Sáng sớm hôm , lôi Chu Trữ khỏi giường. Tối qua Chu Trữ chơi đến khuya mới ngủ nên cả chút tinh thần. Đến khi đạp cho một phát mới miễn cưỡng tỉnh táo .
Chu Thuần chiếc áo thun mặc ngược của Chu Trữ, nhíu mày : "Sáng sớm tinh mơ nghĩ cái gì đấy, áo mặc ngược kìa!"
"À." Chu Trữ nhanh chóng cởi áo , lộn mặc . Sắc mặt cũng , là nghỉ ngơi đầy đủ, quầng thâm mắt nặng.
Chu Thuần chằm chằm mặt , đột nhiên nảy sinh nghi ngờ, lật tung chăn lên, bên gối đầu bất ngờ lộ một góc của máy chơi game…
Chu Trữ thầm nghĩ, hỏng !
Chu Thuần đẩy gối đầu , cầm lấy máy chơi game, về phía Chu Trữ, nheo mắt hỏi: "Tối hôm qua lúc đến xem em, em giả vờ ngủ hả?"
Chu Trữ vội bày vẻ mặt ngơ ngác: "Cái gì ạ? Em ."
Chu Thuần gì, chằm chằm .
Chu Trữ sợ Chu Thuần tin, nhịn giải thích: "Tối qua em ngủ sớm thật mà, nhưng sáng sớm đến giờ học thì tự nhiên ngủ nữa, mới chơi game một lát thôi. Bình thường em chơi , đây là nghỉ mới lấy chơi đấy ạ!" Nói xong, để tăng thêm tính chân thật cho lời của , thêm: "Thật đấy, !"
Chu Thuần mở máy chơi game lên, nghịch nghịch, làm : "Tốt nhất là em đừng gạt !"
Chu Trữ liếc màn hình máy chơi game, thấy Chu Thuần cái game mà tối qua chơi, đó mở lịch sử điểm mới nhất lên. Trên đó hiển thị rõ ràng thông tin thời gian. Cậu lập tức trợn tròn mắt…
Chu Thuần cố ý nghiêng màn hình để Chu Trữ , hỏi: "Cái là cái gì?"
Chu Trữ vội ôm chặt lấy đùi Chu Thuần, xin xỏ: "Anh ơi, em sai …" Đây là kinh nghiệm xương m.á.u bao ăn đòn mà rút , là cách đối phó với Chu Thuần nhất. Chu Thuần quen dùng chân, ôm đùi như thì Chu Thuần đá cũng tiện.
Thật với sức của Chu Thuần, dù là đùi ôm chặt cứng thì đá là vẫn thể đá . Chỉ là một khi dùng chân thì lực đá chắc chắn sẽ mạnh hơn so với khi cản trở. Lỡ may, đá hộc m.á.u thì Chu Thuần thể chân !
Chu Trữ ôm chặt lấy đùi Chu Thuần, cả khuôn mặt đều dán lên đó, miệng ngừng luyên thuyên.
Chu Thuần chỉ mặc một chiếc quần thể thao. Hơi thở nóng rực từ miệng Chu Trữ phả , trực tiếp xuyên qua lớp vải quần phả lên đùi , nóng hầm hập. Vùng da đó và cả lỗ chân lông xung quanh đều nở , thậm chí còn xu hướng càng thêm quá khích. Cảm giác vô cùng kỳ dị. Không quá vài giây, cảm giác nóng ran lan khắp cả nửa . Anh vội túm lấy tóc Chu Trữ, kéo khỏi đùi .
Chu Trữ kéo da đầu đau điếng, rên rỉ : "Anh ơi, bỏ tay , da đầu em sắp kéo rụng …"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chu-gia-huynh-de/10.html.]
Chu Thuần buông tay , nhớ cái cảm giác kỳ quái , nhịn giơ chân lên đá Chu Trữ một cái, nhưng cũng dùng nhiều sức.
Chu Trữ là đau thật giả vờ, ôm lấy chỗ đá kêu la oai oái, kêu nhanh chóng rời xa Chu Thuần.
Chu Thuần huơ huơ chiếc máy chơi game, mặt lạnh tanh, phun hai chữ: "Tịch thu."
Chu Trữ c.ắ.n răng, đến cả một câu oán hận cũng dám hé răng.
Hai một một chạy bộ trong công viên. Theo lệ thường, Chu Trữ chỉ cần tốc độ chậm một chút là Chu Thuần sẽ ở phía đá cho một cái. Đã vài tháng kể từ tập thể d.ụ.c buổi sáng đó. Chu Trữ dạo chỉ lo học hành, thể lực kém nhiều, chạy một đoạn là thở . Chạy xong thì ống quần và m.ô.n.g đều dính đầy dấu chân.
Về đến nhà, Chu thấy thì cũng gì.
Chu Trữ lập tức nổi đóa. Đợi Chu Thuần lên lầu, chạy theo bếp, lải nhải oán trách lưng : "Mẹ là ruột của con ?"
Mẹ Chu đang chuẩn bữa sáng, chỉ liếc xéo một cái phản ứng.
Chu Trữ tức chịu , định gì đó thì thấy bố xuống nhà, vì thế cũng dám quá ngang ngược, chỉ nhỏ giọng lẩm bẩm: "Trái tim của là mọc bên !"
Mẹ Chu bưng cốc sữa bò về phía bàn ăn, với bố Chu đang tới: "Đánh cho nó một trận cho !"
Chu Trữ xong, còn đợi bố Chu phản ứng co chân bỏ chạy…
Buổi chiều, Chu Thuần ngoài gặp bạn bè. Anh tranh thủ đến phòng Chu Trữ kiểm tra đột xuất, gõ cửa mà trực tiếp đẩy cửa bước .
Chu Trữ đang cầm quyển sách giáo khoa Hóa học để ngụy trang, che cuốn truyện tranh bàn. Cậu đang ngon lành thì thấy tiếng mở cửa. Cậu còn kịp che thì Chu Thuần bước , bắt quả tang tại trận.
"Anh…"
Duật Vân
Chu Thuần rút cuốn truyện tranh khỏi tay Chu Trữ, nhanh chóng liếc qua lật xem bìa. Anh nhíu mày, Chu Trữ khinh bỉ : "Robot đại chiến, em cai sữa ?"
Chu Trữ rụt cổ , sợ lỡ sơ sẩy cuốn sách trong tay trai đập trúng. Cậu lắp bắp : "… Em chỉ là thư giãn thần kinh một chút thôi mà…"
Chu Thuần hừ một tiếng, quả nhiên vung cuốn sách trong tay về phía Chu Trữ. Chu Trữ theo bản năng né tránh, tránh thứ nhất nhưng tránh thứ hai…