Màn đêm buông xuống, ánh hoàng hôn vàng đỏ bóng tối như dải lụa nuốt chửng, bao trùm cả thành phố Tuy Châu trong đêm khuya.
Theo một giọt mưa rơi xuống, nhiều hạt mưa hơn lạch bạch đập xuống mặt đất, nhanh chóng làm ướt mặt đất, hội tụ thành từng vũng nước.
giờ cơm tối, sinh viên Đại học Tuy Châu từ tòa nhà giảng đường ùa , che những chiếc ô đủ màu sắc lao màn mưa, thẳng về phía nhà ăn.
"Cậu chắn đường tớ ... ây ây ây, sang bên cạnh một chút! Tớ chụp ảnh!"
Cô gái mặc áo khoác màu cà phê đẩy đẩy bạn đang chắn mặt hai cái.
Cô gái cô đẩy lườm một cái, : "Tớ ở bên trái , máy ảnh của ở bên tớ chắn thế nào ? Đại tỷ , chụp xong thế, tớ sắp c.h.ế.t đói ! Tớ ăn cơm!"
Cô gái mặc áo khoác màu cà phê rảnh một tay véo véo tai: "Biết , sắp chụp xong ..."
Tách ——!
Theo tiếng tách của máy ảnh, cô gái ngẩng đầu lên, còn kịp vui mừng, liền đối diện với một đôi mắt như đầm nước lạnh.
"A!"
Cô bất thình lình lùi một bước, mặt đầy kinh hãi, tấm ảnh trong tay tuột .
Tấm ảnh nhẹ tênh gió thổi động, rơi thẳng một bàn tay trắng lạnh như ngọc.
Người đàn ông mặc một bộ đồ thể thao màu xám nhạt, tay cầm một chiếc ô giấy dầu vẫn còn đang nhỏ nước.
Sau khi nhận lấy tấm ảnh, đôi lông mày đậm nhạt hài hòa của rũ xuống, đó ngước mắt : "Chụp tệ."
Giọng thanh lãnh của hòa lẫn với tiếng mưa rơi tí tách rơi lòng , dấy lên vô vàn gợn sóng.
Cô gái khi thấy khuôn mặt của , đỏ mặt : "A, ngại quá... nãy thấy ở đó, thấy nên chụp ... thật sự là ngại quá..."
Đầu ngón tay Bùi Úc kẹp tấm ảnh đó, : "Không , bức ảnh chụp , thích, thể tặng cho ?"
"A? Đương nhiên, đương nhiên !" Cô gái ngẩn gật đầu.
"Cảm ơn." Bùi Úc khẽ gật đầu.
Bạn của cô gái kéo cô ngoài, lẩm bẩm: "Mau thôi, tớ sắp c.h.ế.t đói ."
"... Ây da, tớ còn xin WeChat nữa... chậm chút! Chậm chút! Nước b.ắ.n giày tớ ..."
Hai bóng nhanh chóng ẩn hiện đám đông, Bùi Úc luồng hắc khí tràn trong khí, đôi mắt khẽ nheo .
Sau đó Bùi Úc liền cảm thấy vai ai đó vỗ một cái.
Sầm Thân Dực nhướng mày Bùi Úc, : "Nhìn gì thế?"
"Có chụp ảnh cho ..." Bùi Úc đưa tấm ảnh phía , híp mắt : "Đẹp ?"
Tấm ảnh đó Bùi Úc đặt trong lòng bàn tay, màn mưa đầy trời, màu xanh như dệt, chỉ thấy những cây tùng cao vút và tòa giảng đường sáng sủa.
Người c.h.ế.t, theo lẽ thường, linh hồn là thể máy ảnh bình thường bắt và ghi .
Bởi vì họ còn thuộc về thế giới nữa.
Sầm Thân Dực tấm ảnh trong lòng bàn tay Bùi Úc một lúc, nụ của Bùi Úc, gật đầu "ừm" một tiếng.
"Rất ."
"Thật ?"
"..."
Bùi Úc liền thấy vành tai trắng trẻo của Sầm Thân Dực trong nháy mắt trở nên đỏ bừng.
Sầm Thân Dực mím môi lên tiếng nữa, ôm sách màn mưa.
Bùi Úc liền che ô giấy dầu tới bên cạnh Sầm Thân Dực, như thì thầm bên tai tiếp tục truy hỏi: "Thật sự thấy ?"
Sầm Thân Dực: "..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chu-cong-xuyen-nhanh-di-ngang-qua-toan-the-gioi-cau-huyet/chuong-233-tro-thanh-ac-quy-trong-van-linh-di-16.html.]
"Sầm Thân Dực?"
"Tiên sinh bắt ma?"
"Tiểu Cầm sư phụ?"
Con quỷ bên cạnh lải nhải ngừng, Sầm Thân Dực hít sâu một : "Đẹp, thật sự ! Cậu nhất!"
"... Hung dữ quá." Bùi Úc nhỏ giọng .
Sầm Thân Dực liền dịu giọng hỏi Bùi Úc: "Sao mặc quần áo của ?"
Bùi Úc: "Hôm nay trời mưa, sẽ bẩn."
Sầm Thân Dực về phía Bùi Úc, giọng điệu khá là cạn lời: "Của thì bẩn ?"
Bùi Úc: "A... làm bây giờ?"
Nghe giọng điệu nghi hoặc của Bùi Úc, Sầm Thân Dực im lặng, đó dùng tay kéo kéo vạt áo Bùi Úc.
"Vậy gần một chút, sẽ ướt ."
Bùi Úc ngón tay Sầm Thân Dực véo vạt áo , khẽ đáp ứng.
Không gian mặt ô lớn, hai đàn ông to lớn chen chúc cùng liền chút nhỏ hẹp, gần cũng khó tránh khỏi cọ chút nước mưa.
Sầm Thân Dực và Bùi Úc khỏi cổng trường, qua ngã tư đường, lâu liền cảm thấy Bùi Úc dừng bước.
"Sao thế?"
"Có nước."
Bùi Úc liếc mặt đất đầy nước mấy cái.
Mùa mưa ở Tuy Châu kéo dài liên miên, hệ thống thoát nước của thành phố cũng đủ để ứng phó, do đó mặt đất sẽ tích tụ lượng nước lớn, trộn lẫn với bùn đất khiến cảm thấy đặt chân xuống.
Rõ ràng Bùi Úc - con quỷ bệnh sạch sẽ lội nước qua.
Sầm Thân Dực liền đưa cuốn sách trong tay phía , : "Cầm lấy."
Sau khi Bùi Úc nhận lấy cuốn sách trong tay Sầm Thân Dực, liền thấy Sầm Thân Dực cúi xuống mặt xa.
Sầm Thân Dực đầu : "Lên ."
"Đa tạ Tiểu Cầm sư phụ." Bùi Úc một cái .
Mặc dù Bùi Úc trông cao ráo chân dài, nhưng một con quỷ cõng lưng cũng trọng lượng gì, Sầm Thân Dực cõng Bùi Úc chỉ cảm thấy đang cõng một cục bông nhẹ tênh, còn tỏa lạnh.
Bùi Úc gác cằm lên vai Sầm Thân Dực, : "Tiểu Cầm sư phụ, đang chúng kìa."
Hai đàn ông to lớn, tướng mạo xuất chúng, một còn cõng , thế nào cũng thấy mật.
Sầm Thân Dực đương nhiên cảm nhận những ánh mắt rơi và Bùi Úc, quan tâm "ồ" một tiếng.
"Nhìn thì ."
Bùi Úc tiếp tục : "Vậy sợ họ thấy chúng gì đó ?"
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
"Họ cũng quen và ." Sầm Thân Dực .
Sau khi qua con phố đầy nước, Bùi Úc liền bóp bóp vai Sầm Thân Dực hiệu cho Sầm Thân Dực thả xuống.
Sầm Thân Dực như nhận mà tiếp tục cõng Bùi Úc về phía .
Sầm Thân Dực thậm chí còn rảnh một tay vỗ một cái vị trí xương cụt của Bùi Úc, : "Còn động đậy nữa là vứt xuống đấy."
"Không nước nữa , Tiểu Cầm sư phụ."
"Chỗ ô quá nhỏ, cõng thế , và đều thể che ." Sầm Thân Dực dừng một chút, : "Nếu sẽ làm bẩn quần áo của ."
"Ồ, hóa là ."
Bùi Úc leo lên lưng Sầm Thân Dực, màu da đỏ bừng từ tai lan đến tận cổ của , đáy mắt đều là ý .