(Chủ Công - Xuyên Nhanh) Cường Sủng - Chương 43: Tú Tài Và Mỹ Nhân Bạo Lực (3)

Cập nhật lúc: 2026-03-23 13:04:50
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiếng bước chân của Bạch Tố đang trở cắt ngang dòng suy nghĩ miên man của Thần Thiên.

Nói gì mà lò đúc đương nhiên là thể, hơn nữa cho dù thể thật, thì giờ đầu t.h.a.i thế giới nhỏ , cũng quá muộn.

Lúc vén chăn lên, Thần Thiên để ý thấy quần áo từ trong ngoài đều mới, vết thương cũng xử lý và bôi t.h.u.ố.c cả . Cả đều đối phương thấu hết, dù giả vờ là phụ nữ thì chắc chắn cũng thể .

Thà rằng cứ thể hiện thật , sức cày điểm hảo cảm, để Tiểu Bạch nhà mau chóng hiểu đàn ông cũng tuyệt vời!

Thế là, khi Bạch Tố mở cửa bước nữa, cảnh tượng đập mắt y chính là Thần Thiên đang ngoan ngoãn tựa đầu giường, mắt dán chặt cửa, dường như đang chờ về.

Hơn nữa, khi y bước , đôi mắt xinh của đối phương lập tức sáng rực lên, khiến y cảm thấy vui vẻ từ tận đáy lòng.

Nhìn chén t.h.u.ố.c cạn queo, viên kẹo hạt thông chuẩn sẵn đó cũng biến mất. Bạch Tố khẽ nhếch môi, ý trong mắt càng thêm sâu.

Thần Thiên thương bước , lúc mới cơ hội quan sát kỹ dung mạo của Tiểu Bạch ở kiếp .

Bạch Tố lúc đang vận một chiếc trường sam màu xanh, mái tóc đen nhánh buộc tùy ý gáy bằng một dải lụa cùng màu. Trang phục đơn giản thể đơn giản hơn, nhưng khi khoác lên y toát lên vài phần phóng khoáng, phiêu dật.

Tấm lưng của thanh niên thẳng tắp như tùng, phong thái tuyệt vời nhưng giống đóa hoa núi cao thể với tới, ngược còn trông vẻ ôn nhuận thiện.

Đôi mắt ngập ý đang , tựa gió xuân ấm áp, khiến bất giác nảy sinh hảo cảm.

Thêm đó, nghĩ đến việc Bạch Tố cứu lúc trọng thương, còn chăm sóc tận tình đến , Thần Thiên liền quả quyết, Tiểu Bạch của kiếp chắc chắn là một dịu dàng, thuần thiện.

Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!

Không chỉ , Bạch Tố là một thư sinh, sẽ làm quan đến chức Tể tướng, xem còn cộng thêm một điểm là tài cao tám đấu, kinh luân đầy bụng.

Chỉ thư sinh trói gà chặt, dáng vẻ của thương, quả thật cũng giống võ công cao cường.

may mà còn ở đây. Thân phận kiếp của chính là Chiến thần của Đông Diệp, nhất định thể bảo vệ Bạch Tố thật !

Còn về ngôi vị hoàng đế , Thần Thiên cũng tuyệt đối nhường cho tên Đại hoàng t.ử vớ vẩn nào đó.

Tuy làm hoàng đế quả thực chút phiền phức, nhưng thương của sẽ làm quan trong triều, đỉnh cao, tự nhiên trở thành hoàng đế để hộ giá hộ tống cho y.

bây giờ, điều quan trọng nhất vẫn là tìm một lý do để ở đây.

Trong lòng Thần Thiên trăm mối ngổn ngang, khi ngẩng đầu lên Bạch Tố nữa, trong mắt lộ vài phần mờ mịt, do dự với thanh niên đối diện: “Đây là ? Ta là ai?”

Bạch Tố thì nhướng mày, trong lòng chút kinh ngạc, hỏi: “Ngươi nhớ là ai ?”

Thần Thiên nhíu chặt mày, dường như đang cố gắng hồi tưởng, đó gõ gõ trán vẻ phiền não, mím môi : “Không nhớ, hình như nhớ gì cả. Ngươi thể cho , rốt cuộc là ai ?”

Bạch Tố thấy đành lắc đầu bất đắc dĩ: “Xin , hai hôm cũng chỉ tình cờ gặp ngươi bên bờ sông. Lúc đó ngươi trọng thương hôn mê mặt đất, thấy vết thương của ngươi nghiêm trọng nên đưa ngươi về nhà.”

Nghe những lời , Thần Thiên vội vàng nở một nụ vô cùng cảm kích với Bạch Tố: “Thì là ngươi cứu , thật sự cảm ơn ngươi nhiều lắm, ân công!”

Bạch Tố đối phương gọi là ân công, còn chăm chú như , ngón tay bất giác khẽ vê .

Trong lòng y tin cái cớ mất trí nhớ của Thần Thiên, đối phương chỉ là phận ẩn giấu gì đó tiện , dùng cách để che đậy mà thôi.

bề ngoài y vẫn tỏ kiên nhẫn, giải thích với Thần Thiên: “Đây là Lý Gia Thôn, tên là Bạch Tố. Trông dáng vẻ lẽ lớn hơn ngươi vài tuổi, ngươi cứ gọi một tiếng Bạch .”

“Bạch .”

Thần Thiên thuận theo như nước chảy, chỉ là dáng vẻ trông vẫn chút thất vọng.

Bạch Tố chỉ nghĩ lẽ là do mất trí nhớ, bèn tới, xuống bên giường an ủi : “Không , nhớ thì tạm thời đừng nghĩ nữa, nhiệm vụ quan trọng nhất của ngươi bây giờ là dưỡng thương cho . Biết vết thương của ngươi lành , ký ức tự nhiên sẽ trở .”

Nói , y cầm lấy hộp t.h.u.ố.c mỡ bàn, mỉm : “Vậy bây giờ chúng t.h.u.ố.c nhé.”

Bạch Tố vẻ công sự công biện, vén chăn của Thần Thiên lên.

Thần Thiên bây giờ chỉ mặc trung y, tuy đồ mới nhưng trông sạch sẽ.

Thân hình của Thần Thiên kiếp và Bạch Tố trông chênh lệch nhiều, chỉ là Thần Thiên cao hơn một chút.

Hơn nữa, vì nguyên chủ quanh năm chinh chiến sa trường, ngày nào cũng luyện võ, nên những đường cơ bắp càng thêm mượt mà, đẽ, cũng sức bật hơn, cho nên thực còn vạm vỡ hơn cơ thể của Bạch Tố một chút.

trung y vốn may rộng rãi, nên dù to hơn Bạch Tố một vòng, mặc cũng hề thấy chật.

Nghe Bạch Tố thuốc, Thần Thiên liền ngoan ngoãn chống dậy sự giúp đỡ của y, cởi áo .

đàn ông những vòng băng quấn quanh, vẫn thể tỷ lệ cơ thể mỹ và những đường cơ bắp rắn chắc, trông vô cùng quyến rũ.

Bạch Tố nhịn mà để lộ ánh mắt tán thưởng, chỉ cảm thấy cả con mỹ như một tác phẩm nghệ thuật.

da nhiều vết sẹo, dường như chúng chỉ làm tăng thêm vẻ bí ẩn và sức hấp dẫn khác lạ, khiến khám phá.

Chỉ là khi y thấy những vết m.á.u thấm lớp băng buộc đó, vẫn khỏi nhíu mày.

Màu đỏ tươi thật sự chói mắt, Bạch Tố thích những vết thương xuất hiện nhiều hơn , điều khiến trong lòng y một cảm giác ngột ngạt đến khó thở.

Nhẹ nhàng tháo băng Thần Thiên, bôi đầy t.h.u.ố.c mỡ mới lên vết thương của , đó cẩn thận bằng những dải vải mới quấn . Lúc y mới để Thần Thiên xuống, dặn dò nghỉ ngơi cho rời khỏi phòng.

Nhìn bóng lưng thương rời , Thần Thiên tuy cảm thấy nỡ, nhưng tình trạng cơ thể hiện tại của quả thực đủ tinh lực, cần nghỉ ngơi nhiều hơn. Hắn bèn nhắm mắt , lâu ngủ .

Sau đó hai ba ngày nữa trôi qua, lẽ vì đó hệ thống chữa trị, nên bây giờ hầu hết vết thương Thần Thiên đều là vết thương ngoài da, lành cũng nhanh hơn một chút.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chu-cong-xuyen-nhanh-cuong-sung/chuong-43-tu-tai-va-my-nhan-bao-luc-3.html.]

Thấy Thần Thiên mỗi ngày tinh thần đều , vết thương cũng hồi phục , Bạch Tố yên tâm ít.

Chỉ là ngày thường Thần Thiên phần lớn thời gian vẫn giường tĩnh dưỡng, khó tránh khỏi nhàm chán, nên luôn dỏng tai lên ngóng tiếng Bạch Tố làm việc ngoài sân.

Chỉ trong hai ba ngày, những bà mối khác tìm đến cửa, trong lúc đó còn một cô nương đến tặng đồ, khiến Thần Thiên một nhận thức sâu sắc hơn về mức độ yêu thích của Bạch Tố, cảm giác khủng hoảng trong lòng tăng vọt.

Đợi Bạch Tố làm xong xuôi công việc bên ngoài, y trở phòng.

Thấy Thần Thiên đang tỉnh táo, lẽ lo nhàm chán, y bèn chu đáo lấy mấy quyển sách bàn đặt bên tay , : “Nếu cảm thấy buồn chán, thể sách một chút. Hai hôm sợ ngươi tinh thần , nên lấy sách cho ngươi xem.”

Thần Thiên gật đầu, vui vẻ nhận lấy, qua thì thấy là hai quyển tạp ký, quả thực thú vị hơn nhiều so với những quyển sách kinh sử khô khan.

Bây giờ cả nhà họ Bạch chỉ còn Bạch Tố và Bạch mẫu hai , mắt của Bạch mẫu , cơ thể cũng yếu, ngày thường luôn thích ở trong phòng , cũng ít khi ngoài.

chuyện Thần Thiên ở đây, Bạch mẫu thực cũng . Bạch Tố chỉ y núi thì gặp một mãnh thú tấn công, nên mang về.

Bạch mẫu lòng lương thiện, nỡ để một khỏe mạnh cứ thế mà mất , bèn ngầm đồng ý cho Bạch Tố đưa Thần Thiên phòng chăm sóc.

Chỉ là bệnh mắt của Bạch mẫu quá nặng, chỉ thể thấy chút ánh sáng và những bóng mờ. Bản còn bất tiện, tự nhiên cũng cách nào qua chăm sóc khác . Cho nên đến bây giờ, Thần Thiên và Bạch mẫu vẫn gặp mặt.

Tối muộn, Bạch Tố bưng chút đồ ăn đến cho Thần Thiên, chỉ một bát cơm trắng, một đĩa rau xanh, và một phần canh cá.

Con cá là do Bạch Tố đặc biệt bờ sông bắt về để bồi bổ cho Thần Thiên.

Trong nhà tuy mấy con gà vịt, nhưng thể tùy tiện g.i.ế.c, còn để chúng đẻ trứng.

Vùng Lý Gia Thôn quá nghèo, gạo trắng giá đắt, Bạch Tố quá để tâm đến chuyện ăn uống, ngày thường nhân lúc Bạch mẫu thấy, bèn lén đổi cơm trong bát thành ngũ cốc thô, còn thể tiết kiệm chút tiền bạc.

Bây giờ Thần Thiên là bệnh nhân, Bạch Tố tự nhiên hy vọng ăn ngon một chút, chỉ mỗi ngày cho Thần Thiên ăn gạo trắng, buổi sáng còn nhất định một quả trứng gà.

Buổi tối, Bạch Tố tự ăn bánh ngũ cốc thô với rau xanh và một chút dưa muối. Con cá nấu thành canh cá chia làm hai phần, một phần cho Bạch mẫu, một phần cho Thần Thiên, bản y thì một miếng cũng nếm.

Chỉ là những chuyện y đều , phòng chỉ với Thần Thiên là ăn , đó bưng bát từng chút một đút cơm cho mỹ nhân đối diện ăn.

Cơm nước nhà nông tuy nguyên liệu tự nhiên, nhưng ít dầu ít muối cũng gia vị gì, mùi vị tính là ngon. nghĩ đến đây là do thương làm cho , trong lòng Thần Thiên vẫn cảm thấy cảm động, ăn cũng thấy thơm.

Ngoan ngoãn mở miệng ăn cơm và thức ăn do đối diện đút, cảm nhận động tác dịu dàng của Bạch Tố, mặt Thần Thiên luôn treo một vệt hồng phớt.

Nhìn dáng vẻ chút e thẹn của mỹ nhân đối diện, Bạch Tố càng cảm thấy thật sự đáng yêu vô cùng.

Hai ngày chung sống, Bạch Tố cũng gần như nắm tính tình của Thần Thiên, cho nên mới kinh ngạc, một mỹ nhân tuyệt đỉnh như , tính tình ôn thuận ngoan ngoãn đến thể tin .

Đặc biệt là dáng vẻ ngây thơ luôn đầy tin tưởng, luôn khiến y nhịn mà nảy sinh ý nghĩ trêu chọc.

Cho nên đợi đút cơm xong, Bạch Tố liền với Thần Thiên: “Hiền nhớ chuyện quá khứ, cũng nhớ tên của , xưng hô thế nào mới . Không thể cứ gọi ngươi là hiền mãi, cảm thấy quá xa cách.”

Thần Thiên gật đầu: “Bạch .”

Thấy mỹ nhân đối diện vội vàng gật đầu, Bạch Tố nhếch môi: “Thực luôn cảm thấy cùng hiền gặp , nếu ngươi chê, tiên cứ theo họ của , cũng họ Bạch.

Thấy hiền dung mạo ai sánh bằng, chắc hẳn nhà xem như trân bảo. Hay là, cứ gọi là Bạch Đại Bảo . Sau , vi sẽ gọi ngươi một tiếng Bảo Bảo, ngươi thấy thế nào?”

Bạch Tố vốn chỉ đùa, nghĩ rằng đối diện chắc chắn sẽ đồng ý, thậm chí thể lộ vẻ hổ tức giận, nghĩ thôi thấy thú vị.

ai ngờ, đối phương đột nhiên mở to mắt, ngây ngẩn .

“Nếu mang ngươi về, ngươi cứ theo họ của , họ Bạch . Hay là, ngươi cứ gọi là Bạch Đại Bảo nhé!”

“Cái tên phúc khí, ngươi chính là Bạch Đại Bảo, tên ở nhà cứ gọi là Bảo Bảo . Sau gọi Bảo Bảo, chính là đang gọi ngươi đó.”

“Bảo Bảo, thích gọi ngươi như ?”

Hồi ức như dòng lũ cuồn cuộn ập đến, khiến Thần Thiên bất giác cay cay khóe mắt.

Họ từng trải qua bao thế giới, lúc, khi Thần Thiên mang theo ký ức tiến thế giới nhỏ, Bạch Tố cũng từng dùng cái tên tương tự để trêu chọc , chính là để xem dáng vẻ bất đắc dĩ của .

Quả nhiên, dù cho dáng vẻ phận của đổi thế nào, linh hồn bên trong vĩnh viễn đổi!

Cụp mắt xuống, che sự xúc động bên trong. Thần Thiên nhẹ nhàng gật đầu, đáp một tiếng “Được.”

Lần đến lượt Bạch Tố ngẩn .

Cứ thế mà đồng ý ? Không hề phản bác chút nào. Không cảm thấy đang trêu chọc , hề chút tức giận nào ?

Sao thể ngoan đến thế !

“Bảo Bảo.”

Yết hầu chuyển động, Bạch Tố vẫn gọi một tiếng, giọng y trầm khàn, quyến luyến mang theo những tâm tư thể thành lời.

“Ừm.”

Thần Thiên đáp một tiếng, âm thanh nhỏ đến mức gần như thấy, nhưng khiến Bạch Tố cảm thấy tim như lửa l.i.ế.m qua, nóng rực, ánh mắt giường càng thêm sâu thẳm.

Tác giả lời :

Bạch Tố: Đáng yêu, làm!

Cảm ơn địa lôi của Hàn Sương Thảo, Tiểu Vương Tử, Feb., Ly Mộng Vũ~

Loading...