(Chủ công) Xuyên Nhanh: Tẩy Trắng Tra Công - Chương 207: Người Đàn Ông Tinh Anh Trong Gia Đình Trọng Nam Khinh Nữ (13) Bản Đệ Của Phù Đệ Ma
Cập nhật lúc: 2026-04-12 02:27:25
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Mẹ?" Đỗ Bắc theo bản năng thoáng qua phía , thấy Dương Thanh, lúc mới thở phào nhẹ nhõm.
"Con thật cho ! Con và Dương Thanh rốt cuộc là thế nào? Có con hùa theo nó học thói hư tật ? Thành kẻ ẻo lả !" Giọng của Đỗ mụ mụ trở nên vô cùng chói tai, âm lượng cực lớn.
Đỗ Bắc nhíu mày, vui, "Mẹ!"
Giọng cao lên một chút, khí thế của Đỗ mụ mụ liền đứt đoạn.
"Mẹ, hỏi cho rõ ràng! Con trai, con cho , con sẽ thực sự qua với đàn ông, cho nên mới kết hôn sinh con chứ?"
Giọng điệu của Đỗ mụ mụ mềm mỏng hơn ít, nhưng vẫn canh cánh trong lòng, thậm chí còn cảm thấy là Dương Thanh làm hư Đỗ Bắc.
"Mẹ, chuyện đợi con về trực tiếp với nhé." Đỗ Bắc suy nghĩ một chút, cũng cảm thấy đến lúc thẳng thắn với ba , mặc dù ban đầu hề định .
"Chuyện , con về , chuyện con nhất định cho một câu trả lời chắc chắn!" Đỗ mụ mụ nghĩ , vẫn là về nhà thì hơn, chuyện gì cứ thẳng mặt, cho rõ ràng.
Đỗ Bắc day day sống mũi, "Con , đợi con sắp xếp công việc xong, khi về sẽ báo với ba ."
Không là để tâm đến Dương Thanh, chỉ là tư tưởng của ba vô cùng cổ hủ, hơn nửa đời đều sống như , khó để đổi, cũng chỉ làm tăng thêm phiền não cho Dương Thanh mà thôi.
Không , thực là để bảo vệ Dương Thanh.
Đỗ Bắc quyết định tự về nhà một chuyến, rõ ràng chuyện với ba , bất kể ba chấp nhận , cũng đến làm phiền Dương Thanh.
"Thanh Thanh, về quê một chuyến, chắc ba năm ngày, mấy ngày nay em cứ mấy cảnh trong nhà ?" Đỗ Bắc suy nghĩ kỹ càng mới bàn bạc với Dương Thanh.
Dương nãi nãi thấy ba chữ về quê, lập tức tỉnh táo tinh thần, "A Bắc , về quê ở thêm mấy ngày nhé?"
"Bà nội, con về là để xử lý chút việc, ở mấy ngày là lên ." Tâm trí Đỗ Bắc vẫn đang đặt ở việc làm để thẳng thắn với ba , chú ý tới sự mong mỏi của bà cụ.
Dương Thanh phát hiện , đồng thời cũng cảm nhận sự bực bội ẩn giấu vẻ ngoài bình tĩnh của Đỗ Bắc, "Bà nội, nhà cũng mấy năm về, là cùng về ở một thời gian nhé?"
" , cũng nên về ở một thời gian, còn căn nhà cũ của nhà nữa, ở chắc sắp sập đến nơi , sửa sang cho đàng hoàng, Thanh , chúng thăm ba và ông nội con, cho họ , hai bà cháu sống ..." Trong mắt bà cụ rưng rưng lệ quang.
Người già đều coi trọng việc áo gấm về làng, lá rụng về cội, mức độ lải nhải của bà cụ, ước chừng là về thăm từ lâu , chỉ là sợ gây rắc rối cho cháu trai, nên mới nhịn mãi như .
"Chuyện ..." Đỗ Bắc Dương Thanh tìm đến mắng mỏ, đẩy xa, đợi về giải quyết êm xuôi chuyện tính tiếp, "Lần đúng là việc, đường gấp gáp, bà nội theo thì mệt mỏi lắm, đợi đến Tết , Tết cả nhà cùng về, bà nội?"
Dương nãi nãi chút hụt hẫng, nhưng cũng lý, chỉ là vẫn cam lòng, "Bây giờ sức khỏe của bà lắm, tàu hỏa cũng thành vấn đề."
"Chuyện , bà nội, chúng đợi , con đang vội, , về chúng ở quê nhiều ngày hơn, ạ?" Đỗ Bắc chỉ đành khuyên nhủ.
Dương Thanh liếc mấy cái, hỏi , "Anh về nhà định làm chuyện gì?"
"Chuyện , chẳng là Nữu Nữu sắp lên tiểu học , về giúp con bé chuyển hộ khẩu lên huyện..." Đỗ Bắc nghĩ sẵn lý do từ , nhưng khi thấy Dương Thanh chút biểu cảm chằm chằm , lời dối liền thốt nữa.
Vai rũ xuống, cố làm vẻ nhẹ nhõm , "Được , là vì về come out."
Dương Thanh với vẻ tán thành, "Nói thật ."
"Là vì hôm qua đột nhiên gọi điện thoại đến hỏi quan hệ giữa và em, đoán là cố ý chạy đến mặt bà gì đó, cho nên về xem , nhân tiện giải thích với ba luôn."
Tốc độ của Đỗ Bắc cực nhanh, dường như chỉ cần đủ nhanh thì Dương Thanh sẽ thấy .
Anh nắm lấy tay Dương Thanh, "Thanh Thanh, chuyện cứ giao cho xử lý, ?"
Dương nãi nãi ở bên cạnh cũng sốt ruột theo, nhưng thấy cháu trai vẫn sóng yên biển lặng, Đỗ Bắc, bà cụ ngậm miệng , triết lý của bậc trưởng bối: Khi cháu trai đang quản giáo chồng, bản xen .
Thế là bà cụ lấy cớ khát nước, chui bếp uống nước.
"Anh định làm thế nào?" Dương Thanh mấy năm nay từ một nơi nhỏ bé bế tắc thông tin đến thành phố lớn, từ sự hướng nội tự ti ban đầu, đến sự tự lập tự tin hiện tại, trưởng thành chỉ một chút.
Lúc biểu cảm như thế , thực sự lạnh lùng, dù mỗi Đỗ Bắc thấy đều cảm thấy tim gan run rẩy, lập tức quỳ gối trượt dài.
"Anh, ... sai , nên bàn bạc với em mới quyết định, đây là chuyện của hai chúng , nên đơn phương cảm thấy là cho em mà tự làm theo ý , càng nên khi tự làm theo ý còn định dùng cách lừa dối em để về." Đỗ Bắc bắt đầu kiểm điểm.
Đáy mắt Dương Thanh lộ ý , nhưng vẫn giữ nguyên dáng vẻ cảm xúc, lạnh nhạt đáp một chữ, "Ừ."
Biểu thị đang , tiếp tục .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chu-cong-xuyen-nhanh-tay-trang-tra-cong/chuong-207-nguoi-dan-ong-tinh-anh-trong-gia-dinh-trong-nam-khinh-nu-13-ban-de-cua-phu-de-ma.html.]
Đỗ Bắc cẩn thận trộm , Dương Thanh liền dùng tay gõ gõ mặt bàn, Đỗ Bắc vội vàng tiếp tục kiểm điểm, "Lần thực sự cảm thấy cần thiết cho em , dù chúng cũng sẽ sống chung với họ, em thêm gánh nặng tâm lý, cần thiết."
"Đó là ba , sẽ phụng dưỡng họ, nhưng đây là trách nhiệm của em, em vì họ mà cảm thấy vui, em cũng tính đấy, miệng lưỡi như d.a.o găm, mắng cần nháp cũng thể mắng ba ngày lặp từ nào, thật đấy, em mắng, cho dù chỉ là khả năng , thà cho em còn hơn..."
Dương Thanh đ.ấ.m một cái, "Nói hươu vượn!"
"Anh đó là ba , liên quan đến em?" Trong mắt Dương Thanh bốc hỏa, "Vậy ý là, bà nội em là bà nội , liên quan đến đúng ? Em là em, là , đúng ?"
"Không ! Không ! Bà xã, em nghĩ như ? Bà nội chắc chắn là bà nội của hai chúng , và em là một nhà, chúng độc lập, tách rời!"
"Vậy những lời đó của chẳng là ý ? Tự chủ ý gì cũng , đều liên quan đến em?"
"Không mà, , chuyện của đều liên quan đến em, em, lấy chuyện của , sai , bà xã, thực sự sai , kiểm điểm, tuyệt đối nghĩ như nữa!"
Dương Thanh tức giận, Đỗ Bắc dỗ dành nửa ngày cũng xong.
Lúc Dương nãi nãi sân, triết lý của bậc trưởng bối 2: Phải để cháu trai điểm dừng, cãi vã nhỏ thì thêm tình thú, dỗ thì tổn thương tình cảm.
"Thanh , A Bắc cũng là sợ cháu chịu ủy khuất, cháu vui, thì , cháu cứ xị mặt như thế, đều ."
" đúng , em mắng , đừng tức giận, tức hỏng thì đáng." Đỗ Bắc lộ một biểu cảm ngốc nghếch, "Em mắng , tuyệt đối tiếp nhận!"
Dương Thanh chọc , thực sự là quá ngốc, phá hỏng mất cảm giác thẩm mỹ của khuôn mặt trai , "Phì! Chỉ giỏi giở trò !"
Đỗ Bắc thấy , sợi dây cung trong lòng cũng buông lỏng, "Trò cần mới, xài là ."
Dương nãi nãi lúc lãng tai , tinh thần cũng nữa, triết lý của bậc trưởng bối 3: Phải cho bọn trẻ thêm một chút gian.
"Ây dô, giờ ? Bà ngủ một giấc đây, hai đứa cứ ở đây nhé, bà chợp mắt một lát."
Dương nãi nãi lắc lư cái đầu, vô cùng đắc ý, bây giờ bà lướt video , xem nhiều nhiều bà chồng ác độc, bà đều tổng kết , bản nhất định là một chồng .
"Vâng, bà nội, bà nghỉ ngơi ạ, một tiếng nữa con sẽ gọi bà." Đỗ Bắc lập tức đặt báo thức điện thoại.
Dương Thanh thấy, trong lòng càng mềm nhũn, khi đón bà nội lên, Đỗ Bắc chăm sóc bà còn tỉ mỉ hơn cả , mặt đều chu đáo.
Cậu đều cảm thấy mỗi nửa năm khám sức khỏe một phiền phức, nhưng Đỗ Bắc vẫn luôn kiên trì, nào cũng hẹn thời gian, lái xe đưa bà nội khám.
Còn khuyến khích bà nội ngoài dạo, ban đầu làm quen với hàng xóm, cũng là Đỗ Bắc dẫn bà nội từng nhà tặng bánh kẹo tân gia, cứ thế mà trò chuyện quen .
Cậu vỗ vỗ Đỗ Bắc, "Lần chúng cùng về, bà nội cũng nhớ nhà , về ở thêm nhiều ngày một chút, còn việc công khai với ba , em cũng mặt, em sợ mắng, cũng kỳ vọng họ thể nghĩ thoáng, coi em như một nhà, em chỉ là một trải qua những chuyện ."
Đỗ Bắc do dự một chút, gật đầu đồng ý, "Đều em."
Chuyện cứ như mà quyết định, nhưng đưa già ngoài, thì chuẩn tỉ mỉ hơn một chút, để phòng ngừa các loại tình huống đột phát đường.
Họ quyết định lái xe về, vì gian xe đủ rộng, nếu bà nội mệt, còn thể nghỉ ngơi.
Cùng lúc đó, Đỗ mụ mụ đem chuyện Dương Thanh làm hư Đỗ Bắc một lượt trong nhà, Đỗ Hồng còn đặc biệt dẫn con gái về nhà để khuyên nhủ bà.
"Bắc T.ử chủ kiến lớn như , đứa trẻ Thanh Thanh thể làm hư nó , , Bắc T.ử bản lĩnh lớn thế nào cũng mà, con thấy, chuyện chắc chắn là Thanh Thanh làm hư nó, ngược thì ."
Đỗ mụ mụ ngẫm nghĩ, hình như là như , nhưng bà thừa nhận, "Con cái gì , chẳng lẽ em trai con bẩm sinh là một mầm mống xa? Bẩm sinh là một kẻ ẻo lả? Mẹ phi! Nói bậy! Bắc T.ử từ nhỏ đến lớn đều ngoan ngoãn."
Hai chị em Đỗ Anh và Đỗ Đông cũng đang nghỉ lễ ở nhà , liền , Đỗ Anh nháy mắt với em trai.
Đỗ Đông nhận tín hiệu, liền , "Mẹ, hồi nhỏ ở nhà, cả ngày nào cũng đ.á.n.h con, còn ngoan? Anh chỉ là đầu óc thông minh thôi, một chút cũng ngoan, con thấy Thanh ca chắc chắn là cả lừa , chậc chậc chậc, Thanh ca bây giờ là hot vlogger hàng chục triệu fan đấy, một cái quảng cáo cũng mấy chục vạn cơ."
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
"Mấy chục vạn?!" Giọng Đỗ mụ mụ cao vút lên, "Không thể nào! Anh con kiếm hơn một vạn một tháng cơ mà! Nó còn thể nhiều hơn con ?!"
"Đâu chỉ thế, nhiều hơn nhiều, con đó là biên chế nhà nước, đúng là tính là ít, nhưng so với Thanh ca, hot vlogger hàng chục triệu fan, điều ý nghĩa gì ? Có mười mấy triệu theo dõi Thanh ca, fan của còn nhiều hơn cả bộ huyện chúng cộng ."
"Anh bán một món đồ, một món cho dù chỉ kiếm một hào, thì cũng là mấy triệu ." Đỗ Đông cố ý phóng đại lên.
" , , bạn học trong lớp con là fan của Thanh ca, ngày nào cũng lải nhải bảo Thanh ca bán hàng, để họ ủng hộ một chút." Đỗ Anh chèn lời .
*
Tác giả lời :