Khuôn mặt Thư Trùng nhuốm đầy ý rạng rỡ.
Bùi Úc rủ mắt là thể thấy cảm xúc trong mắt Nhan Thân Dực, bên trong đều là vẻ đắc ý.
Nhan Thân Dực đôi mắt của Bùi Úc thể thấy. Bùi Úc vẫn luôn ở mặt giả vờ làm một con Hùng Trùng đáng thương, mù lòa. Vậy thì cũng vui vẻ mà ứng phó với màn biểu diễn của Bùi Úc.
Nhan Thân Dực thể mượn cái cớ Bùi Úc “ thấy” , cố ý khiến vị Hùng Trùng dối trả chút giá đắt. Mà Bùi Úc vì “ thấy” nên cách nào nổi giận. Hùng Trùng chỉ thể thu hết tính khí nhỏ nhen của , dựa dẫm .
Giống như hiện tại .
Cho dù đáy mắt và mặt đều là sự khiêu khích cố ý, hết đến khác xâm nhập lãnh địa cá nhân của Hùng Trùng.
Nhan Thân Dực quan sát gần những biểu cảm nhỏ nhặt mặt Bùi Úc, khóe môi nhếch lên.
Bùi Úc híp mắt: [Thật là xa nha.]
Hệ thống: [... Nói thật , chính là kết quả ?]
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
Bùi Úc: [Chẳng lẽ còn đủ rõ ràng ?]
Hệ thống rùng một cái: [Hai các đều thật xa.]
Nhan Thân Dực vẫn giữ nguyên động tác ghé sát đó, tuy nhiên khoảnh khắc tiếp theo, vị Hùng Trùng vốn đang sofa với tư thế tiêu chuẩn đột ngột cúi xuống.
Đồng t.ử Nhan Thân Dực co rụt , bản năng dậy rời xa, nhưng cứng rắn dừng tại chỗ.
Động tác cúi của Bùi Úc nhanh, giống như một kiểu thăm dò hơn. Đang sờ soạng tìm kiếm phương hướng.
Nhan Thân Dực , đây là sự thử thách của Hùng Trùng. Là lời cảnh cáo đối với hành động quá giới hạn của . Ai lùi bước , đó sẽ thua.
Theo biên độ nghiêng về phía của Bùi Úc ngày càng lớn, thở chóp mũi của cũng gần như thể thấy rõ ràng.
Động tác của Bùi Úc dừng mặt Nhan Thân Dực xa, nghiêng đầu. Bờ môi mềm mại khẽ lướt qua gò má Nhan Thân Dực.
Ngón tay Nhan Thân Dực ấn sofa khẽ động một cái.
Bùi Úc : “Tôi cảm nhận , ngươi quá giới hạn , Nhan thiếu tướng.”
“Điều cũng phù hợp với phận hôn ước, bạn đời của ngài.”
Giọng của Hùng Trùng vang lên bên tai Nhan Thân Dực, còn mang theo thở ấm áp. Nhan Thân Dực cảm thấy vành tai như chiếc lông vũ nào đó gãi qua, chút ngứa.
Nhan Thân Dực lùi một chút, khi dậy giải trừ mệnh lệnh của robot thông minh.
“Xin ngài Stewart, ... là tắt mệnh lệnh của robot thông minh cho ngài.”
Nhan Thân Dực , vỗ vỗ con robot thông minh đó. Con robot vốn dĩ luôn lầm bầm lầm bầm cũng lập tức im bặt.
Bùi Úc: “...”
Nhan Thân Dực mặt đỏ tim loạn : “Có thể ăn tối , thưa ngài Stewart?”
Không đợi lời Nhan Thân Dực dứt hẳn, Bùi Úc đưa tay .
“Dìu , Nhan thiếu tướng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chu-cong-xuyen-nhanh-di-ngang-qua-toan-the-gioi-cau-huyet/chuong-426-tro-thanh-hung-trung-dao-hon-doc-ac-xinh-dep-9.html.]
Nhan Thân Dực đưa cánh tay qua. Hai bàn tay giao trong chốc lát tách . Bùi Úc đặt tay lên cánh tay Nhan Thân Dực, theo bước chân rời khỏi phòng.
Ánh sáng bên ngoài phi thuyền khác với phòng của Nhan Thân Dực, sáng đến mức gần như chói mắt. Vật liệu kim loại lạnh lẽo ánh đèn lạnh lùng như băng, nhắc nhở những trùng qua rằng đây là phi thuyền quân dụng lạnh lẽo, chốn ôn nhu hưởng lạc.
Nhan Thân Dực : “Cẩn thận chân, thưa ngài Hùng Trùng.”
Một phần thiết của loại phi thuyền che giấu mà để lộ ngoài. Một mặt là những thiết bản chức năng phòng thủ tấn công nhất định, để lộ ngoài cũng thuận tiện cho việc bảo trì và cải tạo định kỳ. Mặt khác chính là... Hào nhoáng.
Nhan Thân Dực, tên trùm hải tặc lớn nhất lưu lạc giữa vũ trụ , gần như nơi nào trong vũ trụ cũng từng bóng dáng . Có thể nhiều hành tinh truy nã, chiến tích đó đương nhiên cũng khá đáng để nhắc tới. Một chiếc phi thuyền tinh tế, đối với Nhan Thân Dực mà chẳng qua chỉ là hạt cát trong sa mạc mà thôi.
Bùi Úc: “Tôi tên Bùi Úc.”
“Cái gì?” Nhan Thân Dực nhất thời phản ứng kịp.
Hắn đầu liền đối diện với đôi mắt như phủ sương mù trắng của Hùng Trùng. Lúc Nhan Thân Dực mới . Hùng Trùng đang tên của chính .
Cho nên là đang đắn đo xem nên ?
Hắn và Bùi Úc mới gặp mặt, Hùng Trùng tâm phòng đối với một Thư Trùng xa lạ là chuyện thể bình thường hơn. Càng huống chi còn là Nhan Thân Dực, một Thư Trùng làm hải tặc tinh tế.
Nhan Thân Dực : “Được, .”
“Ngài Bùi Úc.”
Nhà hàng mà Nhan Thân Dực đưa Bùi Úc tới nhiều Thư Trùng đang ăn tối. Những Thư Trùng thấy Nhan Thân Dực đưa Bùi Úc là một Hùng Trùng tới, nhiều ánh mắt tò mò phóng tới, nhưng hành vi nào quá đáng hơn. Xem là Nhan Thân Dực nhắc nhở những Thư Trùng từ .
Bùi Úc nhấp một ngụm canh nóng mà Nhan Thân Dực bưng tới, canh miệng, Bùi Úc liền cau mày . Xem Thư Trùng chỉ đồng da sắt, mà còn cái lưỡi xương. Mùi vị của món canh , thật khó mà hình tả.
Ở thế giới Trùng tộc , mặc dù tồn tại những thực phẩm vốn , nhưng đa vẫn tồn tại những thực phẩm thể thế. Nguyên liệu của món canh chắc hẳn là làm từ hải sản tương tự như các loài cá. Mùi tanh thể là trực tiếp đuổi theo con cá vớt lên mà gặm.
Nhan Thân Dực thấy biểu cảm của Bùi Úc ngưng trọng, ngẩn : “Canh ngon ?”
Bùi Úc gật đầu.
“Không thể nào, để nếm thử...” Nhan Thân Dực dùng thìa múc cho một ngụm.
Nhan Thân Dực chép chép miệng, im lặng.
“Oẹ...”
Bàn bên cạnh truyền đến một tiếng nôn mửa kinh thiên động địa của một Thư Trùng.
“Món canh chẳng lẽ là ai đ.á.n.h rơi tất trong ? Sao mà tanh thế !” Thư Trùng ôm thùng nôn mắng.
Kuhn tới cúi : “Xin , phần của chút vấn đề nhỏ, đổi cho bát khác.”
Thư Trùng ngẩng đầu lên, giọng lạc : “Đây mà là vấn đề nhỏ?!”
Bùi Úc và Nhan Thân Dực khoảnh khắc tiếp theo đồng thời nhịn mà . Nhan Thân Dực tựa lưng ghế, ôm bụng thôi.
“Cái lưỡi của Quân Thư, thật tầm thường.” Nhan Thân Dực .
Bùi Úc cũng gật đầu.
Sau , Kuhn Thư Trùng phụ trách quản lý bữa ăn phi thuyền đuổi ngoài. Kuhn liền theo Blevins huấn luyện Thư Trùng.
Bùi Úc ở trong phòng của Nhan Thân Dực. Không gian cư trú của trùm hải tặc tinh tế phi thuyền cũng lớn, trong phòng ngủ hai phòng một sảnh, một bếp một vệ sinh. Bùi Úc cứ thế theo đám trùng phi thuyền trôi dạt trong vũ trụ vài ngày. Không tại , mãi vẫn hạ cánh.