“Hù!”
Cao Hữu Chí đột nhiên từ vị trí vốn đang bật dậy, che n.g.ự.c thở dốc dồn dập.
Ông trợn tròn mắt, một hồi lâu mới hồn .
Trong căn phòng ánh sáng mờ ảo, những tên trai bao vốn dĩ khỏi cửa đều đang vây quanh bốn phía, vẻ mặt đầy nghi hoặc chằm chằm ông .
Cao Hữu Chí sờ cổ , hiểu cứ nuốt nước bọt.
Bùi Úc hướng tầm mắt về phía ông : “Cao tổng đây là làm ?”
Khoảnh khắc giọng của Bùi Úc vang lên, Cao Hữu Chí liền run rẩy.
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
“Anh...”
Cao Hữu Chí trừng mắt Bùi Úc: “Anh làm gì ?!”
Bùi Úc chân mày khẽ nhướng: “Cao tổng, làm gì ?”
“Anh... dùng rắn siết cổ !”
Bùi Úc : “Cao tổng chắc là uống say chứ, lời say ? Ông nãy cùng mấy trẻ tuổi uống rượu ngủ , vẫn luôn xem hợp đồng mà.”
Bùi Úc chuyện, lắc lắc bản hợp đồng trong tay.
Chiếc bút máy Bùi Úc cầm trong tay vẫn còn lóe lên ánh sáng vụn.
Cao Hữu Chí ôm cổ im lặng xuống.
Đám trai bao vây quanh một vòng đều phản bác lời của Bùi Úc.
Dường như những gì Cao Hữu Chí trải qua, thực sự là một giấc mơ.
Đầu ngón tay Bùi Úc đẩy bản hợp đồng tới mặt Cao Hữu Chí.
“Cao tổng xem , vấn đề gì thì hôm nay đến đây thôi.”
“...”
Cao Hữu Chí lướt qua bản hợp đồng dự án.
Với tư cách là một hòn đảo nhỏ lấy du lịch làm trụ cột kinh tế, công ty Thiên Thịnh do Cao Hữu Chí nắm giữ cổ phần khống chế nắm giữ gần như bộ việc kinh doanh bất động sản đảo Nguyệt Huyền.
Thứ Cao Hữu Chí chiếm lấy chính là một khu vực ven biển vẫn khai phá đảo.
Ông dùng phương pháp gì mảnh đất đó sắp khai phá, chuẩn mua với giá thấp bán với giá cao.
Bùi Úc tình cờ thu thập nơi nguyên làm mất nội đan mấy năm —— núi Nhạn Tích, sườn phía Tây chính là nơi Cao Hữu Chí mua chuẩn xây dựng khu nghỉ dưỡng.
Ngày nguyên làm mất nội đan, tình cờ là một đêm mưa.
Mà khi Bùi Úc đến thế giới , chỉ kịp thấy chiếc xe báo phế đang bốc cháy ngùn ngụt cách đó xa.
Lúc đó nguyên mới làm mất nội đan, buộc hóa thành một con rắn nhỏ, suy yếu đến cực điểm.
Trong tình huống , Bùi Úc bèn mạo tới khám nghiệm điểm nghi vấn.
Sau đó nữa, khi Bùi Úc khôi phục một chút hóa thành hình xem , nơi đó còn thấy chút dấu vết nào nữa .
Bùn đất đá vụn sạt lở cơn mưa che đậy tất cả.
Bùi Úc thuận theo manh mối rà soát những nhân viên khả nghi liên quan đến núi Nhạn Tích lúc đó, đều thu hoạch.
Cho đến khi Bùi Úc đến thành phố Tân Cảng, gặp Ngụy Thân Dực, từ chỗ một thông tin mới.
Ông chủ công ty Thiên Thịnh Cao Hữu Chí.
Bùi Úc thuận theo đó tra xuống, liền phát hiện những chuyện dơ bẩn mà Cao Hữu Chí che đậy bấy nhiêu năm.
Kỹ thuật hiện đại khó lòng phục dựng nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chu-cong-xuyen-nhanh-di-ngang-qua-toan-the-gioi-cau-huyet/chuong-358-tro-thanh-xa-yeu-trong-truyen-huyen-nghi-19.html.]
chuyện đối với hệ thống của khoa học kỹ thuật tương lai mà , dễ như trở bàn tay.
Chỉ trong vài phút là thể điều tra tiểu sử của một .
Nếu là ở thế giới chút khí vận, ngay cả mấy tuổi từng tè dầm cũng thể tra .
Hệ thống chính là thể làm việc ở những nơi mấy cần thiết thì chi tiết quá mức.
Hệ thống xong đ.á.n.h giá của Bùi Úc bèn hừ hừ hai tiếng: [Ta cảm ơn nhé.]
Hệ thống tâm trạng khá : [Nếu thông tin từ chỗ Cao Hữu Chí, tiếp theo chỉ cần tra viên cảnh sát đó là ai là chứ gì?]
Dù mặt tại hiện trường lúc đó, ngoại trừ Cao Hữu Chí , qua khả năng nhất nội đan của Bùi Úc chính là viên cảnh sát rõ danh tính .
Cửa phòng bao đẩy , tiếng nhạc hỗn loạn ồn ào ngay lập tức bao phủ lấy Bùi Úc.
Trong lúc tầm mắt di chuyển, thấy một bóng quen thuộc trong đám đông đang lắc lư.
Trai tóc húi cua cao ráo chân dài, rộng vai hẹp eo đang mặc chiếc áo cổ lọ màu đen, quầy bar tươi rói chuyện.
Diện mạo của Ngụy Thân Dực ở thế giới tính xâm lược, là kiểu trai đầy hoang dã, giữa đôi lông mày vì yếu tố thường xuyên làm hình sự mà khí chất sắc bén lộ rõ.
Khi trút bỏ trạng thái lơ đãng mặt quen, nụ luôn mang theo đó, khiến thêm vài phần phong lưu phóng khoáng, thêm chút sức hút khác biệt.
Nói cách khác, chính là sự hoang dã khó thuần, và cái vẻ đàn ông chín chắn đầy tính xâm lược.
Quá thu hút ánh .
Nơi như hộp đêm FGR, đến săn tìm cái lạ quá nhiều.
Như Ngụy Thân Dực , đúng là miếng mồi ngon.
Bùi Úc ở nơi giao thoa giữa bóng tối và ánh sáng, thấy một thanh niên dáng gầy gò về phía Ngụy Thân Dực.
Ngụy Thân Dực ngậm nụ lắc đầu, thanh niên đó vẫn chịu bỏ cuộc như cũ, bướng bỉnh đưa điện thoại tới .
Ngụy Thân Dực tựa lên quầy bar, xua xua tay: “Tôi hẹn .”
“Trai , đây cũng 1 tiếng đồng hồ , cũng thấy đợi tới, cái lý do từ chối khác của cũng quá gượng ép đó.” Thanh niên hai tay dang .
Sau đó dùng bàn tay làm móng tinh xảo cầm điện thoại đưa tới mặt Ngụy Thân Dực: “Trai , chúng đều là trưởng thành , thêm cái v cũng chẳng gì chứ? Trò chuyện một chút, gọi video một chút, sẽ thích thì ...”
Ngụy Thân Dực tuổi tác cũng còn nhỏ, làm hình sự bao nhiêu năm cũng tiếp xúc qua đủ loại nghi phạm, lời ý gì, đương nhiên .
Dù cũng sẽ là cuộc trò chuyện đắn gì.
Ngụy Thân Dực tiếp tục từ chối: “Tôi hẹn .”
Thanh niên còn định gì đó, liền như thấy gì đó mà trợn tròn mắt.
Ngụy Thân Dực cảm thấy gần, đầu qua, liền đối mắt với một đôi mắt quen thuộc.
Bùi Úc ôm lấy vai Ngụy Thân Dực, thanh niên : “Xin , hẹn với .”
Ngụy Thân Dực khi ôm vai thì cứng đờ, gật gật đầu.
Thanh niên khi thấy khuôn mặt của Bùi Úc thì hiểu , cũng kiên trì nữa.
“... Được .”
Tuy nhiên thanh niên vẫn chút kinh ngạc chằm chằm Ngụy Thân Dực, : “Anh cư nhiên... giống ?”
Ngụy Thân Dực ghế cao, cái tư thế Bùi Úc ôm đó mập mờ đồng thời, thẹn thùng một cách kỳ lạ.
Ngụy Thân Dực dứt khoát thuận nước đẩy thuyền: “Cho nên , hẹn , cũng thực sự thích hợp để thêm v của .”
Thanh niên: “...”
Sau khi thanh niên , Ngụy Thân Dực mới chọc chọc bàn tay Bùi Úc đang ôm vai .
“Bùi định ôm bao lâu đây?”