Mẹ Chu con trai lớn nhắc đến thì mới là sắp đến kỳ thi đại học. Buổi tối, bà cùng bố Chu bàn nhỏ về con đường tương lai của con trai út.
Bố Chu mấy quan tâm : "Có chúng ở đây, nó c.h.ế.t đói chắc!"
Mẹ Chu lắc đầu, thở dài : "Chúng cũng ngày ở bên nó nữa. Haiz, cũng cầu nó tiền đồ gì nhiều, chỉ cần nó một công việc định, cưới một cô vợ vun vén, sinh cho một đứa cháu. Cứ mà sống một cuộc đời bình yên, cũng yên tâm."
Bố Chu vỗ vỗ tay Chu, an ủi: "Đó đều là chuyện của nửa đời nó cả. Bà lo sớm thế làm gì! Sau chúng còn thì vẫn còn Chu Thuần. Nó quan tâm đến em trai đấy. Bà xem, năm nay nó thành thật học hành ? Có gây họa lớn gì ."
Mẹ Chu gật đầu: "Ừ, cũng chỉ Chu Thuần là còn trị nó… Haiz, nó cũng chỉ trông Chu Thuần thôi!"
Hai vợ chồng già cứ thế thuận miệng vài câu coi Chu Trữ như một gánh nặng mà giao phó cho Chu Thuần…
Sáng ngày thi đại học, Chu tự xuống bếp. Lời và thái độ của bà nâng lên vài bậc. Mức độ quan tâm của bà đối với Chu Trữ lập tức đột phá đỉnh điểm từ đến nay.
Chu Trữ quen. Bị Chu bằng ánh mắt từ ái , chỉ ba chân bốn cẳng bỏ chạy lấy ! Ngày thường cãi ầm ĩ quen . Giờ bà đổi như khiến thoải mái chút nào. Cậu cảm thấy thật hèn. Ngày thường cãi ầm ĩ thì ghét Chu đối xử khác biệt. Giờ coi trọng thì chịu nổi!
"Mẹ, nghỉ ngơi chút ." Cậu gắp cho một cái bánh bao.
Mẹ Chu định nổi đóa, nhưng nghĩ đến việc hôm nay Chu Trữ thi đại học nên cố nén xuống. Ăn bánh bao xong, bà bắt đầu lải nhải, là những lời trấn an bảo Chu Trữ đừng căng thẳng khi làm bài.
Chu Trữ ừ ừ đáp lời. Ăn xong một lượt là dậy cửa ngay.
Chu Trữ vốn là một vô tâm vô phế. Cậu cứ nghĩ rằng sẽ gặp bất cứ vấn đề gì. Ai ngờ đến khi thi môn Ngữ văn đầu tiên, tay run lên một cách khó hiểu…
Duật Vân
Sau khi quen với khí phòng thi, mới dần dần thả lỏng.
Thi xong tất cả các môn, Chu Trữ thư giãn. Chỉ điều, điều khiến phiền lòng là cứ gặp ai cũng hỏi thi thế nào. Mẹ kiếp! Kết quả còn , làm !
Vốn dĩ cho rằng khi kết quả, thể tha hồ chơi bời một thời gian. mới hơn một tuần, Chu Thuần nhờ tra điểm thi của . Không cao cũng thấp. Theo tiêu chuẩn năm , lẽ miễn cưỡng thể đỗ một trường đại học chính quy.
Trong điện thoại, Chu hỏi Chu Thuần là cho Chu Trữ học là điền nguyện vọng.
Chu Thuần nghĩ ngợi trả lời: "Tính cách của Trữ Trữ chắc cũng chỉ đến thế thôi. Ôn tập cũng chẳng thấy nó tiến bộ bao nhiêu. Để con nhờ xem . Với điểm cũng miễn cưỡng thể một trường kha khá. Vài hôm nữa con xin nghỉ về quyết định xem nó nên học ở ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chu-gia-huynh-de/15.html.]
Sau khi cúp điện thoại, Chu với bố Chu: "Ông cũng Chu Thuần đấy. Ông ý kiến gì ?"
Bố Chu uống một ngụm lắc đầu: "Cứ theo lời Chu Thuần ! Nó làm gì mà!"
Vương T.ử Dư nghỉ hè, về nước là Chu Trữ mất tích. Cả ngày đến tối về nhà. Mẹ Chu nhịn oán trách vài câu: " là cái đồ lo…"
Bố Chu an ủi Chu: "Bà đừng lo lắng vớ vẩn. Vài ngày nữa công tác. Bà cùng nhé."
Mẹ Chu nghĩ ngợi khó xử : "Vài ngày nữa Chu Thuần về để bàn chuyện học hành của Chu Trữ. Tôi ở nhà thì lắm…"
Bố Chu ôm Chu : "Chẳng qua chỉ là chuyện học hành thôi mà. Chu Thuần thể giải quyết hết. Bà cần lo lắng cho chúng nó. Chỉ cần lo cho là !"
Mẹ Chu thì đ.á.n.h bố Chu mắng: "Đồ già đắn!"
Chu Trữ hiếm khi về nhà sớm thấy cảnh bố đang âu yếm . Cậu thật sự hiểu, từng tuổi mà vẫn còn hổ, ghê tởm đến ! Cậu làm vẻ mặt chịu nổi trêu chọc bố : "Hai thể hiện tình cảm thì về phòng mà thể hiện. Chú ý đến ảnh hưởng công chúng !"
Mẹ Chu lập tức mắng: "Cái thằng !"
Bố Chu lên, mặt đầy nghiêm túc giáo huấn: "Ăn cợt nhả, còn cái thể thống gì. Vài ngày nữa trai con về…"
Ông còn xong Chu Trữ cắt ngang. Cậu oán trách: "Sao về nữa !"
Bố Chu trừng mắt coi thường Chu Trữ: "Còn là vì chuyện học hành của con ? Mau làm việc của con . Đừng để bố thấy con nữa!"
Mẹ Chu cũng ở bên cạnh phụ họa.
Chu Trữ hậm hực đầu khỏi nhà, cả đêm về.
Hai ông bà Chu chẳng buồn đợi Chu Thuần về, vội vã bỏ , thế là Chu Trữ thể bung xõa, suốt ngày dính lấy Vương T.ử Dư như sam, chẳng kể sớm khuya.
Chu Thuần về nhà chẳng hề báo cho Chu Trữ, tới nơi thấy nhà một bóng mới gọi điện.