(Chủ công) Xuyên Nhanh: Đi Ngang Qua Toàn Thế Giới Cẩu Huyết - Chương 43: Trở Thành Thái Hậu Nam Giả Nữ Gả Thay (13)
Cập nhật lúc: 2026-04-01 12:48:48
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Bảo Sao Tư.
Dương Văn đưa lệnh bài trong tay cho thị vệ canh gác: “Đại lý tự Thiếu khanh Dương Văn, cầu kiến Tiết chưởng ấn.”
Thị vệ nháy mắt với phía , nọ hiểu ý bẩm báo.
Hồi lâu, gật đầu.
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
Thị vệ cung kính trả lệnh bài cho Dương Văn, nghiêng mời trong.
Ngụy quốc vốn thiết lập bốn ty, phân biệt cai quản sự vụ nội vụ hậu cần của hoàng cung, đồng thời Chưởng ấn thái giám của bốn ty kiềm chế lẫn .
kể từ khi Tiết Thân Dực thượng vị, địa vị của Bảo Sao Tư trong bốn ty thăng tiến nhanh chóng, hoàng đế thậm chí còn bãi truất Chưởng ấn của ba ty còn , ba ty còn nhanh chóng lụi tàn, chỉ còn Bảo Sao Tư do Tiết Thân Dực cai quản là như mặt trời ban trưa.
Mà Tiết Thân Dực đến bước đường ngày hôm nay, chỉ mất tới 10 năm.
Thị vệ dẫn Dương Văn đến hậu viện của Bảo Sao Tư, hậu viện một ao nước lớn nhỏ, ao nước xây một cây cầu đá chạm trổ tinh xảo.
Tiết Thân Dực mặc cẩm bào dệt lụa màu đỏ sẫm thêu họa tiết chim hạc đó, đai lưng càng tôn lên vòng eo thon gọn đôi chân dài, phong thái tuấn lãng, từ xa giống như công t.ử bột của gia đình quyền quý.
Nghe thấy tiếng động Tiết Thân Dực đầu Dương Văn : “Đến sớm ? Cùng cho cá ăn .”
Dương Văn lúc mới chú ý tới chân Tiết Thân Dực đặt một thùng gỗ khổng lồ, cao đến bắp chân Tiết Thân Dực, đáy thùng gỗ chất lỏng màu đỏ sẫm ngừng rỉ , men theo cây cầu đá tụ thành dòng suối nhỏ.
Dương Văn nhíu mày tránh những vũng m.á.u đó, còn kịp đến gần ngửi thấy một mùi tanh tưởi nồng nặc.
Sự tò mò thôi thúc Dương Văn bịt mũi tiến gần thùng gỗ một cái, đó mắt lập tức trừng lớn, ngoảnh mặt sang một bên ngừng nôn khan.
Trong thùng gỗ chất đống chi chít những miếng thịt vụn, thoạt những khối thịt đó là gì, Dương Văn tiến gần mới phát hiện trong đó còn trộn lẫn vài ngón tay.
Hồi lâu, Dương Văn lau khóe miệng, sắc mặt tái nhợt : “Tiết Thân Dực! Ngươi đùa ?! Cá gì mà ăn thứ ?”
Tiết Thân Dực đáp, dùng chiếc nhíp dài đặc chế bằng sắt gắp một miếng thịt vụn lên, ném xuống nước trong ánh mắt ớn lạnh của Dương Văn.
Một mảng mặt nước trong vắt lập tức m.á.u nhuộm đỏ, còn kịp lan , từng bóng đen từ đáy nước chui lên, xoay vòng nước c.ắ.n xé miếng thịt .
Rất nhanh, miếng thịt lớn nuốt chửng sạch sẽ, ngay cả cặn thịt cũng còn sót .
Dương Văn: “…” Ồ, là cá sấu .
"Ngươi làm mang những thứ tới đây?"
Tiết Thân Dực trầm ngâm một lát: "Có thể là bởi vì cai quản việc vận chuyển trong cung, thể cửa chăng."
Dương Văn nín thở, cảm thấy chức vị Đại lý tự Thiếu khanh của khiêu khích: “Trước đây ngươi nuôi cá ở đây ?”
“Ồ, mấy ngày hầm đem tặng .”
Giọng điệu Tiết Thân Dực nhẹ nhõm, Dương Văn chớp chớp mắt, đột nhiên nhớ tới mấy ngày mời một vị quan văn uống canh cá ở Tụy Hương lâu thì vẻ mặt cứng đờ của đối phương.
Bây giờ nghĩ , chuyện chắc chắn thoát khỏi liên quan đến Tiết Thân Dực.
Còn nữa…
Dương Văn chỉ tay xuống mặt nước, gân xanh trán giật giật: “Thứ của ngươi giấu cho kỹ , nuôi những thứ trong cung mà phát hiện, ngươi đến chỗ uống đấy.”
“Yên tâm, nuôi mấy ngày .”
Dương Văn trong lòng còn kịp thở phào, thấy câu tiếp theo chậm rãi của Tiết Thân Dực: “Gần đây phía Nam phát hiện một loại cá ăn thịt , bảo Chung Phồn tìm giúp .”
“… Vậy những thứ tính ?”
Tiết Thân Dực: “Đến lúc đó đem hấp cả da lẫn thịt tặng cho mấy lão bằng hữu của triều đường ăn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chu-cong-xuyen-nhanh-di-ngang-qua-toan-the-gioi-cau-huyet/chuong-43-tro-thanh-thai-hau-nam-gia-nu-ga-thay-13.html.]
Khóe miệng Dương Văn giật giật: “…” Cái miệng của , đúng là ngứa đòn ! Không việc gì hỏi cái làm gì.
Tiết Thân Dực ném thêm vài miếng thịt vụn xuống nước, chống tay lên đầu cầu thưởng thức một lát mới hỏi mục đích Dương Văn đến tìm .
Dương Văn nghiêm mặt : "Một ngày khi Thái t.ử đột tử, đến Đăng Khuyết Tiên."
"Hắn đến đó bình thường ."
Hiên Viên Lãng Triệt tham luyến nữ sắc, những năm nay Tiết Thân Dực thuận nước đẩy thuyền đưa cho ít mỹ nhân, nhưng tên khẩu vị biến thái, mỹ nhân thanh thuần tuyệt sắc thì thích, chỉ đặc biệt thiên vị kỹ nữ yêu kiều lẳng lơ và hiền thê lương mẫu của khác.
Theo lời thì, tuyệt sắc mỹ nhân là trăng trời, chỉ thể xa chứ thể trêu đùa, thật sự lên giường , ai nấy đều vô vị.
Cái tính cách phóng đãng cần Tiết Thân Dực cố ý dụ dỗ, cũng thối nát đến tận gốc rễ .
Cho nên Tiết Thân Dực đối với hành vi đến kỹ viện của Hiên Viên Lãng Triệt trong lúc cha sống c.h.ế.t rõ một chút cũng bất ngờ.
", nhưng phái tra điểm bất thường." Trên mặt Dương Văn phủ một lớp bóng tối, khẩy : "Ngươi đoán xem gặp mặt Thái t.ử ở Đăng Khuyết Tiên là ai."
Tiết Thân Dực khẽ nhướng mày.
Dương Văn: "Nhị vương t.ử Nam Man, A Lỗ."
—
Đêm khuya.
Một bóng lặng lẽ tiếng động xuyên qua trong cung, chuẩn xác tránh trạm gác.
Tiết Thân Dực đang xem xét hồ sơ vụ án bàn, bên cửa sổ truyền đến một tiếng động, âm thanh nhẹ nhàng như mèo con.
Hắn thở dài một tiếng: "Nương nương, nếu ngài đến tìm nô tài, nô tài bảo Chung Phồn đón ngài là ."
Vừa dứt lời, cảm thấy trong lòng trĩu xuống, Bùi Úc vững vàng trong lòng .
Lần Bùi Úc mặc nữ trang, mặc dù là một bộ đồ hành đen tuyền, nhưng phác họa vặn vòng eo của thiếu niên.
Đôi chân thon dài gác hai bên eo , Tiết Thân Dực theo bản năng đưa tay đỡ lấy giúp vững, nhiệt độ cơ thể xuyên qua lớp áo mỏng manh lan tỏa leo thang.
Dưới ánh nến chập chờn, khuôn mặt Bùi Úc thêm vài phần ấm áp, mày mắt cong cong tinh xảo như bức tranh thủy mặc.
Tiết Thân Dực chằm chằm khuôn mặt Bùi Úc, yết hầu lăn lộn vài cái.
Bùi Úc dường như cảm nhận ánh nguy hiểm đó, dùng ngón tay nhẹ nhàng chọc chọc n.g.ự.c Tiết Thân Dực, giọng oán trách: "Chưởng ấn đại nhân 3 ngày đến tìm ."
Tiết Thân Dực nắm lấy tay Bùi Úc, bực tức : "Mọi sự vụ lớn nhỏ trong cung đều do nô tài tạm thời làm , nô tài lấy thời gian tìm nương nương?"
Bùi Úc đáp, chỉ dùng đôi mắt trong veo chằm chằm Tiết Thân Dực.
Rõ ràng mắt võ công thâm hậu, hơn nữa thể dễ như trở bàn tay tính kế Lý Quy Ý và Lệ phi, vẻ mặt tám chín phần mười là giả vờ, Tiết Thân Dực vẫn nhịn mềm lòng.
Hắn giữ lấy gáy Bùi Úc, đôi môi bắt lấy môi đối phương, nhẹ nhàng mút mát.
Tiết Thân Dực tuổi còn nhỏ, tuy chuyện thái giám cung nữ đối thực và phi tần tranh sủng hiến mị trong cung thấy nhiều, nhưng tự trận thì đây là đầu tiên.
Hắn dùng tay nhẹ nhàng đỡ lấy eo Bùi Úc, dám dùng sức sợ làm đau , động tác hôn cũng chỉ là chuồn chuồn lướt nước, chỉ lặp lặp mút mát đôi môi Bùi Úc.
Bùi Úc hàng mi khẽ run của mắt, tràn một tiếng khẽ.
Tiếng lớn, nhưng khiến Tiết Thân Dực chút ảo não tì trán lên trán Bùi Úc: "Nương nương chẳng lẽ đang chê nô tài thô kệch vụng về?"
Bùi Úc xoa xoa gáy , an ủi: "Chưởng ấn đại nhân nhà thông minh hơn , đương nhiên là ngốc, chỉ là một chuyện vẫn cần từ từ mài giũa mà thôi."
Tiết Thân Dực mím đôi môi sưng đỏ, nghiêm túc Bùi Úc: "Học thế nào?"
"Học thế …"