(Chủ công) Xuyên Nhanh: Đi Ngang Qua Toàn Thế Giới Cẩu Huyết - Chương 37: Trở Thành Thái Hậu Nam Giả Nữ Thay Gả 7
Cập nhật lúc: 2026-04-01 12:48:40
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Tiệc ngắm hoa?"
Bùi Úc lười biếng dựa ghế mỹ nhân, cúi mắt thị nữ đang quỳ đất.
Thị nữ: "Bẩm hoàng hậu nương nương, Lệ Phi nương nương thấy hôm nay nắng , nên mời các nương nương trong cung đến Ngự hoa viên ngắm hoa."
Bùi Úc khẽ gật đầu: "Ngươi với chủ t.ử của ngươi, bản cung lát nữa sẽ đến."
Thị nữ: "Vâng."
Thấy thị nữ lui xuống, Bùi Úc từ từ thẳng dậy, ánh mắt sâu thẳm.
Hệ thống: [Lệ Phi trong bụng ý .]
Bùi Úc thản nhiên : "Ta mong chờ xem nàng bán t.h.u.ố.c gì."
"Tiết Chưởng Ấn ý gì?"
Một đàn ông mặc trường bào màu mực cau mày tức giận Tiết Thân Dực, mày mắt tuấn tú, đường nét khuôn mặt tuấn, má trái một vết sẹo kéo dài từ đỉnh lông mày đến cằm, cả trông sát khí.
Tiết Thân Dực một bên, khẽ nhắm mắt : "Lý Tướng Quân ngày thường chỉ thích múa đao múa thương, hôm nay nhã hứng cùng bệ hạ ngắm hoa?"
Lý Quy Ý hừ một tiếng trong mũi: "Bản tướng quân làm gì, còn cần báo cáo với một tên hoạn quan như ngươi !"
"Ta ý đó, Lý Tướng Quân đùa ." Tiết Thân Dực mở đôi mắt đang khép hờ, con ngươi đen kịt một gợn sóng.
Hắn dùng ngón tay trắng nõn mân mê chiếc nhẫn ngón cái, giọng rõ ý: "Ta chỉ cảm thấy, Lý Tướng Quân đừng để hoa loạn làm mờ mắt."
"..."
—
Trong đình nghỉ mát xây bên bờ nước của Ngự hoa viên, những phụ nữ mặc váy áo đủ màu sắc đang quây quần thưởng , khí tràn ngập hương thơm thanh nhã, giữa biển hoa, còn hơn hoa.
Lệ Phi mặc một chiếc váy sa màu hồng thêu hoa mẫu đơn đang nở rộ ngực, trông vô cùng nổi bật và kiều diễm.
Nàng sờ tóc mai, chút vui: "Hoàng hậu nương nương còn đến?"
Tuy là đình nghỉ mát bên bờ nước, nhưng cũng nóng đến khó chịu.
Hôm nay để nổi bật hơn hoàng hậu, nàng mặc một chiếc váy sa nhiều lớp như những cánh hoa xếp chồng lên , ở lâu nóng đến mức nàng chút chóng mặt.
Thị nữ cẩn thận đáp: "Lúc nô tỳ , hoàng hậu nương nương chỉ nô tỳ truyền lời cho rằng, nàng lát nữa sẽ đến."
Lệ Phi c.ắ.n môi, đôi mắt chứa đầy sự tức giận.
Trương quý nhân bên ghé tai Liễu Cầm Duyệt nhỏ giọng : "Hoàng hậu nương nương làm sợ Lệ Phi tức giận ?"
"Tức giận thì , Lệ Phi làm gì hoàng hậu nương nương."
" trai của Lệ Phi là Hộ Quốc Đại tướng quân Lý Quy Ý, con gái nhà tướng, hoàng hậu nương nương chỉ là con gái của một quan ngũ phẩm, cung một cách khó hiểu, hoàng đế thậm chí còn từng triệu hạnh."
Đầu ngón tay Liễu Cầm Duyệt kẹp một quân cờ đặt xuống, giọng điệu thản nhiên: "Cho nên đây mới là chỗ thể chọc của vị hoàng hậu nương nương ."
"A?" Trương quý nhân hiểu.
Liễu Cầm Duyệt liếc nàng một cái : "Huống hồ, bây giờ thị tẩm là chuyện gì ?"
Trương quý nhân ngẩn , khuôn mặt xinh xắn trở nên trắng bệch.
Hoàng đế trong vòng một tháng lột da ba mỹ nhân, trong hậu cung ai kinh hãi, ai còn dám thị tẩm nữa?
Họ mỗi ngày sợ nhất là lúc hoàng đế lật thẻ bài, sợ đêm nay đến lượt thị tẩm, chỗ nào đắc tội với hoàng đế liền ông ném cho Chưởng Ấn thái giám Tiết Thân Dực lột da rút gân.
Cũng chỉ kẻ ngốc như Lệ Phi dựa trai là Hộ Quốc tướng quân, gia thế hiển hách nên sợ hãi gì.
Xa xa truyền đến tiếng thái giám truyền gọi, tay Liễu Cầm Duyệt đang đặt bàn dừng , đặt quân cờ xuống.
"Thôi, đ.á.n.h tiếp cũng ý nghĩa gì, hoàng hậu nương nương cũng đến ." Liễu Cầm Duyệt dậy.
Khác với các phi tần tranh đua khoe sắc trong hậu cung, Bùi Úc chỉ trang điểm nhẹ, một chiếc váy trắng càng làm nổi bật vẻ thanh tân thoát tục của ánh nắng gay gắt.
Tuy là cách ăn mặc tranh giành, nhưng khoảnh khắc xuất hiện, ai thể rời mắt khỏi .
"Xin , bản cung mới đến cung, rành đường sá, để các vị tỷ tỷ chờ lâu ."
Lệ Phi nóng đến bực bội, nén sự khó chịu : "Đâu , là tỷ tỷ suy nghĩ chu , cho đón ."
"Tỷ tỷ đối với ."
Lệ Phi kéo Bùi Úc hỏi han ân cần một hồi, đó giả vờ kinh ngạc : "Ôi chao, xem trí nhớ của tỷ tỷ . Thần , khi cung, là tài nữ nổi tiếng kinh thành, hôm nay thời cơ , bằng đàn một khúc "Tương Tư Kiếp" để góp vui?"
Khuôn mặt vốn bình tĩnh của Liễu Cầm Duyệt hiện lên vài phần kinh ngạc, nàng vội vàng chuyển ánh mắt sang Bùi Úc, tiếc là Bùi Úc lưng về phía nàng, nàng thể thấy biểu cảm của Bùi Úc.
"Được thôi."
Liễu Cầm Duyệt Bùi Úc dậy lấy cổ cầm, định dậy thì Trương quý nhân kéo .
Trương quý nhân lắc đầu với nàng: "Đừng ."
"..."
Liễu Cầm Duyệt siết chặt nắm đấm, mặt chút nỡ: "Lệ Phi cố ý."
Khúc "Tương Tư Kiếp" là khúc nhạc sở trường của Tương Quý Phi năm đó, Tương Quý Phi chính là nhờ khúc nhạc mà hoàng đế ưu ái, từ đó ân sủng ngừng.
từ khi Tương Quý Phi xảy chuyện, đây trở thành điều cấm kỵ trong cung, ai dám đàn.
Liễu Cầm Duyệt khỏi tiếc nuối thở dài một tiếng, còn tưởng vị hoàng hậu nương nương là chủ kiến, ngờ dễ dàng mắc bẫy của Lệ Phi như .
Bùi Úc ôm đàn xuống một bên.
Hệ thống kinh ngạc: [Ngươi thật sự đàn ? Đây là khúc nhạc Tương Quý Phi đàn lúc còn sống, rõ ràng là hại ngươi mà.]
Bùi Úc nhướng mày: [Ai đàn "Tương Tư Kiếp"?]
Tiếng đàn du dương từ cổ cầm vang lên, như suối trong núi trong trẻo dễ , giai điệu nhẹ nhàng uyển chuyển, như thiếu nữ e thẹn kiều tiếu động lòng .
Đầu ngón tay Bùi Úc nhẹ nhàng gảy, như hòa làm một với cổ cầm, phân biệt .
Lệ Phi hài lòng động tác của Bùi Úc, khuôn mặt nhẹ ẩn hiện ác ý.
"Tiếng gì ?"
Lão hoàng đế mở đôi mắt đục ngầu, ngăn cung nhân .
Tiết Thân Dực tiếng đàn nhíu mày, Lý Quy Ý một lúc, ha hả : "Bệ hạ, đây là "Tương Tư Kiếp" ? Thần cũng lâu !"
"To gan! Là ai dám đàn khúc nhạc như trong cung!"
Sắc mặt lão hoàng đế lập tức âm trầm, ông giơ tay ném chuỗi hạt tay xuống đất, quát: "Người , bắt kẻ đàn cầm đến cho trẫm!"
Lời ông còn dứt, giai điệu đột nhiên chuyển hướng, từ nhẹ nhàng chuyển sang dồn dập, như ngàn quân vạn mã qua, mà lòng sôi sục.
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
Lần , dường như trong tiếng đàn chỉ ý tứ của thiếu nữ tương tư, mà còn là nhiệt huyết của nữ hùng cha tòng quân, là chí trung quân ái quốc.
Trong mắt Tiết Thân Dực lan một chút ý như , tiểu hoàng hậu cũng thông minh phết.
Sắc mặt Lý Quy Ý đột nhiên đổi.
Lão hoàng đế giơ tay ngăn động tác của các thái giám, vẻ mặt khó hiểu khúc nhạc .
Hồi lâu, ông đột nhiên : "Không ngờ trong cung của trẫm nữ t.ử tài nghệ xuất chúng như , mau mời đến cho trẫm, trẫm xem là ai!"
Không lâu , thái giám dẫn Bùi Úc đến mặt lão hoàng đế.
Bùi Úc nghiêm chỉnh hành lễ: "Thần Bùi Băng Hà, tham kiến hoàng thượng."
"Ngươi chính là con gái nhà họ Bùi?" Lão hoàng đế kỹ một lúc, hài lòng gật đầu: "Quả nhiên vật tầm thường."
"Bệ hạ quá khen."
"Khúc nhạc ngươi đàn , trẫm từng qua, tên là gì ?"
"Bẩm bệ hạ, Lệ Phi nương nương , khúc nhạc tên là "Tương Tư Kiếp"."
Lão hoàng đế liền chuyển ánh mắt sang Lý Quy Ý, hừ một tiếng: "Lý Tướng Quân, ngươi thật một em gái ."
Lý Quy Ý "phịch" một tiếng quỳ xuống đất: "Bệ hạ, thần cũng lấy khúc nhạc của Nam Man từ ! Bệ hạ minh giám!"
"Minh giám? Một nữ t.ử ở trong thâm cung lâu bản nhạc của Nam Man, Lý Tướng Quân, ngươi trẫm minh giám thế nào!"
"..."
Lão hoàng đế giơ tay hiệu cho Tiết Thân Dực, : "Tiết Chưởng Ấn, chuyện ngươi thấy thế nào?"
"Nô tài cảm thấy Lệ Phi nương nương lẽ thật sự khúc nhạc nàng đưa cho hoàng hậu nương nương là của Nam Man."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chu-cong-xuyen-nhanh-di-ngang-qua-toan-the-gioi-cau-huyet/chuong-37-tro-thanh-thai-hau-nam-gia-nu-thay-ga-7.html.]
Lý Quy Ý vội vàng gật đầu, nhưng câu tiếp theo của Tiết Thân Dực khiến biểu cảm mặt lập tức cứng đờ: "Theo suy nghĩ của nô tài, chuyện quan trọng nhất lúc là thẩm vấn kỹ Lệ Phi nương nương rốt cuộc lấy khúc nhạc từ .
Dù như bệ hạ , Lệ Phi nương nương ở trong thâm cung lâu, thể bản nhạc của Nam Man, thể loại trừ khả năng trong cung trộn của Nam Man."
Lý Quy Ý: "..."
Có Nam Man cái quái gì!
Đó là do bỏ , thể ?
Lý Quy Ý dám .
Khúc nhạc vốn trộn lẫn trong Giáo Phường Ty chờ đến yến tiệc trong cung vài ngày sẽ đàn lên, đến lúc đó thể lấy trách nhiệm của tướng quân, điều tra tại trong cung bản nhạc của Nam Man để từ đó lục soát Bảo Sao Tư của Tiết Thân Dực, nhằm hạ bệ .
Nào ngờ khúc nhạc xuất hiện sớm hơn, còn xuất hiện trong tay em gái , Lệ Phi.
Vu oan cho Tiết Thân Dực thành, ngược còn rước họa .
Chuyện khác gì trứng thối trong tay ?
Lão hoàng đế: "Lý Tướng Quân thấy thế nào?"
Lý Quy Ý hít một sâu: "Cẩn tuân thánh chỉ."
Lệ Phi vốn đang chờ tin hoàng hậu phế, nào ngờ kịp chờ một đám thị vệ bắt đến mặt hoàng đế.
Nàng ngơ ngác một lúc, liền thấy Tiết Thân Dực đang sắp xếp đưa nàng đến Bảo Sao Tư thẩm vấn.
Lệ Phi: "..." Thẩm vấn nàng làm gì? Tại thẩm vấn nàng?
Lệ Phi dọa : "Hoàng thượng, tại thẩm vấn thần ?"
"Trong cung của ngươi bản nhạc của Nam Man, trong lòng ngươi ?"
"Bản nhạc Nam Man?" Lệ Phi ngẩn , mặt mày trắng bệch.
Nàng rốt cuộc chỉ là một phụ nữ quen giở tâm cơ trong cung, đầu óc chỉ nghĩ đến chuyện tranh giành tình cảm giữa phụ nữ, bây giờ dính đến chuyện thể thông đồng với giặc phản quốc, liền khai hết chuyện vu oan cho Bùi Úc.
Lệ Phi: "Thần thật sự chỉ để hoàng hậu đàn "Tương Tư Kiếp" thôi! Những chuyện khác thần thật sự gì cả! Thần bản nhạc Nam Man từ !"
Bùi Úc cũng cầm khăn tay lau nước mắt: "Lệ Phi tỷ tỷ tại đối xử với như ? Muội tưởng tỷ tỷ thích đàn."
Nói , hai hàng nước mắt trong veo lăn dài má , hình cao gầy mảnh mai, trông như sắp ngã, khiến thương cảm.
Lệ Phi: "..."
Lão hoàng đế đến đây càng tức giận hơn: "Tốt lắm, lắm! Lệ Phi, ngươi còn thủ đoạn nữa ? Dám phỏng đoán tâm tư của trẫm! Người , tước bỏ phẩm phục phi vị của Lệ Phi cho trẫm! Trẫm bao giờ thấy nàng nữa!"
Lời dứt, lão hoàng đế tức đến mức thở liền ngất , một đám cung nhân tay chân luống cuống vây .
Tiết Thân Dực cách đám đông Bùi Úc từ xa.
Bùi Úc buông tay, nở một nụ nhạt với Tiết Thân Dực.
Tiết Thân Dực: "..."
—
Hệ thống: [Ngươi thật sự coi là cây ước nguyện ?]
Vốn tưởng Bùi Úc sẽ kỹ năng cung đấu cao siêu gì đó, kết quả là lợi dụng đạo cụ để đổi bản nhạc "Tương Tư Kiếp" với bản nhạc Nam Man của Giáo Phường Ty.
là đổi đồ từ xa.
Hệ thống bản nhạc trong tay Bùi Úc đổi dạng, cái đầu tồn tại cũng to .
Nó nhớ lầm, trong tay Bùi Úc là túi mù mà? Không là thuật lấy đồ từ xa chứ?
Làm thể gì mở nấy, mở nấy nấy?
Âu hoàng cũng chỉ đến thế thôi.
Bùi Úc: "Chỉ là trùng hợp thôi."
Hệ thống: [...] Đây đều là lời dối của các ngươi, những Âu hoàng.
Đêm khuya, nến trong cung lặng lẽ tắt, Bùi Úc đột nhiên mở mắt, ánh trăng, cây nến tắt ở đầu giường vẫn còn đang bốc khói.
Bùi Úc chống dậy, một bóng đen lướt qua mặt, một bàn tay lành lạnh bóp lấy cổ .
Bùi Úc vội hoảng : "Tiết Chưởng Ấn muộn thế đến tìm , chuyện gì ?"
Người đó ngẩn : "Ngươi là ?"
"Hương trầm Tiết Chưởng Ấn đặc biệt."
Cổ Bùi Úc thả lỏng, ánh nến mắt lóe lên, khuôn mặt của Tiết Thân Dực xuất hiện trong ánh nến.
Tiết Thân Dực cao hơn nguyên nhỏ tuổi thiếu dinh dưỡng nhiều, khi Bùi Úc ngước lên mới thấy mắt , lúc Bùi Úc giường ngước Tiết Thân Dực cảm thấy cổ mỏi.
Bùi Úc: "..."
Góc trải nghiệm là từ kiếp lúc còn nhỏ.
Tiết Thân Dực thấy Bùi Úc tự nhiên, từ bên cạnh kéo một chiếc ghế đối diện với Bùi Úc.
"Cảm ơn."
Bùi Úc vui vẻ: "Tiết Chưởng Ấn cảm ơn làm gì?"
"Ngươi đổi bản nhạc của Nam Man , giúp tránh phiền phức."
Tiết Thân Dực cũng kẻ ngốc, một cung phi lấy khả năng bản nhạc đặc trưng của hoàng gia Nam Man?
Thứ rõ ràng là do Lý Quy Ý chuẩn cho .
Còn về việc Bùi Úc làm ...
Tiết Thân Dực đôi mắt trong veo bình tĩnh của mặt, cảm thấy chắc hỏi gì.
Tiểu hoàng hậu lợi hại hơn nghĩ nhiều.
"Ngươi Bùi Băng Hà."
Giọng Tiết Thân Dực khẳng định.
Bùi Úc cũng hoảng: "Tiết Chưởng Ấn đùa , Bùi Băng Hà thì thể là ai."
"Ta gặp Bùi Băng Hà thật."
"..."
Ánh mắt Bùi Úc đổi: "Ngươi..."
" sẽ , ngươi là ai đối với quan trọng."
Tiết Thân Dực nhún vai .
Bùi Úc vui vẻ: "Ngươi làm gì , bóp cổ làm gì?"
Bùi Úc đưa mặt về phía , ánh nến, vết đỏ cổ Bùi Úc đặc biệt nổi bật.
Tiết Thân Dực: "... Ta dùng sức."
Hắn chỉ sợ Bùi Úc la lên, nên dùng cách để dọa , nào ngờ da của Bùi Úc mềm mại như , bóp một cái đỏ.
Vết tay đỏ làn da trắng vô cùng rõ ràng, tương phản với khuôn mặt tinh xảo, trông như bắt nạt thảm.
Bộ đồ lót màu trắng mặc khi ngủ mùa hè mỏng manh ôm sát , để ý, bây giờ theo đường nét của cổ, mảng da trắng lộ lớn đến chói mắt... Ừm, chỉ là phẳng.
Yết hầu Tiết Thân Dực lăn hai cái, cố gắng rời mắt .
Hắn mặt Bùi Úc: "Hoàng hậu nương nương ngủ cũng trang điểm ?"
Bùi Úc: "..."
"Chưởng Ấn đại nhân còn quan tâm đến chuyện ?" Giọng Bùi Úc mang theo vẻ trêu chọc.
Tiết Thân Dực tự nhiên dời mắt : "Không ."
Hắn mục đích đến đây : "Vài ngày nữa là yến tiệc trong cung, theo , Bùi Băng Hà thật ba năm qua thiết với con trai của Dương Thiếu Khanh là Dương Văn, ngày đó ngươi chú ý một chút."
Trong mắt Bùi Úc lóe lên một tia sáng: "Đa tạ Chưởng Ấn, nhưng quả thực lâu liên lạc với Dương công tử."
Tiết Thân Dực chằm chằm mặt , khóe miệng nở một nụ rõ ràng.
Kẻ dối nhỏ.