Nguyên chủ dựa khuôn mặt để kiếm cơm, cho nên kệ của là đủ loại mỹ phẩm trang điểm và đồ dưỡng da.
Bùi Úc tìm mãi trong đống chai lọ lộn xộn mới thấy thứ thể dùng để tẩy trang, rửa sạch đống nhòe nhoẹt mặt .
Khuôn mặt trong gương lúc mới hiện rõ ràng mắt Bùi Úc, trong gương hàng chân mày và đôi mắt hài hòa đậm nhạt như tranh thủy mặc, sống mũi cao thẳng, đôi môi mang màu đỏ nhạt khỏe mạnh, lúc lên còn một chiếc răng khểnh, tăng thêm vài phần sức sống cho khuôn mặt thanh tú .
Bùi Úc tắm xong mới phát hiện mang quần áo mới , thế là y đành cởi trần nửa ngoài.
Hạ Vân Cẩm đang cúi đầu nghịch điện thoại, thấy tiếng động ngẩng đầu lên vặn thấy Bùi Úc .
Đồng t.ử trong mắt co rút kịch liệt, vội vàng đầu sang một bên: “Cậu … mặc quần áo!”
Bùi Úc đến bên giường , lấy từ trong tủ một chiếc áo cộc tay, liền nhướng mày: “Đều là đàn ông, gì mà thể .”
Hùng Đào thò đầu khỏi rèm giường của , hùa theo Bùi Úc: “ Hạ ca, tắm xong mặc mỗi cái quần đùi cũng thế, làm ngại chẳng dám cởi trần trong ký túc xá nữa.”
Bùi Úc tròng chiếc áo cộc tay từ đầu xuống, làm như vô ý : “Hạ ca, dạo cứ kỳ kỳ quái quái ?”
Hạ Vân Cẩm: “…”
Hạ Vân Cẩm gượng hai tiếng : “Tôi chỉ là quen gặp khác trong tình trạng trần truồng, ý gì khác.”
“ còn tắm chung với và Đậu T.ử cơ mà, còn kỳ lưng cho nữa!” Hùng Đào trừng lớn mắt thể tin nổi .
Hạ Đậu Đậu cũng vén rèm gật đầu.
Biểu cảm của Hạ Vân Cẩm cứng đờ, trong lúc nhất thời làm .
May mà Hùng Đào là thô kệch, phát hiện điều bất thường, chậc chậc khen ngợi vóc dáng của Bùi Úc: “Không ngờ nha, tiểu t.ử trông gầy gò yếu ớt, dáng phết. Bình thường cũng dậy tập thể d.ụ.c , giữ dáng kiểu gì ?”
“Muốn ?”
Hùng Đào gật đầu, Bùi Úc ngoắc tay hiệu Hùng Đào thò đầu thêm chút nữa, y giường Hùng Đào ghé tai vài câu.
Mắt Hùng Đào dần trợn tròn, đó chằm chằm mặt Bùi Úc, run rẩy thốt mấy chữ: “Đồ hổ!”
Sau đó Hùng Đào quấn chặt chăn , lập tức rụt đầu về, xoạch một tiếng kéo rèm giường .
Hạ Đậu Đậu tò mò chớp mắt: “Bùi Úc, gì với ?”
Bùi Úc : “Không gì cả.”
Hệ thống lén lút lẩm bẩm `[Có ngươi ở chung với phản diện lâu quá ? Sao phong cách chuyện cũng đổi ?]`
Bùi Úc ngạc nhiên `[Ngươi thấy trêu chọc bọn họ một chút vui ?]`
Hệ thống `[...]` Ác thú vị đúng là đổi.
May mà ngoại trừ phản diện, Bùi Úc hứng thú đặc biệt với thứ gì... ngoại trừ thích biến nó thành quả bóng.
Hệ thống lên tiếng, nó chạy về trang làm việc của tiếp tục tra cứu phản diện, quá tam ba bận, liên tiếp ba đều trùng tên , nó thể nghi ngờ phản diện của ba thế giới tồn tại mối liên hệ nào đó.
Còn về phần Bùi Úc, chắc là y ... nhỉ?
Hệ thống dám chắc.
Cho nên nó chỉ thể tự lén lút tra những chỗ đúng.
Cuối cùng, nó độ trùng lặp của phản diện ở hai thế giới thành nhiệm vụ màn hình xanh mà rơi trầm mặc.
Đây là bug đúng ?
Chắc chắn là , nếu nó thấy độ trùng lặp linh hồn cao tới 99.9999%?
Tổ chức "Tát Cẩu Huyết" mà hệ thống trực thuộc do Cục Quản Lý Thời Không quản lý, là một trong vô tổ chức của Cục Quản Lý Thời Không.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chu-cong-xuyen-nhanh-di-ngang-qua-toan-the-gioi-cau-huyet/chuong-65-sau-khi-tro-thanh-nguoi-moi-binh-hoa-trong-truyen-gioi-giai-tri-2.html.]
Thời gian thành lập Cục Quản Lý Thời Không là khi nào, cho nên những linh hồn phi phàm từng gặp qua cũng bao nhiêu mà kể.
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
loại linh hồn thể xuyên qua các thế giới như thế , hệ thống vẫn cảm thấy hiếm gặp, ít nhất một hệ thống nhỏ mới nghề biên chế như nó từng gặp.
Lần đầu làm gặp Waterloo, hệ thống do dự một lát, quyết định vẫn nên đợi thêm một thời gian nữa báo cáo lên tổng bộ tra rõ nguyên nhân.
Dù ký chủ mà nó trói định cũng vấn đề, đúng !
Quá tam ba bận nó sẽ sợ thứ ba nữa!
Hệ thống lặng lẽ tắt màn hình xanh, làm như chuyện gì xảy rụt về sâu trong thức hải.
…
Sinh viên năm nhất giống như trâu ngựa, nhà trường hận thể nhét hết các tiết học sớm lúc 8 giờ của 4 năm đại học năm nhất cho học xong một lượt, tuần chẵn thì 1 tuần 7 ngày 5 ngày học lúc 8 giờ, tuần lẻ thì 4 ngày, thứ Bảy Chủ nhật còn môn tự chọn.
Bùi Úc xoay bút đầu ngón tay, giáo viên dạy tiếng Anh đại học bục giảng, mang theo oán khí như thực chất.
Ở thế giới cổ đại Tiết Thân Dực chiều chuộng quen , Bùi Úc ở trong phủ luôn là ngủ đến giờ nào thì dậy giờ đó, hiện tại ngày nào cũng mở mắt là học, quả thực vô cùng khó chịu.
Có lẽ biểu cảm của Bùi Úc cho lắm, Hùng Đào dùng đầu bút chọc chọc lưng Bùi Úc, nhỏ giọng : “Người em, lập team ?”
Bùi Úc nghi hoặc: “?”
Ở thế giới cổ đại lâu quá, đầu óc y vẫn còn trì trệ.
Hùng Đào cầm điện thoại dí màn hình cho Bùi Úc xem: “Cái nè! Cái !”
“Bạn học phía ! Làm gì đấy!”
Giáo viên tiếng Anh đẩy gọng kính, dùng chất giọng mang đậm mùi hàu : “Tôi , trong giờ của các cô thể chơi điện thoại, nhưng phép nhấc nó lên khỏi mặt bàn để thấy?! Cậu học chuyên ngành nào? Đứng lên cho !”
Hùng Đào rụt cổ, nhét điện thoại túi run rẩy lên.
Bùi Úc đầu Hùng Đào đang nhe răng trợn mắt, đầu liền thấy giáo viên tiếng Anh vẫn đang chằm chằm về hướng .
Y thầm kêu một tiếng trong lòng, ngay đó liền thấy giáo viên tiếng Anh vểnh ngón tay hoa lan, chỉ Bùi Úc : “Cậu, đúng, chính là , cũng lên! Cậu học chuyên ngành nào?”
Bùi Úc dậy, chiếc áo hoodie màu trắng y mặc tôn lên vẻ thanh xuân phơi phới, hàng chân mày thanh tú đẽ, tỷ lệ cơ thể cũng chuẩn, lập tức gây một trận xôn xao.
Giáo viên tiếng Anh cũng sửng sốt một chút, nhưng dạy sinh viên trường điện ảnh nên nhanh hồn.
Hùng Đào khoác vai Bùi Úc như em , : “Em là Hùng Đào lớp 1 khoa biểu diễn, là Bùi Úc, cùng lớp với em.”
Bùi Úc: “…”
Giáo viên tiếng Anh gật đầu, lật xem danh sách điểm danh, đó ánh mắt ngưng đọng, ồ lên một tiếng: “Cậu chính là cái Bùi Úc trừ điểm quá trình đến mức âm luôn đó hả? Không học đều đến , hôm nay mặt trời mọc đằng Tây ?”
Trong đám đông bùng nổ tiếng vang, dường như thể lật tung cả nóc nhà.
Giáo viên tiếng Anh xua tay: “Thôi xuống , cũng chẳng còn điểm quá trình nào cho trừ nữa.”
Bùi Úc: “…”
Y mặt cảm xúc giơ tay vỗ bàn tay Hùng Đào đang khoác vai , kéo ghế xuống.
Hệ thống hả hê châm chọc `[Không ngờ tới chứ gì? Điểm quá trình của ngươi là âm đấy~]`
Hệ thống biến thành quả cầu ánh sáng nhỏ bay lượn đắc ý mắt Bùi Úc, hiếm khi thấy Bùi Úc chịu thiệt, miệng nó ngừng lẩm bẩm.
Bùi Úc đột ngột giơ tay lên, tóm gọn quả cầu ánh sáng nhỏ mà khác thấy đặt trong tay nhào nặn.
Hùng Đào thấy hệ thống, thấy Bùi Úc vồ một cái khí, liền hoang mang: “Người em, bắt gì thế?”
Bùi Úc giọng điệu bình tĩnh : “Đập ruồi.”
Hệ thống phát tiếng kêu như lợn chọc tiết `[Ngươi mới là ruồi!]`