Nụ hôn mới bắt đầu, Bùi Úc liền cảm thấy làn da của Bạch Thân Dực mà chạm chậm rãi lan sự ẩm ướt.
Bùi Úc dùng chỉ phúc lau vệt nước mắt cho , rũ mắt : “Bao lớn , còn nhè.”
Hốc mắt Bạch Thân Dực đỏ hoe, đôi mắt luôn chằm chằm Bùi Úc, sợ chạy mất .
Eo Bùi Úc Bạch Thân Dực ôm chặt lấy, Bạch Thân Dực nắm lấy lớp vải y phục của , khiến Bùi Úc thể tùy ý cử động.
“Sư phụ... Người là thật, đúng ?” Giọng Bạch Thân Dực mang theo tiếng nức nở khó kìm nén.
Bùi Úc ôm Bạch Thân Dực chặt hơn một chút.
“Là thật, là thật, ở ngay đây.”
Bùi Úc vuốt ve mái tóc của Bạch Thân Dực, : “Ta ở ngay đây.”
Bạch Thân Dực giơ cánh tay lên, vươn tay chạm khuôn mặt Bùi Úc.
Ngón tay mang theo vết chai mỏng từ mi tâm của Bùi Úc, lướt qua mày mắt, đến sống mũi, cuối cùng dừng đôi môi mềm mại.
Bùi Úc nắm lấy cổ tay , áp má lên lòng bàn tay Bạch Thân Dực.
“Lần xác định chứ?”
Bạch Thân Dực dùng tay nâng má Bùi Úc, gật đầu thật mạnh.
Hắn một nữa ôm lấy mặt Bùi Úc, tiếp tục nụ hôn thành .
Bùi Úc ôm lấy eo Bạch Thân Dực, làm sâu thêm nụ hôn .
Một nụ hôn kết thúc.
Bùi Úc dẫn Bạch Thân Dực dạo trong gian tỏa ánh sáng dịu nhẹ.
“Sư phụ, quả cầu ánh sáng lúc nãy ?” Bạch Thân Dực thấy hệ thống, chút nghi hoặc.
Bùi Úc : “Nó nhốt ở chỗ khác .”
Bạch Thân Dực “A” một tiếng: “Vậy nơi là tinh thần hải của sư phụ ?”
Tu giả thể nhập định tu luyện, nghiên cứu tiên pháp, nâng cao linh lực.
Cường giả tu vi như Bùi Úc, hẳn là tinh thần hải rộng lớn vô ngần, vô cùng kỳ ảo trong truyền thuyết.
Bùi Úc lắc đầu: “Nơi .”
“Vậy nơi là?”
“Con thể hiểu là, nơi là tinh thần hải của quả cầu ánh sáng lúc nãy.”
“Vậy quả cầu ánh sáng đó, là linh sủng của sư phụ ?”
Bùi Úc : “Coi là .”
Bạch Thân Dực nghi hoặc: “ con, từng thấy?”
“Thu nhận từ nhiều năm , thông minh cho lắm, nên mới xuất hiện mặt con.”
Bạch Thân Dực lúc mới gật đầu tỏ vẻ .
Linh sủng lúc nãy líu lo líu ríu một đống thứ hiểu, giọng điệu quả thực thông minh cho lắm.
Tinh thần hải cũng khác với ghi chép trong cổ tịch, bốn phía trống rỗng, ngoại trừ một đống khung bán trong suốt màu xanh lam trôi nổi, bên còn những dữ liệu lộn xộn.
Những dữ liệu đó giống như quỷ vẽ bùa, Bạch Thân Dực xem hiểu.
“Sư phụ, lúc nãy linh sủng của , ba tháng nay vẫn luôn cố gắng dẫn con tinh thần hải nhưng thành công, là vì huyễn cảnh của con ?”
Bạch Thân Dực nghiêng đầu, Bùi Úc bên cạnh.
Bùi Úc: “Tu vi của con đến kỳ Nguyên Anh, huyễn tượng cường hãn, hệ... quả cầu ánh sáng nó phá vỡ .”
“Sư phụ... Đều cả ?” Giọng Bạch Thân Dực nhẹ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chu-cong-xuyen-nhanh-di-ngang-qua-toan-the-gioi-cau-huyet/chuong-488-tro-thanh-su-ton-cua-nghe-nghiep-nguy-hiem-39.html.]
Bùi Úc “Ừ” một tiếng, bàn tay đang nắm lấy tay Bạch Thân Dực siết chặt hơn một chút.
“Là của sư phụ, sư phụ thể xử lý thỏa những chuyện , để con chịu ủy khuất .”
Bùi Úc nâng bàn tay đó của Bạch Thân Dực lên, đặt bên môi hôn một cái.
Bùi Úc : “Có đau ? Sư phụ làm , mới thể dỗ dành nhiều đau khổ như của con.”
“Không đau, sư phụ.” Bạch Thân Dực lắc đầu, : “Sư phụ nếu dỗ dành, đừng rời xa con nữa, nửa bước rời ở bên cạnh con... Được ?”
Hắn chớp mắt chằm chằm Bùi Úc, trong con ngươi đen nhánh tràn ngập hình bóng của Bùi Úc.
Bùi Úc hôn một cái lên mí mắt Bạch Thân Dực: “Cầu còn .”
Chuyện trong ba tháng nay, Bạch Thân Dực tóm tắt đơn giản với Bùi Úc.
Bạch Thân Dực Bùi Úc, hỏi: “Sư phụ, Tông chủ Huyền Đạo Tông Nhiếp Khanh Trần ... Có là c.h.ế.t ?”
Bùi Úc bóp chóp mũi Bạch Thân Dực một cái.
“Đã sớm đoán đúng ? Nhịn lâu như , còn tưởng con vẫn luôn định chứ.” Bùi Úc .
Bạch Thân Dực hít hà một tiếng, : “Ba tháng nay, sư phụ rõ ràng vẫn luôn ở đây nhưng hiện , con tự nhiên hỏi nhiều.”
Bùi Úc nhướng mày: “Bây giờ thì ?”
Bạch Thân Dực: “Sư phụ lộ diện, chắc chắn lý do. Với tu vi của sư phụ, trong thiên hạ, khó đối thủ. Nghĩ đến chắc chắn là chuyện giải quyết xong, hẳn là Nhiếp Khanh Trần sai .”
Bùi Úc: “Con đoán sai, chính là Nhiếp Khanh Trần, nhưng là c.h.ế.t, mà là c.h.ế.t hẳn .”
“Hả?”
“Tông chủ Huyền Đạo Tông Nhiếp Khanh Trần, thể thông thạo chuyện xưa nay, bói toán gieo quẻ thứ đều tinh thông, thậm chí là thiên cơ vẫn thể thấu. Có thể tính toán sai sót, dòm ngó thiên cơ, cho dù là lão đạo nửa đường xuất gia trong dân gian đều tổn thọ nhiều.”
Bùi Úc : “Sao hề hấn gì.”
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
“Nhiếp tông chủ thực sự, sớm c.h.ế.t trẻ, hiện giờ chiếm giữ xác , là .”
Lời Bùi Úc hết là, thứ trong xác đó rốt cuộc là cái gì.
Chỉ là thứ đó dường như , bản là Nhiếp Khanh Trần.
Nó giữ là thói quen ký ức của Nhiếp Khanh Trần.
Cho đến ngày thiên lôi đ.á.n.h xuống, nhục của Nhiếp Khanh Trần vỡ nát, một tia tàn hồn tiêu tán giữa đất trời, nó mới thoát ngoài.
Bùi Úc liếc mắt một cái liền nhận , thứ đó của thế giới .
Đó là một tia thần lực đến từ thế giới vĩ độ cao, tải trong cơ thể Nhiếp Khanh Trần, hành sự với phận của , dùng một phương thức quang minh lạc, g.i.ế.c c.h.ế.t Bùi Úc.
Hệ thống lúc đều khiếp sợ đến mức gì: `[Cho nên ký chủ vẫn luôn t.h.ả.m như , là ... thần đang chỉnh ký chủ ?]`
Cảm xúc còn của hệ thống chính là hoang mang: `[Ký chủ đắc tội gì với mấy lão già đó ? Ký chủ rốt cuộc là ai?]`
Bùi Úc dẫn Bạch Thân Dực tiếp tục về phía .
Nơi ánh sáng lượn lờ, một cơ thể nhắm nghiền hai mắt xuất hiện mắt hai .
Đó chính là cơ thể của Bùi Úc.
Bùi Úc giải thích: “Nơi là tinh thần hải, thể chỉ ý thức hoặc vật phẩm.”
Cơ thể của Bùi Úc, chính là đưa như một vật phẩm.
Bạch Thân Dực sửng sốt một chút, đó hoắc nhiên nhớ điều gì: “Là loại bùa chú thể huyễn hóa phân của trưởng lão trong Tiên môn đại tuyển.”
Người thực sự đối mặt với Nhiếp Khanh Trần, ứng phó với thiên lôi Đỉnh Vọng Thư là phân của Bùi Úc.
Phân thể hơn 8 thành tu vi của chính Bùi Úc.
Nhị Thập Tứ Khốn Cốc trận pháp trùng trùng, quanh năm mây mù lượn lờ.
Bùi Úc chính là lúc đó, lặng lẽ một tiếng động tráo đổi thái tử.
Nhục của Bùi Úc, sớm cùng linh hồn thể của Bùi Úc tiến gian hệ thống của hệ thống.