(Chủ Công - Xuyên Nhanh) Cường Sủng - Chương 250: Tình Nguyện Dâng Hiến, Đưa Vợ Về Nhà

Cập nhật lúc: 2026-03-23 13:12:13
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi chắc chắn rằng Bạch Tố sẽ tùy tiện chạy trốn, vòng tay Thần Thiên ôm y mới nới lỏng một chút. “Em tên ?” Nam nhân tự nhiên đưa tay vén lọn tóc ướt dính trán Bạch Tố tai.

Bạch Tố nhận hành động mật chủ đích của yêu, y phản kháng mà chỉ đỏ mặt đáp: “Có, tên là Bạch Tố.”

“Bạch Tố.” Hai chữ thốt từ miệng nam nhân với tông giọng trầm thấp khiến tai Bạch Tố nhột nhạt. Thần Thiên cảm thấy cái tên êm tai, vô cùng hợp với mắt. Hắn tiểu yêu cứ luôn miệng gọi là ân nhân thì rốt cuộc là ai .

Chưa kịp hỏi, thiếu niên như suy nghĩ của mà nhanh nhảu : “Tôi ân nhân tên là Thần Thiên, là Giáo chủ Viêm Long Giáo lợi hại.”

“Vật nhỏ, em cũng nhiều đấy.” Thần Thiên nhếch môi : “Đó là chuyện quá khứ , truyền ngôi vị Giáo chủ cho đồ , hiện tại chỉ là cựu Giáo chủ thôi. mà, em những chuyện ?”

“Tôi tìm hiểu về ân nhân nên tìm cách ngóng một chút.” Bạch Tố cúi đầu, cố ý để lộ vành tai ửng hồng.

Trái tim Thần Thiên khẽ rung động, con tiểu yêu càng càng thấy thích, ý định giam cầm y trỗi dậy. Chỉ là đối phương dù cũng là yêu, e rằng dễ dàng như . Nghĩ đến đây, mắt nam nhân lóe lên, hỏi Bạch Tố: “Đây là đầu tiên gặp yêu tinh, ngờ tình cờ nhặt sông, xem yêu tinh cũng nhiều lắm nhỉ.”

“Không .” Bạch Tố lắc đầu. “Thế giới linh khí mỏng manh, thực khó tu luyện thành yêu. Tôi cũng khai mở linh trí hóa thành hình thế , nhưng trong ký ức của thực sự từng gặp con yêu nào khác.”

“Hóa .” Thần Thiên gật đầu, thầm nghĩ chẳng lẽ thiếu niên luôn cô độc một ? Hắn liền với Bạch Tố: “Nếu , chắc em cũng chẳng địa bàn nào cần trông giữ. Hiện tại phận bại lộ, em lộ diện mặt thì cần lén lút nữa. Ta chỉ thắc mắc, nếu báo ân, em trực tiếp tìm rõ? Đi theo bên cạnh chẳng sẽ thuận tiện báo ân hơn ?”

Bạch Tố những lời dụ dỗ của mà thầm trong lòng. Ngoài mặt y nghiêng đầu, tỏ vẻ đang suy nghĩ. Thần Thiên chằm chằm Bạch Tố, đôi tay siết chặt vì hồi hộp. Một lúc lâu mới thấy tiểu yêu trong lòng gật đầu, vẻ mặt như sực tỉnh: “Ân nhân đúng quá, đây nghĩ nhỉ. Vậy ân nhân, từ giờ trở xin hãy cho ở bên cạnh báo đáp ?”

“Tất nhiên là .” Thần Thiên cố nén sự phấn khích và vui sướng trong lòng, chỉ thấy tiểu yêu thật ngoan ngoãn đáng yêu. đây thực sự là ốc tinh ? Ôm trong lòng mềm mại thế , mùi hương cũng thanh khiết khiến chỉ ôm mãi buông.

Nhìn đôi mắt thiếu niên chăm chú , thở Thần Thiên trở nên nặng nề, những d.ụ.c vọng bấy lâu nay từng giờ đây đều trỗi dậy. Bạch Tố ở cách gần như tự nhiên cảm nhận sự đổi của yêu. Y thầm tặc lưỡi, cố ý hỏi nam nhân: “Ân nhân, con các cũng thể biến hóa ?”

“Cái gì?” Nhìn đôi môi đỏ mọng của y mấp máy, Thần Thiên nuốt nước miếng, vẫn hiểu ý câu hỏi của Bạch Tố.

Sau đó, thấy thiếu niên nghiêm túc : “Nguyên hình của là ốc, một lớp vỏ cứng. Dù thể hóa thành , nhưng cũng thể chọn để một bộ phận cơ thể mượn sức mạnh của nguyên hình trở nên cứng rắn để chống nguy hiểm. Tôi thực sự con cũng thể biến hóa đấy. ân nhân ơi, mà, đến báo ân chứ hại .”

Nói xong, thấy yêu vẫn phản ứng , Bạch Tố mặt cảm xúc bồi thêm một câu: “Ân nhân, cái "vỏ" của cộm .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chu-cong-xuyen-nhanh-cuong-sung/chuong-250-tinh-nguyen-dang-hien-dua-vo-ve-nha.html.]

Lúc Thần Thiên mới nhận Bạch Tố đang về cái gì. Toàn cứng đờ trong giây lát nhanh chóng thả lỏng. Hắn dù cũng là gã trai mới lớn, tại như . Trong lòng sớm nhận định Bạch Tố nên thấy hổ, chỉ sợ làm y sợ hãi. Thần Thiên buông tay, nhưng thấy thiếu niên vẫn chằm chằm, đành cố tìm cách đ.á.n.h lạc hướng.

Nhớ nụ hôn khiến bủn rủn tay chân đó, khẽ ho một tiếng hỏi Bạch Tố: “Bạch Tố, tại đó em hôn ? Đó là cách yêu quái hút tinh khí ?”

Bạch Tố lúc mới lộ vẻ ngượng ngùng: “Xin... xin . Ân nhân, bắt sợ quá, chỉ chạy trốn nên trong lúc cấp bách hút một ngụm tinh khí của . Như thể khiến bủn rủn tay chân trong chốc lát để chạy thoát.”

“Ồ? Hóa còn chuyện thần kỳ như .” Đáp án trong dự đoán, nhưng Thần Thiên thấy bực bội vô cớ. Dù tiểu yêu hiếm khi gặp , nhưng y cách hút tinh khí? Sợ rằng đầu tiên Bạch Tố hôn, nam nhân nhịn hỏi: “Vậy đây em từng làm thế với ai khác ?”

“Làm thể!” Bạch Tố trợn tròn mắt: “Tôi chỉ lộ diện mặt ân nhân thôi, những khác từng thấy hóa hình. Hơn nữa là yêu , thể tùy tiện hút tinh khí của khác, đó là việc của yêu !”

Bạch Tố vẻ mặt đầy phẫn nộ khiến Thần Thiên yên tâm. Nam nhân nở nụ , khen ngợi Bạch Tố: “Em làm đúng lắm, quả thực tùy tiện hút tinh khí khác, em là yêu . Cho nên, dù cần tinh khí cũng làm bừa, tất nhiên nếu em thì cứ hút của .”

Nhìn thấy vẻ kinh ngạc mặt thiếu niên, Thần Thiên còn cố ý tỏ vẻ chính trực: “Sau em sẽ luôn ở bên cạnh , đương nhiên hy vọng tu vi của em tiến bộ hơn để báo ân hơn. Ta em là chừng mực, nên nếu cần cứ hút của .” Nói xong, nam nhân kìm lòng mà cúi đầu hôn lên môi Bạch Tố.

Dù cảm giác vô lực hề dễ chịu, nhưng gần gũi với thiếu niên rõ ràng sức cám dỗ hơn nhiều. May mắn , bủn rủn tay chân nữa. Thần Thiên tận hưởng nụ hôn , nhưng cũng điểm dừng, hôn một lát ngẩng đầu lên. Hắn thấy tiểu yêu trong lòng vẻ mặt đầy cảm động: “Ân nhân, với thế! Tôi là để yên tâm. sẽ tùy tiện hút tinh khí của , nếu cần sẽ . Ân nhân, đúng là !”

Dáng vẻ của Bạch Tố khiến Thần Thiên cảm thấy như đang lừa gạt một thiếu niên trải sự đời, đối phương bán còn đang giúp đếm tiền, khen , khiến chút tội . nghĩ , nếu thể dỗ dành y lòng thì dùng chút thủ đoạn cũng chẳng , huống hồ là thật lòng thật chăm sóc con tiểu yêu . Chỉ là vật nhỏ đơn thuần quá, nếu để y một bên ngoài yên tâm cho .

Nghĩ , Thần Thiên liền cảm thấy thanh thản hơn. Hắn tính kỹ , may mà tiểu yêu chủ động theo , từ nay về ở bên y rời nửa bước mới . Ít nhất cho y thế gian hiểm ác, đừng tùy tiện tin ai cũng là . nếu ở bên Bạch Tố mãi mãi, ở căn nhà tranh vẻ hợp lý. Nơi điều kiện đơn sơ, đến đây vốn là để khổ tu luyện công, chẳng màng vật chất. giờ thì khác . Bên cạnh một con tiểu yêu đáng yêu thế , Thần Thiên nỡ để Bạch Tố chịu khổ cùng , cách nhất là đưa y về giáo.

Hắn với Bạch Tố: “Nếu em quyết định theo , cùng về Viêm Long Giáo nhé?”

Thần Thiên xong vẫn lo Bạch Tố đồng ý. Kết quả đối phương gật đầu cái rụp, đồng ý vô cùng dứt khoát, còn với vẻ mặt vui sướng đầy đơn thuần. Tận hưởng sự tin tưởng của Bạch Tố, Thần Thiên cân nhắc xem nên thu dọn đơn giản mai luôn . Hắn thuận miệng hỏi: “Dạo em luôn xuất hiện quanh , bình thường em nghỉ ngơi ở ?”

“Tôi đến tìm ân nhân đều dùng bản thể mới hóa hình, nhưng dù cũng là ốc, thể rời nước quá lâu, nên khi ân nhân ngủ thường tranh thủ về sông ngâm một chút là đủ .”

Không đành lòng để Bạch Tố vất vả như , Thần Thiên nhớ đến nơi một cái ao nhỏ. Cái ao đó là trong giáo trang trí cho sân của , bên trong tôm cá và tiểu cảnh. Trước đây Thần Thiên thấy nó vô vị tốn diện tích, định bụng hôm nào sai lấp để trồng rau. giờ xem may mà cái ao đó, chẳng hợp cho tiểu yêu nhà nghỉ ngơi . Không, một cái ao nhỏ xứng với tiểu yêu của ! Hắn nhất định sai vận đá quý ngũ sắc về, đào một cái ao lớn hơn, xây dựng thật lộng lẫy, thoải mái cho tiểu yêu của ở một .

Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!

Hơn nữa tiểu yêu nhà , rõ ràng là một con ốc đực. Bản thể ốc đực ốc cái cũng chẳng phân biệt thế nào, tiểu yêu ngoài thích thích con ốc nào khác . Ý nghĩ khiến Thần Thiên đột nhiên dâng lên cảm giác nguy cơ, càng thấy cần đưa tiểu yêu về sớm. Nếu cứ để y sống sông, vạn nhất y trúng con ốc nào khác thì ? Hắn quyết định khi xây ao nhất định dặn thợ làm thật , nhưng tuyệt đối để bất kỳ con ốc nào khác lọt . Hắn kẻ nào tranh giành sự chú ý của tiểu yêu nhà .

Loading...