phong thường xuyên lục tung ký túc xá: “Bàn chải đ.á.n.h răng của ? Dao cạo râu của ?”
“Gối của , ga giường của , nó, hết ?!”
Tôi bên giả vờ bình tĩnh, thực mồ hôi đầm đìa, nhưng Lục Phong vẫn nghi ngờ .
Cho đến khi chỉ còn mỗi tấm ván giường và chăn, chẳng còn gì để lấy nữa.