Chu Gia Huynh Đệ - 25

Cập nhật lúc: 2026-04-15 03:27:53
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bố Chu cũng quen với cái nết của , hừ một tiếng, chẳng gì thêm.

Nằm một lúc, Chu Trữ bật dậy, bố Chu hỏi: "Bố , bố bảo con học cái gì thì ?"

Bố Chu , hạ tờ báo xuống, dùng ánh mắt kỳ lạ đ.á.n.h giá Chu Trữ từ xuống : "Con còn nghĩ đến chuyện học hành cơ đấy?"

Chu Trữ bực : "Sao con nghĩ đến chuyện học hành ? Ngày nào con chả nghĩ đến chuyện đó!"

Bố Chu hừ một tiếng, : "Con học đến tiến sĩ thì cũng vẫn là đứa vô dụng thôi, thà kiếm việc gì đó mà làm còn hơn."

Chu Trữ phục: "Sao bố bảo con vô dụng? Con giỏi lắm đấy!"

Bố Chu khinh thường: "Con giỏi cái gì?"

Chu Trữ cứng họng, đúng là chẳng tài cán gì thật, ngoài ăn với chơi thì hình như chẳng làm gì cả. tuyệt đối chịu thua, bướng bỉnh cãi: "Con giỏi mà, con nhiều tài lắm!"

Bố Chu lười đôi co với , giơ tờ báo lên, : "Ừ ừ ừ, con giỏi, con giỏi nhất ? Bố thấy con nên kiếm việc gì đó mà làm . Con xem con kìa, lúc nào cũng lo lắng tìm việc cho con, con cũng đừng mà làm phiền con mãi thế chứ."

Chu Trữ bố Chu nhắc đến Chu Thuần là nổi đóa, quát lớn: "Anh tìm việc gì cho con chứ? Anh chỉ hận thể để con c.h.ế.t sớm thôi!"

"Con cái gì đấy hả!" Bố Chu Chu Trữ thì nổi trận lôi đình, quẳng tờ báo xuống, phắt dậy, chỉ mặt Chu Trữ mà mắng: "Con ăn đấy hả? Anh con đối xử với con thế nào, con ? Còn dám cái lời vô lương tâm , bố đ.á.n.h c.h.ế.t mày cái thằng !"

Chu Trữ chẳng sợ, nghẹn giọng : "Anh ghét con, con c.h.ế.t đấy! Con cần quản!"

"Mày…" Bố Chu giận run cả tay, giơ tay định đánh.

Mẹ Chu thấy tiếng ồn ào từ trong bếp vọng , vội vàng chạy , thấy hai cha con sắp đ.á.n.h thì can ngăn: "Ông làm gì thế hả ông? Có gì thì từ từ chuyện, động tay động chân làm gì? Ông xem ông đ.á.n.h nó cái bộ dạng gì , còn đủ !" Nói xong bà sang Chu Trữ: "Con cũng bớt , bố con khỏe, con còn chọc giận ông làm gì!"

Chu Trữ bực : "Con thật mà, ghét con!"

Mẹ Chu thì cũng nổi cáu: "Cái thằng ăn vô lương tâm thế hả? Anh con đối xử với con thế nào, chúng đều thấy hết cả , con còn dám thế, đúng là uổng công nuôi mày!"

Chu Trữ ngờ một câu mà chọc giận cả hai , cũng dám gì nữa, chỉ hừ một tiếng lên lầu.

Bố Chu theo bóng lưng , giận đến nỗi thở . Mẹ Chu vỗ vỗ lưng ông, : "Thôi thôi, đừng giận nữa. Nó còn bé, ăn suy nghĩ thôi mà, ông chấp nó làm gì."

Bố Chu thở dài: "Tôi lo cho nó thôi chứ , cái tính nó thế , làm thế nào đây!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chu-gia-huynh-de/25.html.]

Mẹ Chu : "Ông cứ yên tâm , sẽ đó thôi mà. Con cháu phúc của con cháu, ông đừng lo."

Buổi tối, Chu về đến nhà, thấy Chu Trữ khập khiễng thì hỏi: "Làm thế ?"

Chu Trữ gác chân lên thành sofa, cho xem, nghiến răng : "Thấy ?"

Mẹ Chu nhíu mày, kinh hãi kêu lên: "Ối giời ơi, làm thế ? Ai làm con nông nỗi ?"

Vết thương đùi Chu Trữ trông khá thảm, nhưng chỉ cần ảnh hưởng đến da thịt thì cũng đau lắm. Sở dĩ khập khiễng là vì lúc rách da, phần nữa là do tâm lý. Trong lòng quá coi trọng vết thương, nên sinh cảm giác tự bảo vệ thái quá, một chút đau đớn nhỏ cũng phóng đại lên. Cậu hài lòng với phản ứng của Chu, nghiến răng nghiến lợi : "Thằng con trai quý hóa của đá đấy!"

Mẹ Chu bình tĩnh , : "Chắc gây chuyện gì nên con bắt chứ gì?"

Chu Trữ khó chịu : "Mẹ cứ bênh chằm chặp! Sau đừng hòng con…" Bốn chữ “nuôi dưỡng già” dám .

Mẹ Chu trừng mắt, đưa tay véo đùi trong của .

Da thịt đùi trong non và nhạy cảm nhất, khiến Chu Trữ đau kêu oai oái: "Mẹ làm gì đấy, động tay động chân?"

Mẹ Chu hả giận, mới buông tay , : "Chả thèm trông chờ con nuôi, con nuôi nổi con là giỏi !"

Chu Trữ cảm thấy sỉ nhục, gào lên với bóng lưng Chu đang lên lầu: "Được thôi, trông chờ thì càng …"

Duật Vân

Lúc , Chu Thuần mới đỗ xe xong, kịp nhà thấy tiếng Chu Trữ gào to, vội vàng bước nhanh phòng, thấy chỉ một nhà thì hỏi: "Nhặng xị cái gì đấy?"

Chu Trữ thấy trai thì lập tức dịu giọng, bỏ chân xuống khỏi thành sofa, : "Không gì…"

Chu Thuần cũng hỏi thêm, qua xem chân Chu Trữ, lấy t.h.u.ố.c bôi cho .

Đêm đó, Chu Trữ nhận điện thoại của Vương T.ử Dư, là ba xàm ba láp, đến nửa đêm mới thôi. Hôm , ngủ đến trưa mới dậy, xuống nhà chỉ thấy đang xem TV, bèn hỏi: "Anh con ?"

Mẹ Chu xong, im thin thít, thậm chí còn thèm Chu Trữ.

"…" Lúc , Chu Trữ mới nhớ chuyện cãi với hôm qua, thôi , thèm để ý thì thôi!

Cậu bếp tìm đồ ăn, ăn no bụng phòng khách . Ngồi một lúc, thấy cũng chẳng thèm quan tâm đến , càng thấy chán. Chân cũng đỡ khập khiễng , nhưng vì hai ngày tắm nên ngại ngoài gặp . Cậu gọi điện cho Tôn Ngạn Hằng, định rủ đến nhà chơi, ai ngờ Tôn Ngạn Hằng đang bận chuẩn đồ cho ngày khai giảng, rảnh. Thế là càng thêm buồn bực, đ.ấ.m mấy cái gối tựa lưng ghế, xả xong lết lên lầu, bật máy tính chơi game cả buổi trưa.

 

Loading...