Mỗi tối khi tiết học, Bùi Úc sẽ đến Dạ Mị hát vài tiếng, nhân khí ngày càng cao, tiền kiếm ngày một nhiều hơn.
“Bùi Úc…”
Bùi Úc đặt điện thoại trong tay xuống, ngẩng đầu Hạ Vân Cẩm mặt, khẽ nhướng mày.
Hạ Vân Cẩm dường như cảm thấy nỗi khổ tâm gì đó khó , nhỏ giọng : “Cậu ngoài với một chuyến ?”
Bây giờ đang là giờ nghỉ giải lao của môn tự chọn, phần lớn xung quanh đều đang đeo tai .
Bùi Úc gật đầu, theo Hạ Vân Cẩm ngoài.
Hạ Vân Cẩm dẫn Bùi Úc một mạch đến góc khuất, khi dừng bước, hít sâu một dí điện thoại mắt Bùi Úc.
Trên màn hình điện thoại là một bức ảnh, thanh niên mặc áo sơ mi trắng tay gảy đàn guitar đài, nếu bỏ qua ánh sáng nhấp nháy phía y, dường như là đang ở hiện trường một buổi hòa nhạc.
Thần sắc Hạ Vân Cẩm do dự: “Người là ?”
Bùi Úc đút một tay túi, vai tựa tường, : “Bức ảnh khó nhận lắm ?”
Mặc dù chụp ảnh xa, ánh sáng cũng quá rõ ràng, nhưng quen vẫn thể liếc mắt một cái là nhận đây chính là Bùi Úc.
Hạ Vân Cẩm biểu cảm cứng đờ, á khẩu : “Hóa thật sự là , mà cũng sẽ đến loại nơi đó làm thêm.”
“Loại nơi đó?” Giọng điệu Bùi Úc thanh lãnh, liền một tiếng, trong mắt là một mảnh bình tĩnh, dường như cảm thấy lời của Hạ Vân Cẩm chút buồn mà : “Vậy trong mắt Hạ ca, loại nơi nào mới là nơi nên làm thêm?”
“Tôi ý đó…” Hạ Vân Cẩm nhíu mày, đối với lời của Bùi Úc trong lúc nhất thời phản bác thế nào.
Cậu chỉ là ngờ như Bùi Úc cũng sẽ làm thêm, hơn nữa còn là đến loại nơi sạch sẽ đó làm thêm.
Dù theo thấy, Bùi Úc ăn mặc chi tiêu thứ đều tồi, ngoại hình chiều cao đều xuất chúng, hóa cũng giống như sẽ cuộc sống làm cho khốn đốn.
Điều khiến trong lòng Hạ Vân Cẩm mạc danh tìm một tia cảm giác cân bằng yếu ớt.
“Còn việc gì nữa ?”
Hạ Vân Cẩm xua tay, lắc đầu : “Không còn nữa.”
Bùi Úc khẽ gật đầu, cất bước rời .
…
Bùi Úc xách theo cây đàn guitar, bước lên sân khấu từng bước lên nhiều , thành thạo biểu diễn.
Việc buôn bán của Dạ Mị luôn , khi Bùi Úc trở thành hát chính càng còn chỗ trống.
Tầng hai là phòng bao tiêu dùng cao, bên ngoài phòng bao một khu vực sân thượng dành cho các hoạt động ngăn cách bằng kính, loại kính đặc biệt thể giúp khách từ bên trong rõ bên ngoài, nhưng thể từ bên ngoài dòm ngó.
Bên trong phòng bao chủ yếu là giấy dán tường màu đỏ rượu, ánh sáng mờ ảo và ái , ghế sô pha màu xanh đậm vài đang .
Cao Hoành Dạ cung kính cầm một điếu t.h.u.ố.c tay, gã khúm núm tới đưa đến bên miệng một trong đó.
Lạch cạch——
Bật lửa phát một tiếng giòn giã, ánh lửa chiếu rọi khuôn mặt đàn ông lúc ẩn lúc hiện.
Đó là một khuôn mặt tuấn mỹ với đôi mắt sâu thẳm, đôi môi mỏng màu nhạt, đường nét khuôn mặt giống như bức tượng thần trong thần thoại Hy Lạp cổ đại, mượt mà và lập thể.
Chiếc áo vest mặc cài cúc lỏng lẻo, lộ một mảng n.g.ự.c màu mật ong, cơ n.g.ự.c lớp áo vest cũng cực kỳ rõ ràng.
Theo động tác đàn ông dùng tay chống đầu, đường nét cơ bắp cánh tay căng lên, cổ tay áo theo đó trượt xuống lộ một mảng da thịt nhỏ cánh tay, chiếc đồng hồ đặt làm riêng cao cấp làm nổi bật sự tôn quý của chủ nhân.
Người đàn ông ngậm điếu t.h.u.ố.c trong miệng, chậm rãi nhả khói, đôi mắt hẹp dài rũ xuống, khiến rõ cảm xúc.
Trong lòng Cao Hoành Dạ một trận thấp thỏm, gã nuốt nước bọt, nhỏ giọng mở miệng: “Văn ca, là gọi mấy đứa nhỏ chơi?”
Người đàn ông gã gọi là Văn ca lên tiếng, ngược mấy bên cạnh yên nữa, thi vui vẻ đồng ý với lời của Cao Hoành Dạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chu-cong-xuyen-nhanh-di-ngang-qua-toan-the-gioi-cau-huyet/chuong-68-sau-khi-tro-thanh-nguoi-moi-binh-hoa-trong-truyen-gioi-giai-tri-5.html.]
Cao Hoành Dạ liếc mắt đàn ông, thấy thần sắc đổi chút cảm xúc phập phồng nào, mới yên tâm ngoài gọi .
Sau một trận binh hoang mã loạn, Trương ca dẫn trong quán bar tới.
Một hàng mười mấy thanh niên, đủ loại kiểu dáng, cái gì cần đều , khuôn mặt đều vẫn còn mang theo chút non nớt, nhưng ngoại lệ, đều ưa .
Bọn họ cùng bất an xoa xoa tay, giống như hàng hóa trong phòng bao lựa chọn.
Mấy trong phòng bao vốn đều chọn ưng ý nhất, nhưng e ngại vẫn còn một đàn ông luôn lên tiếng, thế là lùi một bước chọn vài cũng tồi.
Vài thanh niên còn , dung mạo mỗi đều là thượng thừa, bọn họ đưa mắt , một ai dám dẫn đầu động đậy chạm đàn ông trong góc .
Cao Hoành Dạ nháy mắt với đàn ông tóc trắng thanh tú nhất trong đó, tay hiệu một con , mắt đàn ông tóc trắng sáng lên, ưỡn n.g.ự.c bước tới.
Người đàn ông tóc trắng cầm một ly rượu bàn, áp sát tới bên cạnh đàn ông, mềm giọng : “Ca, uống một ly ?”
Người đàn ông nâng mắt lên, trong mắt mang theo chút cảm xúc chán ghét.
Tướng mạo đàn ông thực sự quá xuất sắc, tóc trắng ngẩn một lát, nhịn đỏ mặt lặp một nữa.
Thấy đàn ông luôn để ý đến , gã bĩu môi : “Ca, em một chút .”
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
“Cút.”
Giọng lạnh nhạt từ miệng đàn ông thốt , thẳng thừng từ chối tóc trắng.
Đàn ông cực phẩm bỏ lỡ sẽ gặp tiếp theo, dù cũng ở đây làm ngưu lang , tóc trắng căn bản cũng từng nghĩ sẽ sạch sẽ ngoài. Nghĩ đến đây, tóc trắng c.ắ.n răng, giơ tay sờ về phía eo đàn ông.
Bốp——
Sau một tiếng động lớn, tóc trắng đàn ông đạp một cước xuống đất, gã ôm bụng đau đến mức hít hà một trận, hốc mắt đỏ hoe đàn ông.
Người đàn ông thu cái chân đá , vắt chân lên chân , hai tay đan , cơ thể rướn về phía , ánh mắt bình tĩnh gã.
Tóc trắng lập tức ớn lạnh sống lưng, gã run rẩy đàn ông.
Người đàn ông đột ngột bật một tiếng khẽ: “Cậu tên gì?”
Tóc trắng trong lúc nhất thời đầu óc kịp phản ứng, nhỏ giọng tên .
Sau đó gã liền thấy đàn ông lấy một tấm thẻ ném mặt gã, giọng điệu bình tĩnh: “Số tiền thuộc về .”
Sắc mặt tóc trắng vui mừng, lập tức ngay cả đau cũng màng tới nữa, vội vàng dậy lời cảm ơn.
Chưa kịp hành động, gã thấy giọng lạnh lẽo của đàn ông đ.â.m màng nhĩ: “Cởi sạch quần áo, cút khỏi phòng bao, tiền chính là của .”
Tóc trắng: “…”
Trương ca ý thức bầu khí đúng, tiến lên vài bước làm bộ chuyện Cao Hoành Dạ một tay cản .
Trên khuôn mặt béo phì của Cao Hoành Dạ mang theo chút thần sắc cho lắm: “Văn ca cho lựa chọn , xem chọn thế nào thôi.”
Trương ca mím môi, động tác dừng .
Tóc trắng cúi đầu tấm thẻ mặt đất, chút do dự động tay cởi cúc áo.
Người đàn ông chăm chú động tác của gã, xua tay hiệu Cao Hoành Dạ kéo gã xuống.
Trương ca dẫn những thanh niên chọn rời khỏi phòng bao.
Bầu khí trong phòng bao ngắn ngủi ngưng trệ một lát, những thanh niên tiếp rượu mềm giọng dỗ dành khách uống rượu, ngoan ngoãn phục tùng những bàn tay sờ soạng .
“Văn ca?”
Lúc Cao Hoành Dạ liền thấy Văn Thân Dực đang cửa kính, tay đặt cửa kính, tầm mắt dừng ở một nơi nào đó.
Cao Hoành Dạ theo tầm mắt của , nơi đó gì cả, chỉ một đám khuấy động khí đang nhảy múa.
Văn Thân Dực thu hồi tầm mắt, về phía Cao Hoành Dạ: “Đi thôi.”