(Chủ Công - Xuyên Nhanh) Cường Sủng - Chương 221: Biểu Muội Tranh Sủng, Quỷ Vương Ghen Tuông

Cập nhật lúc: 2026-03-23 13:11:34
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Diệu Toàn vốn hẹn bạn bè cùng dạo hội đèn lồng Tết Trung Nguyên, nhưng nàng vạn ngờ gặp biểu ca lâu thấy – Tô Thần.

Đối với biểu ca , cảm nhận của Tô Diệu Toàn khá phức tạp. Khi còn nhỏ, Tô Thần nổi bật hơn hẳn những đứa trẻ cùng trang lứa. Không chỉ vì dung mạo thanh tú, mà còn vì trong việc học hành, luôn nhận lời khen ngợi từ , khiến Tô gia mặt mũi. Lúc đó, Tô Diệu Toàn sùng bái Tô Thần.

Khi lớn lên, Tô Thần đầy bụng kinh luân dáng vẻ đường đường, thể trong mộng của ít thiếu nữ, Tô Diệu Toàn tự nhiên cũng ngoại lệ. Nghĩ đến biểu ca tuấn tài hoa, trái tim nàng đập loạn nhịp. Đặc biệt là khi Tô Thần thi đỗ tú tài, thấy các chị em xung quanh đều tìm cách để thu hút sự chú ý của , Tô Diệu Toàn càng quyết tâm nhất định gả cho biểu ca ưu tú , trở thành đối tượng khiến khác ngưỡng mộ.

Ai ngờ t.a.i n.ạ.n bất ngờ xảy , khi bọn họ ngoài, nàng đám hán t.ử say rượu trêu ghẹo, biểu ca vì cứu nàng mà đám đó đ.á.n.h đập dã man, dẫn đến gãy một chân. Ban đầu Tô Diệu Toàn vẫn thấy áy náy, dù Tô Thần cũng vì nàng mới chịu khổ như , lúc đó nàng còn nghĩ khi thành nhất định đối xử với để báo đáp.

khi chân của Tô Thần thể chữa khỏi, ý nghĩ trong lòng nàng liền đổi. Một kẻ què chân thì thể tiền đồ quan lộ, biểu ca từng cao cao tại thượng giờ đây biến thành một kẻ tàn phế khó khăn. Nàng vẫn đang ở độ tuổi xuân sắc, dựa cái gì gả cho một kẻ tàn phế tương lai vinh hiển!

Tô Diệu Toàn cam lòng, về nàng thậm chí còn sinh lòng oán hận Tô Thần. Nàng nghĩ tại lúc đó đám hán t.ử say đ.á.n.h c.h.ế.t luôn , như nàng bớt bao nhiêu phiền phức. May mà cũng chút tự trọng, đến làm phiền nàng. Tô Diệu Toàn vẫn thấy lo lắng, mỗi khi thấy Tô Thần là nàng thấy như tâm bệnh, chỉ mong mau chóng rời khỏi Tô gia cho rảnh nợ.

Nàng ngày đêm mong ngóng, và cách đây lâu, biểu ca thật sự đột ngột biến mất. Tô Diệu Toàn chút vui mừng, vì tò mò nên hỏi cha . Cha nàng rằng biểu ca mang tàn tật, bọn họ thể cứ thế vứt bỏ mặc kệ, lo cho tương lai của . Vì khi cân nhắc kỹ lưỡng, họ tìm một gia đình giàu để gả Tô Thần qua đó làm nam thê, nhằm đảm bảo cho cả đời cơm no áo ấm.

Tô Diệu Toàn tin thì vô cùng vui sướng. Nàng chẳng thèm quan tâm phận nam thê đời coi thường thế nào, trong lòng chỉ nghĩ cuối cùng cũng tống khứ gánh nặng . Dù ý của cha thì hộ gia đình cũng khá giả, tiền, nhưng Tô Diệu Toàn để tâm. Nàng thừa hiểu cha cũng ý nghĩ giống , đều thoát khỏi Tô Thần, làm họ thèm quản đến đó sẽ sống .

Nàng vốn tưởng rằng kẻ cưới nam thê chắc chắn gia đình t.ử tế gì, dù cha là nhà giàu nhưng nàng nghĩ cùng lắm cũng chỉ là hạng thổ tài chủ. Thế nhưng ai mà ngờ , hiện tại biểu ca sống đến thế . Đáng ghét, tại lúc cha dạm hỏi cho nàng gả qua đó?

Tô Diệu Toàn trong lòng đầy khó chịu, cô bạn bên cạnh tiếp tục : “Vị công t.ử bên cạnh biểu ca ngươi là ai thế, trông thật tuấn tú quá!”

Nghe , Tô Diệu Toàn mới chú ý tới Bạch Tố đang nghiêng đỡ Thần Thiên. Đôi mắt nàng bỗng trợn trừng, nàng cảm thấy đời từng thấy nam t.ử nào đến thế, phiêu dật như tiên nhân, khiến trái tim nàng đập loạn xạ. Người đó là ai? Nhìn Bạch Tố khoác bộ y phục tuy phô trương nhưng khí chất tuyệt đối thường. Hay là, chính là thiếu gia của gia đình mà Tô Thần gả ?

Nghĩ đến đây, Tô Diệu Toàn đảo mắt một vòng, sang với cô bạn là thấy khỏe nên về , hai đành tách tại đó. Sau khi cô bạn rời với vẻ mặt thất vọng, nàng mới lén lút từ trong góc , chạy về phía Bạch Tố.

Thần Thiên tự nhiên cảm nhận đang tiến gần, thấy thiếu nữ đang hưng phấn chạy tới, nhướng mày, nhanh chóng lục tìm trong ký ức xem đối phương là ai. Nàng , chào hỏi một câu vô cùng lấy lệ: “Biểu ca, lâu gặp.”

Nói xong, nàng liền mang vẻ mặt thẹn thùng sang phía Bạch Tố, khẽ nhún hành lễ, e thẹn : “Tiểu nữ Tô Diệu Toàn, là biểu của Tô Thần, xin bái kiến vị công t.ử .”

Thần Thiên tư thế của Tô Diệu Toàn là nàng đang tính toán điều gì. Việc bạn đời của kẻ khác dòm ngó đầu, nhưng điều đó ngăn Thần Thiên cảm thấy cái vẻ e lệ ngượng ngùng của phụ nữ thật chướng mắt. Tiểu Bạch nhà nơi nào cũng , chỉ là quá mức thu hút ong bướm, còn cách nào khác, ai bảo yêu của quá mỹ làm chi? Vì , ở Bạch Tố, mà là ở những kẻ nhận tình thế, còn tự cho là đúng.

Xem thời gian qua quá đắm chìm trong dịu dàng mà suýt quên sạch sành sanh gia đình Tô Thừa Vọng. Không ngờ rảnh tay đối phó bọn họ, bọn họ tự đ.â.m đầu họng súng.

Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!

Thần Thiên đang bốc hỏa, còn Bạch Tố Tô Diệu Toàn đối diện, tự nhiên cũng hiểu ý đồ của nàng . Ánh mắt Tô Diệu Toàn y lộ liễu, nhưng đây kẻ tiếp cận y thiếu, những kẻ tự lượng sức đều y xử lý sạch sẽ, còn về phụ nữ ... Nếu là biểu của Tô Thần, Bạch Tố định làm gì, nhưng cũng lười chẳng buồn để tâm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chu-cong-xuyen-nhanh-cuong-sung/chuong-221-bieu-muoi-tranh-sung-quy-vuong-ghen-tuong.html.]

Tô Diệu Toàn thấy Bạch Tố đoái hoài đến cũng nản lòng, dù công t.ử nhà giàu tiền như chắc chắn chút ngạo khí. Nàng vội vàng chuyển chiến thuật, với Thần Thiên: “Biểu ca, giới thiệu cho một chút vị công t.ử là ai?”

Thần Thiên suýt nữa thì tiếng, dòm ngó của mà còn giới thiệu, Tô Diệu Toàn nghĩ thật đấy! Thế là Thần Thiên dứt khoát ngay mặt Tô Diệu Toàn, nắm lấy tay Bạch Tố, vẻ mặt hạnh phúc : “À đúng , kịp giới thiệu với biểu , vị chính là phu quân của – Bạch Tố.”

Bạch Tố nhướng mày, ngày thường gọi phu nhân phu nhân nọ, ngờ gặp ngoài rốt cuộc cũng gọi một tiếng phu quân.

“Cái gì mà phu quân?” Lúc Tô Diệu Toàn mới ngây . Nàng Tô Thần hiện gả cho làm nam thê, nhưng từng nghĩ tới gả cho dung mạo phi phàm như thế, còn trẻ tuổi như , lão già xí như nàng suy đoán. Dựa cái gì, dựa cái gì mà chuyện đều rơi tay cái tên què đáng c.h.ế.t !

Tô Diệu Toàn trong lòng đố kỵ thôi, thấy bọn họ vẻ thiết, nàng cố ý : “Hóa . Nói cũng , chúng từ nhỏ cùng lớn lên, thanh mai trúc mã. Bao nhiêu năm qua biểu ca vẫn luôn quan tâm nhiều. Muội vẫn luôn biểu ca tình ý với , nhưng ngờ tạo hóa trêu ngươi, giờ đây gả cho khác.”

hiện giờ thấy Bạch công t.ử đây, biểu ca cũng thật may mắn, dù chân của hiện tại...” Nói đến đây, Tô Diệu Toàn cố ý thở dài: “Thôi, chuyện xui xẻo nữa. Tuy què một chân, nhưng thể gả cho một phu quân như thế , e là nữ nhi bình thường cũng phúc khí như biểu ca .”

Nhận thấy sát khí của Bạch Tố trở nên lạnh lẽo ngay khi Tô Diệu Toàn tình ý với nàng , Thần Thiên giật giật khóe mắt, cảm thấy phụ nữ quả nhiên là tới tìm chuyện, nhưng cái nồi nhất định đội. Dám gài bẫy , Thần Thiên tự nhiên cũng để Tô Diệu Toàn yên .

Thế là liền mang vẻ mặt chính trực : “Diệu Toàn biểu , quá . Tuy chúng đúng là cùng lớn lên, nhưng đối với luôn chỉ tình cảm , làm gì tình ý nam nữ, càng đừng đến chuyện cưới . Hơn nữa, thể gả cho phu quân còn nhờ ơn của cữu cữu đấy!”

“Tuy lúc cữu cữu rõ ràng hứa với sẽ trả tài sản cha để để chúng phân gia, nhưng cuối cùng thực hiện, song vẫn cảm kích ông . Vì nếu cữu cữu, cũng mối nhân duyên thế .”

“Nói cũng , thực luôn chút suy đoán, lẽ ngay từ đầu mà cữu cữu nhắm tới để gả Bạch phủ chính là biểu . vì biểu còn quá nhỏ, cữu cữu và mợ nỡ xa cũng là lẽ thường tình, nên mới để gả . Nói thì nên cảm ơn nhất chính là biểu mới đúng!”

“Cái gì? Huynh ban đầu cha định để gả qua đó !” Tô Diệu Toàn những lời phớt lờ hai chữ “suy đoán” của Thần Thiên, cả tai nàng chỉ thấy vốn dĩ mới là gả Bạch phủ. Vốn dĩ những sơn hào hải vị, lụa là gấm vóc, cùng vị phu quân tuấn lãng và cuộc sống xa hoa đều thuộc về nàng . kết quả hiện tại hời cho tên biểu ca !

Tô Diệu Toàn tức đến đỏ cả mắt, sang Bạch Tố, trong mắt càng thêm thèm khát. Còn Bạch Tố lúc nổi nữa. Những thông tin trong lời của bọn họ y năm bảy phần, những khuất tất khiến y cảm thấy khó chịu. Hơn nữa, y vô cùng ghét bỏ ánh mắt của phụ nữ bên cạnh.

Thế là Bạch Tố dứt khoát mạnh mẽ ôm lấy eo Thần Thiên, bế lên xe ngựa, đó chẳng thèm liếc Tô Diệu Toàn đang định đuổi theo gì đó, trực tiếp lệnh cho Phúc bá đ.á.n.h xe rời . Chỉ để Tô Diệu Toàn với đôi mắt đỏ hoe, chằm chằm theo bóng chiếc xe ngựa khuất dần, cho đến khi còn thấy gì nữa mới lóc chạy về nhà.

Chuyện nhà họ Tô gà bay ch.ó sủa thế nào Thần Thiên quan tâm, khi lên xe ngựa, liền cầm chén bàn thong thả nhâm nhi. Những lời đương nhiên chỉ để chọc tức Tô Diệu Toàn, mà một thông tin trong đó cũng cố ý Bạch Tố chú ý tới.

Bạch Tố Thần Thiên đang thản nhiên uống đối diện, đột nhiên xuống bên cạnh . Sau đó y trực tiếp giật lấy chén của Thần Thiên, nâng cằm lên, bắt thẳng mắt .

“Thanh mai trúc mã, hai nhỏ vô tư, còn thầm sinh tình ý? Ngay cả việc đến Bạch phủ cũng là gả cho nàng ?” Giọng điệu của Bạch Tố đầy vẻ nguy hiểm, nhưng khiến Thần Thiên thấy hưng phấn lạ thường. Chỉ là đợi kịp giải thích gì, Bạch Tố đột ngột hôn tới, chặn miệng .

Rõ ràng, một Bạch Tố mạnh mẽ như vô cùng mê hoặc đối với Thần Thiên. Vì căn bản kìm lòng , đảo khách thành chủ, ôm chặt lấy yêu liều mạng đáp .

Thần Thiên: Hạnh phúc đến quá bất ngờ!

Loading...