(Chủ Công - Xuyên Nhanh) Cường Sủng - Chương 72: Anh Hùng Cứu Mỹ Nhân, Khổ Nhục Kế Thành Công
Cập nhật lúc: 2026-03-23 13:05:53
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngôn Nhạc đầu , giải thích với Thần Thiên một câu: “Ngại quá, họ tới thăm , chào hỏi một chút!”
Nói xong, liền dậy, tới mặt Bạch Tố trò chuyện với y.
Ngôn Nhạc cũng những tổn thương mà Bạch Tố từng chịu, luôn hy vọng họ thể khôi phục dáng vẻ cởi mở lúc nhỏ. Mặc dù thất bại, nhưng đối với , Bạch Tố vẫn là của , khi đối mặt với Bạch Tố, thoải mái hơn khác nhiều.
Đặc biệt là lúc đầu khăng khăng gia nhập giới giải trí, còn nhờ sự chăm sóc của Bạch Tố, trong lòng Ngôn Nhạc cảm kích. Hơn nữa phát hiện Bạch Tố luôn âm thầm quan tâm đến cha đang ở nước ngoài, vấn đề gì y sẽ ngay lập tức.
Mà nhà của gặp khó khăn, Bạch Tố cũng bao giờ tiếc nuối giúp đỡ. Vì Ngôn Nhạc , mặc dù họ trông vẻ lạnh lùng, nhưng trong lòng vẫn những như họ.
Giờ thấy Bạch Tố tới, Ngôn Nhạc chỉ tưởng họ quan tâm nên mới đặc biệt tới thăm, trong lòng vô cùng vui mừng. Liền kéo Bạch Tố chuyện, sẵn tiện kể về một chuyện thú vị xảy trong đoàn phim gần đây.
Bạch Tố cũng cách nào giải thích với Ngôn Nhạc rằng y tới thăm , chỉ thể em họ đông tây với . Lần đầu tiên cảm thấy, đứa em họ của thuộc tính nhiều như .
Thần Thiên ở vị trí xa, thấy Bạch Tố một mặt đối phó với Ngôn Nhạc, một mặt nhịn liếc trộm về phía , trong lòng thầm .
Hắn đương nhiên Bạch Tố là đặc biệt tới tìm , chừng đều quên mất bộ phim còn Ngôn Nhạc, ngờ Ngôn Nhạc hiểu lầm, quấn lấy.
trong lòng rõ ràng là chuyện gì, ngăn cản Thần Thiên cố ý lộ một vẻ mặt thất vọng.
Hắn nghiêng đầu mấy thương đang cùng Ngôn Nhạc trò chuyện, đó cúi đầu, im lặng gì kịch bản. Đem dáng vẻ nhóc con đáng thương quan trọng phớt lờ diễn tả vô cùng nhuần nhuyễn.
Nhìn thấy Thần Thiên bộ dạng , Bạch Tố đau lòng chột , sự ghen tuông dâng lên đó trái tan biến ít.
Y nãy chính là thấy rõ ràng, nhóc con nhà lúc chú ý tới y tới, mặt trong nháy mắt lộ nụ kinh hỉ, thậm chí nóng lòng dậy.
đợi đến khi Ngôn Nhạc với là họ , chạy tới bên cạnh , nụ mặt nhóc con lập tức tắt ngóm, chuyển thành thất vọng.
Chắc hẳn nhóc con nhất định tưởng y là tới thăm Ngôn Nhạc .
Bạch Tố tự kiểm điểm một chút, tới đây quả thực chút bốc đồng . Nhóc con hiện tại đang ở trong giới giải trí, phát triển ở đây, tự nhiên cẩn thận lời đồn.
Thân phận của nhạy cảm, chủ động tiếp cận hoặc biểu hiện mật, khó tránh khỏi sẽ truyền lời đồn cho nhóc con.
Nghĩ đến đây, Bạch Tố trái chút sầu não, làm để bắt chuyện với Thần Thiên một cách thuận lý thành chương. Y đặc biệt tới đây, thực sự chút giao lưu nào với nhóc con nhà .
May mắn , Ngôn Nhạc nửa ngày, cuối cùng cũng nhớ tới bạn nhỏ quan hệ tệ của .
Hắn phận của Bạch Tố, nghĩ nếu Hình Dục Thần thể lọt mắt y, tương lai nhất định sẽ nhiều cơ hội hơn. Nếu thể giống như ký hợp đồng với Thịnh Hằng Giải Trí cũng , lúc đó chính là sư của , còn thể chăm sóc cho trai đôi chút.
Thế là, Ngôn Nhạc lập tức hùng hổ tới bên cạnh Thần Thiên, hưng phấn một câu: “Đi theo !”
Sau đó liền kéo Thần Thiên tới mặt Bạch Tố, còn khoác vai Thần Thiên, một bộ dạng em , với Bạch Tố: “Anh họ, giới thiệu với một chút, đây là bạn em quen trong đoàn phim, Hình Dục Thần. Nhìn xem trai !”
Bạch Tố vô cùng tán đồng gật đầu, nhóc con nhà tự nhiên là trai nhất.
Sau đó Ngôn Nhạc đầu giới thiệu với Thần Thiên: “Tiểu Thần, đây là họ Bạch Tố, là tổng giám đốc của Bạch thị, qua ?”
Ngôn Nhạc ngày thường thực biểu hiện thiết với Thần Thiên như , Thần Thiên , sở dĩ nhiệt tình như thực là ý , chẳng qua là giúp giữ thể diện mặt Bạch Tố.
Dù hiện tại Ngôn Nhạc là giới thiệu cho họ , Bạch Tố cảm thấy quan hệ của hai , tương lai chừng thể cung cấp cho một thuận lợi.
Đối mặt với thiện ý như , Thần Thiên tự nhiên sẽ để ý đến sự nhiệt tình của Ngôn Nhạc. Chỉ điều thấy sắc mặt yêu ngày càng đen, Thần Thiên vẫn bản năng sinh tồn mạnh mà dịch sang bên một bước.
Hắn vẻ tự nhiên né tránh bàn tay Ngôn Nhạc đang đặt vai , đó mới nở một nụ với Bạch Tố, chào hỏi: “Lãnh đạo, lâu gặp!”
“Lãnh đạo?”
Ngôn Nhạc thấy Thần Thiên gọi Bạch Tố như cảm thấy chút kinh ngạc, đó liền thấy Thần Thiên bên cạnh giải thích với : “Anh Ngôn ? Phòng làm việc của em chính là trướng Thịnh Hằng Giải Trí, nên Bạch tổng chính là lãnh đạo lớn nhất của em mà.”
Ngôn Nhạc thấy lời thực lòng cảm thấy vui mừng: “Hóa là như , nếu tính như thế, chẳng trở thành sư thực thụ của !”
Bạch Tố hai thanh niên mặt đều vô cùng tuấn tú , còn mang theo chút ăn ý, trong lòng chua chịu nổi.
May mắn , phó đạo diễn xa chạy tới gọi Ngôn Nhạc, đến lượt diễn cảnh tiếp theo , mới cắt đứt cái của y và Thần Thiên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chu-cong-xuyen-nhanh-cuong-sung/chuong-72-anh-hung-cuu-my-nhan-kho-nhuc-ke-thanh-cong.html.]
Ngôn Nhạc rời đó, ở đây chỉ còn Bạch Tố và Thần Thiên hai , cảnh tượng nhất thời chút lạnh nhạt.
Nhìn trai mặt lâu gặp, Bạch Tố tự nhiên là vô cùng nhớ nhung Thần Thiên. Y giải thích với Thần Thiên rằng là đặc biệt tới tìm , chút nên mở lời thế nào.
Dường như thế nào cũng vẻ quá cố ý.
Đặc biệt là nãy Ngôn Nhạc nhiều như , đều tìm nhóc con nhà , cũng giờ mới , Tiểu Thần tin .
Bạch Tố chút buồn bực vì sự trầm mặc ít của , đối mặt với thích, dỗ dành một chút cũng nên gì. Chỉ là còn đợi y gì, trai đối diện lên tiếng .
Thần Thiên ánh mắt chuyên chú Bạch Tố, khẽ : “Anh Bạch, em nhớ !”
“Mặc dù, mặc dù hôm nay chuyên môn tới thăm em, nhưng mà, em vẫn cảm thấy kinh hỉ. Có thể thấy ở đây, em thực sự vui.”
Ánh mắt nhóc con nhu hòa, giống như một đứa trẻ đối xử bất công. Rõ ràng nhận kẹo ít hơn những đứa trẻ khác, nhưng tự an ủi , thể một viên kẹo là vui .
Thần Thiên như khiến Bạch Tố đau lòng thôi, y cảm thấy trái tim cọ xát một cái thật mạnh, chua mềm.
Vừa nãy nghĩ đông nghĩ tây dường như gì, rõ ràng quyết định bảo vệ thật trong lòng . Nhóc con đối với mà là trân bảo quan trọng, duy nhất khiến y động lòng trong đời , thể để ủy khuất cầu như .
Nghĩ đến đây, Bạch Tố còn do dự, trực tiếp : “Không , chính là chuyên môn tới thăm ngươi! Thực , đều nhớ rõ hóa Ngôn Nhạc còn ở đây đóng phim, cũng là nãy thấy mới nhớ ...”
Dứt lời, y liền thấy trai đối diện đột nhiên ngẩng đầu lên, ngơ ngác y, đó ánh mắt ngày càng sáng. Được chuyên chú như , Bạch Tố trái chút tự nhiên mà đỏ mang tai, liền thấy trai đối diện ‘phụt’ một tiếng .
Nhìn thấy Bạch Tố trừng to mắt chút tức giận , Thần Thiên lập tức nén tiếng , thần sắc mặt hề che giấu sự vui mừng.
Thấy ai chú ý tới đây, liền tiến gần một chút, khẽ với Bạch Tố: “Anh Bạch, em hôn !”
Mùi hương dễ chịu trai bao quanh y, khiến tim Bạch Tố run lên.
xung quanh quá nhiều , hiển nhiên họ thể thực sự làm như . Không thể phớt lờ chút tiếc nuối trong lòng , Bạch Tố chỉ thể khẽ ho một tiếng, che giấu: “Đợi về hãy .”
Liền thấy trai đối diện lộ một nụ rạng rỡ: “Vậy , coi như Bạch đồng ý , em ghi nhớ đấy! Đến lúc đó, quỵt nợ !”
Nói xong, cũng đợi Bạch Tố phản ứng, giống như sợ y hối hận, cầm lấy phụ kiện đạo cụ bên cạnh liền sân khấu.
Bạch Tố thấy dáng vẻ vui vẻ của Thần Thiên, khóe miệng cũng nở một nụ nhẹ, đối với việc hôm nay cùng về nhà bỗng nhiên mong đợi hẳn lên.
Cảnh tiếp theo là một cảnh quần chúng, Ngôn Nhạc và Thần Thiên đều tham gia, cần họ cưỡi ngựa một cảnh viễn cảnh.
Chỉ là một lúc đó, con ngựa của Ngôn Nhạc dần dần bắt đầu an phận. Ngôn Nhạc nỗ lực làm con ngựa bình tĩnh , tuy nhiên ngựa dường như trở nên ngày càng hưng phấn. Ngay đó lệnh, trực tiếp điên cuồng lao về phía .
Ngôn Nhạc trong lúc tình thế cấp bách nắm lấy dây cương nhưng thất bại, chỉ thể dùng sức ôm chặt yên ngựa, đề phòng hất văng ngoài. Tuy nhiên tình trạng con ngựa vô cùng cuồng bạo, Ngôn Nhạc căn bản khống chế .
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
Thấy sắp từ ngựa rơi xuống, đột nhiên, phía lao tới một bóng . Thần Thiên trực tiếp nắm lấy cổ áo và thắt lưng của Ngôn Nhạc, nhấc bổng một cái liền đưa sang ngựa của , thành công giải cứu .
Nhìn thấy Ngôn Nhạc cứu, tất cả mặt đều thở phào nhẹ nhõm. Tư thế nãy, vạn nhất Ngôn Nhạc ngã ngựa nhất định sẽ trọng thương, nếu thực sự như đạo diễn đều ăn thế nào.
Thần Thiên chạy vài bước định con ngựa của , lúc mới xoay xuống ngựa đó đỡ Ngôn Nhạc từ đó xuống.
ngay khi thả lỏng, tưởng Ngôn Nhạc may mắn thoát một kiếp. Thì thiết treo cao đầu họ phát tiếng kẽo kẹt, đó trực tiếp rơi xuống.
Thần Thiên ngay lập tức chú ý tới thiết đúng, với thủ của đương nhiên thể lập tức tránh khai. Tuy nhiên, chú ý tới Bạch Tố đang lo lắng xa, Thần Thiên tâm niệm chuyển động, động tác né tránh khựng .
Khoảnh khắc thiết rơi xuống, Thần Thiên đẩy Ngôn Nhạc , bản vì tránh né kịp, vẫn đập trúng chân .
“Tiểu Thần!”
Bạch Tố giống như phát điên chạy tới, Thần Thiên đất trán vì đau đớn chảy mồ hôi lạnh, đôi mắt đỏ ngầu.
Dáng vẻ của Bạch Tố quá mức kinh hãi, Thần Thiên tự nhiên trạng thái của y đúng, lập tức nắm lấy tay y, một câu: “Mau đưa em bệnh viện!” mới khiến Bạch Tố nhanh chóng tỉnh táo .
Dù y hiện tại phát điên phát cuồng, nhưng y , việc nên làm nhất hiện tại là phát nộ, mà là chăm sóc nhóc con nhà thương.
Cưỡng ép bình tĩnh , Bạch Tố còn tâm trí để ý xung quanh còn những ai, y hai lời trực tiếp bế ngang Thần Thiên lên, chạy về phía xe của .
Sau đó đặt trong xe, bảo tài xế với tốc độ nhanh nhất lái xe tới bệnh viện.