(Chủ công) Xuyên Nhanh: Đi Ngang Qua Toàn Thế Giới Cẩu Huyết - Chương 389: Trở Thành Phản Diện Bệnh Kiều Trong Văn Điệp Chiến 10
Cập nhật lúc: 2026-04-01 13:12:46
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong phòng ánh đèn vàng ấm áp, lạnh của ánh trăng chậm rãi tách rời khỏi , tới mặc một bộ quân phục từ ngoài cửa bước trong phòng.
Trong mắt Bùi Thành Phong cảm xúc cuộn trào, : “Chú bảy, lâu gặp.”
Bùi Úc liếc , “Ừ” một tiếng.
Bùi Thành Phong thái độ mặn nhạt của Bùi Úc làm cho nghẹn lời.
“Đồ khốn kiếp! Nói chuyện với ba mày kiểu gì thế! Nó là mày!” Bùi lão gia giận dữ .
Bùi Úc: “Trong quân đội Giang Thành luận sơ, dù là thủ túc cũng . Anh ba chẳng qua chỉ là Trung đoàn trưởng, gặp chẳng lẽ nên gọi một tiếng trưởng quan ?”
Bùi lão gia: “Mày!”
Nụ mặt Bùi Thành Phong cứng đờ, chậm rãi : “Không , Tiểu Úc cũng đúng.”
Bùi lão gia tức đến mức hoa mắt chóng mặt, Bùi Thành Phong đỡ ông ghế.
Sắp xếp cho Bùi lão gia xong, Bùi Thành Phong : “Tiểu Úc từ nước ngoài về đúng là khác hẳn, tướng mạo tuấn tú , vóc dáng cũng cao lên ít.”
Bùi Úc: “Có lẽ là ẩm thực nước ngoài cũng khá hợp khẩu vị, ừm... ngon đấy, chắc là ba mang tới nhỉ?”
Bùi lão gia Bùi Úc , mặt lộ chút ý : “Phải đấy, chính là Thành Phong mang tới, vốn thích loại Phổ Nhĩ dư vị kéo dài , ngày thường lải nhải lâu , đám hậu bối các ở gần đây nhất cũng chẳng tâm bằng Thành Phong!”
Bùi Thành Phong : “Đâu , cha thích là .”
Bùi Úc nhấp một ngụm trong chén, giọng chậm rãi: “ , ba ở xa trong quân doanh, cả ngày bận rộn huấn luyện quân đội, lúc hành quân đ.á.n.h trận mà vẫn thể quan tâm đến những chi tiết nhỏ nhặt trong phủ, quả thực chu đáo hơn hẳn chúng .”
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
Bùi Thành Phong thoạt lời của Bùi Úc thì thần sắc vẫn tự nhiên, nhưng khi âm cuối của Bùi Úc rơi xuống, đột nhiên phản ứng sự ám chỉ trong lời của Bùi Úc.
Hơi nóng trong chén bốc lên, Bùi Úc ở cách đó xa lông mày ẩn hiện trong làn sương trắng mỏng manh, mỗi cử động đều như diễm quỷ.
Bùi Thành Phong lập tức sắc mặt cứng đờ, đầu Bùi lão gia.
Bùi lão gia cầm quân đ.á.n.h trận lâu, tuy là một kẻ thô kệch, nhưng tâm tư của đám hậu bối trong mắt ông vẫn đủ xem.
Vì khi Bùi Úc lời đó, Bùi lão gia nhanh nhận điểm .
Hiện giờ thời cục bất , Bùi Thành Phong là Trung đoàn trưởng lục quân, theo lý mà lúc nên dốc lực chiến sự.
Vậy mà thể rõ Bùi lão gia thích loại gì, thậm chí là tin tức mới lên báo Giang Thành sáng sớm nay...
Ánh mắt Bùi lão gia thâm trầm rơi Bùi Thành Phong, khiến Bùi Thành Phong cứng đờ, lời trong miệng thể nữa.
Bùi Úc chỉ dùng chiêu bốn lạng đẩy ngàn cân nhắc qua một câu nữa.
Bùi Thành Phong cũng tiện nhắc tin tức lên báo của Bùi Úc.
Sau một hồi im lặng ngắn ngủi, Bùi lão gia thở dài một tiếng, : “Tiểu thất , tuổi của con cũng còn nhỏ nữa, ba con giờ gối 2 con trai 1 con gái , con cũng nên tính toán thôi.”
Bùi Úc một tiếng : “Anh ba chẳng mang báo cho cha xem , con cưới .”
“Đó là một đào hát! Lại còn là... là đàn ông!” Bùi lão gia đập bàn .
Bùi Úc: “Anh là tiểu thiếu gia của Tần gia ở Nam Hoài, con trai út của Tần lão gia, một nhân sĩ yêu nước, đào hát.”
Bùi lão gia đập bàn dậy: “Thế thì ? Dưới tình hình hiện nay, bao nhiêu kẻ hôm nay đầu còn cổ, ngày mai treo cổng thành ! Trước đây nó là thiếu gia gì, phận gì, đều ngăn cản hiện giờ nó là một đào hát!”
Bùi Úc ngước mắt, Bùi lão gia: “Con cưới , chính là tiểu thiếu gia của Tần gia, của Tư lệnh bộ sẽ đón dâu, tin tức ngày mai cũng sẽ như .”
“Mày! Hoang đường! Hoang đường tột cùng!”
Bùi lão gia đột nhiên tiến lên vài bước, rút s.ú.n.g chỉ Bùi Úc.
Bùi Thành Phong thấy hốt hoảng dậy: “Cha...”
“Có phần mày chuyện ? Quỳ xuống!” Bùi lão gia đầu giận dữ .
Hành quân nhiều năm, một vị quân quan già trong tay vô mạng , một câu gầm lên trong cơn giận dữ như lập tức khiến sắc mặt Bùi Thành Phong trắng bệch, hai gối mềm nhũn quỳ xuống đất.
Còn Bùi Úc đang Bùi lão gia dùng s.ú.n.g chỉ , chậm rãi đặt chén xuống, dậy Bùi lão gia.
Đột nhiên, Bùi Úc giơ tay nắm lấy khẩu s.ú.n.g đó ấn đầu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chu-cong-xuyen-nhanh-di-ngang-qua-toan-the-gioi-cau-huyet/chuong-389-tro-thanh-phan-dien-benh-kieu-trong-van-diep-chien-10.html.]
Bùi Úc nghiêng về phía , cái của Bùi lão gia khẽ nhướng mày, ngữ khí cao: “Bùi tổng tư lệnh, những gì là lời mời ông tham gia hôn lễ, chứ thương lượng.”
Đáy mắt đen trắng phân minh của Bùi Úc lóe lên hàn quang, tràn ngập sự lạnh lẽo.
Bùi lão gia ánh mắt đến mức phát lạnh, lúc mới muộn màng nhận xung quanh yên tĩnh đến mức quỷ dị.
Bùi lão gia tức đến mức thái dương giật liên hồi: “Bây giờ mày lông cánh cứng , đối đầu với cha mày ?”
“Con nghĩ như ...”
Bàn tay Bùi Úc đặt cổ tay Bùi lão gia dần dần dùng lực, khuôn mặt vốn bình tĩnh của Bùi lão gia cũng rịn những giọt mồ hôi mịn.
Cuối cùng, trong cơn đau đớn nhịn nổi của Bùi lão gia, khẩu s.ú.n.g đó rơi tay Bùi Úc.
Bùi Úc kéo băng đạn , bên trong trống rỗng, viên đạn nào, đẩy băng đạn trở .
Bùi Úc ấn khẩu s.ú.n.g xuống mặt bàn phía , : “Chỉ cần ông bằng lòng, ông sẽ mãi là Tổng tư lệnh, thể lưu danh thiên cổ.”
Bùi Úc dứt lời, bước chân rời khỏi Bùi gia lão trạch.
Khi Bùi Úc kéo cửa chiếc xe cổ đang đỗ ngoài Bùi gia lão trạch, tiếng s.ú.n.g vang lên lưng .
Bạch phó quan lái xe ngẩn : “Thất gia, chuyện ...”
Bùi Úc tựa ghế : “Tổng tư lệnh tâm trạng , đang dẫn Trung đoàn trưởng Bùi luyện tay đấy.”
Bạch phó quan: “...” Đây chắc chắn là tâm trạng ?
Anh thấy tức đến mức g.i.ế.c thì .
Bạch phó quan chút lo lắng: “Tổng tư lệnh bậy gì chứ?”
Bùi Úc lắc đầu: “Bùi Thành Phong trong việc hành quân đ.á.n.h trận đều thành tựu gì, làm lừa gạt một con cáo già.”
Bùi lão gia kẻ ngốc.
Ngược ông thông minh, nếu cũng sẽ từ một kẻ vô danh tiểu trở thành Tổng tư lệnh của quân đội Giang Thành như hiện nay.
Sau khi Bùi Úc trở thành Tham mưu trưởng, ông liền tìm lý do thường xuyên đến Tư lệnh bộ nữa.
Mục đích là để giảm bớt tiếp xúc với Bùi Úc, dưỡng tinh tu nhuệ bảo lưu thế lực quân đội của .
Cha con ruột cũng cách lớp bụng mà chuyện, huống chi đó là quân đội Giang Thành với mấy chục vạn binh lực, Bùi lão gia tự nhiên sẽ cẩn thận đề phòng Bùi Úc.
Tờ báo mà Bùi Thành Phong mang tới chẳng qua chỉ là một ngòi nổ, Bùi lão gia sớm tìm một cái cớ để dập tắt uy phong của Bùi Úc .
Bùi Úc tự nhiên sẽ để ông như ý.
Thái độ của Bùi Úc càng cứng rắn, Bùi lão gia càng nắm chắc.
Cũng càng dám dễ dàng tay với Bùi Úc nữa.
“... Đây coi như là, thành kế?” Bạch phó quan suy nghĩ một chút.
Bùi Úc : “Đang sách gì thế? Tôi nên đưa đến chỗ Thôi Cương Bình, để gõ cho một cái đầu.”
“Á, thế thì đến mức đó chứ...”
Bạch phó quan gãi gãi đầu, mặt đỏ bừng.
Bạch phó quan: “Thất gia, tiếp theo chúng ạ?”
Bùi Úc: “Lý Gia Viên.”
Bạch phó quan: “Ồ ồ... hả?”
Bạch phó quan cảm thấy nếu Bùi lão gia mà , ước chừng tức đến mức thật sự g.i.ế.c .
Chiếc xe cổ lắc lư xuyên qua các con phố, hai bên đèn điện lấp lánh, vô cùng náo nhiệt.
Trong hậu viện của Lý Gia Viên, Tần Thân Dực bàn trang điểm, tay đặt mặt chiếc hộp bàn.
Vàng bạc châu báu trong chiếc hộp đó là thứ mà những gia đình bình thường cả đời cũng .
Tần Thân Dực chằm chằm chính trong gương đồng, trong mắt hiện lên vài phần phức tạp.